[AB] Sau Khi Chia Tay, Hắn Tẩy Đi Ký Ức - Chương 12

Cập nhật lúc: 2026-03-24 13:52:25
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Trong lòng Dung Thu, vấn đề an của Tần Mục Dã mới là điều quan trọng nhất. Biết Tần Mục Dã ở quán bar an , như đủ để yên tâm.

Hai rời khỏi khách sạn, mỗi trở về ký túc xá riêng.

Về đến nơi, Dung Thu vẫn thể thật sự thả lỏng.

Cậu vẫn đang vì chuyện bỏ lỡ buổi khảo hạch tối qua mà đến xin giáo sư. Giáo sư lý luận khóa và giáo sư Nhậm dạy cơ giáp tính cách khác , nhưng khi đối thoại cùng Dung Thu, vị giáo sư lý luận luôn tỏ thiếu kiên nhẫn và phiền chán.

Dung Thu quen với điều đó.

Không tất cả Alpha đều mang thiện ý với beta, đặc biệt là ở trường A, một học viện danh tiếng như . Việc một beta như vượt qua suốt thời gian dài vốn là một đòn đ.á.n.h vô hình lòng tự tôn của những Alpha quan niệm giai cấp mạnh mẽ.

dù giáo sư thái độ kém, cũng thể vì thế mà thất lễ.

Cậu kịp nộp đơn xin hoãn thi, nhưng theo quy định, vẫn còn quyền thi . Dù đạt điểm tối đa trong thi thì kết quả cũng chỉ tính 60 điểm, hơn nữa học kỳ sẽ còn trong danh sách đề cử học bổng.

Hiện tại cậuvphải đến gặp giáo sư để xin hoãn thi.

Lần , ngoài , trong lớp chỉ Tô Nhiên cũng xin hoãn thi.

Không ngoài dự đoán, buổi thi của sẽ cùng lúc với Tô Nhiên.

Chuyện ở quán bar, trách A Dã, bởi trong lòng hiểu rõ A Dã bao giờ là tùy tiện. Chắc chắn là Tô Nhiên dạy hư A Dã.

Tô Nhiên vốn nổi tiếng khắp trường A nhờ thú vui chơi bời, tai tiếng chẳng ít.

, hai ngày khi gặp Tô Nhiên trong tiết lý luận, Dung Thu liền cho sắc mặt .

Tô Nhiên tinh thần phấn chấn, nhanh nhẹn bước đến: “Cậu đúng là đồ ngốc, hôm đó thật sự tới quán bar. Muốn thi ? Cũng đúng thôi, làm mà hại A Dã.”

Dung Thu sâu một cái. Nếu ánh mắt thể g.i.ế.c , e rằng Tô Nhiên c.h.ế.t trong tầm mắt trăm ngàn .

“Cậu bao giờ nghĩ vì trong lòng xem như ? Nếu đáng tin một chút, chẳng lo A Dã ở bên ngoài sẽ gặp nguy hiểm.”

Tô Nhiên chặn họng, tức đến suýt hộc máu, nhưng chỉ thể câm lặng giận dữ.

Dung Thu bao giờ gây hại cho ai ngoài Tần Mục Dã.

Bản chất vốn cứng rắn, nếu cũng chẳng thể dựa chính mà trưởng thành như bây giờ.

Sau khi trút giận với Tô Nhiên xong, tâm trạng Dung Thu khá hơn nhiều.

Đây là ít thể hiện rõ sự tức giận của ngoài. Đa phần, chỉ phát tiết bao cát ở sân vận động. Trong vòng giao hữu ít ỏi của , hiếm ai như Tô Nhiên thể liên tục chọc điểm yếu của , mỗi câu đều đụng trúng nỗi khó chịu trong lòng.

chuyện bỏ thi lan truyền còn nhanh hơn cả tin đồn tình ái mới của Tô Nhiên. Chưa tới ba ngày, bộ năm học đều chuyện Dung Thu bỏ khảo.

Một Alpha của hệ Tác chiến năm hai chặn giờ học.

Dung Thu khó hiểu, rõ nguyên do.

Alpha thẳng lưng, dáng vẻ tiêu chuẩn của quân nhân. Ấn tượng của về vốn tệ, chỉ là tính cạnh tranh mạnh, nhưng con . Trước đây, trong một nhiệm vụ, cơ giáp của Dung Thu gặp trục trặc, chính giúp sửa chữa.

, Dung Thu kiên nhẫn dừng bước: “Có chuyện gì ?”

Alpha nghiêm giọng: “Vì bỏ thi?”

Dung Thu khẽ cau mày: “Xin , đây là chuyện riêng của .”

Alpha đồng tình: “Dung Thu, quên năm nay điểm thi sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến quyền lựa chọn quân khu học kỳ chứ? Lý luận khóa nhiều nhất chỉ 60 điểm, chắc chắn còn thể quân khu một ?”

Ba chữ “quân khu một” vang lên như tiếng sấm bên tai.

Dung Thu thoáng sững , nhưng nhanh chóng lấy bình tĩnh: “Dù chỉ đạt 60 điểm thi , vẫn sẽ đầu.”

Alpha nhướn mày: “Tốt nhất là . Quân khu một, nhất định giành .”

Alpha chặn chỉ là khởi đầu.

Vì chuyện bỏ thi, trong tiết thực hành cơ giáp, giáo sư Nhậm mắng suốt một hồi, đến mức tai sắp chai. Dung Thu vẫn kính trọng giáo sư như bậc trưởng bối, dám cãi . Bộ dáng ngoan ngoãn khiến Tô Nhiên cạnh khinh bỉ bao nhiêu .

Khó khăn lắm mới thoát khỏi giáo sư Nhậm, Dung Thu vội chạy nhà vệ sinh trốn cho yên.

Vừa móc điện thoại , phát hiện A Dã nhắn tin!

A Dã: Có rảnh ? Cùng ăn tối nhé.

Oa, là A Dã chủ động hẹn ăn tối!

Dung Thu lập tức trả lời: Được!

Do dự một chút, nhắn thêm: Còn ai khác

A Dã: Còn ai nữa ?

Dung Thu: Không ai hết! Chúng hẹn hò!

A Dã: ……

Nam nhân chỉ gửi sáu dấu chấm, Dung Thu liền tự hiểu đó là sự đồng ý.

Cậu quá hiểu tính cách của A Dã, nếu từ chối thẳng, tức là còn đang chờ thương lượng, mà “chờ thương lượng” trong miệng A Dã, chỉ cần cố gắng một chút, nhất định sẽ thành “đồng ý”.

Cho nên… thật sự là hẹn hò!

Hai chữ “hẹn hò” như ma lực, khiến trong lòng Dung Thu như nở rộ ngàn đóa hoa, niềm vui lan tỏa đến tận khóe môi.

lúc đó, Tô Nhiên bước ngang qua nhà vệ sinh, hai tay cắm túi quần, cố tỏ bình thản: “Ô, nhận tin nhắn của ai mà vui thế?”

Dung Thu lập tức áp điện thoại ngực, tránh cho thấy.

Tô Nhiên hừ lạnh một tiếng, giọng đầy mỉa mai: “Cũng chỉ là tin nhắn thôi mà. Ai chẳng ? Ồ, A Dã rủ ăn tối đây.”

Dung Thu: “?”

Giờ phút , ánh mắt Dung Thu Tô Nhiên chẳng khác nào một kẻ đại ngốc đặc cấp.

Trước đây nhận Tô Nhiên diễn giỏi như chứ.

Trong thoáng chốc, chỉ cảm thấy việc từng cãi với Tô Nhiên thật ngốc nghếch.

Tần Mục Dã tới nhà ăn lâu.

Nhà hàng chuẩn sẵn thứ theo lời dặn, cầu kỳ, chỉ gồm vài món đặc sắc cùng một bó hoa hồng đỏ.

Nhìn thấy bó hoa, Tần Mục Dã khẽ nhíu mày: “Sao là hoa hồng đỏ?”

Ông chủ cung kính đáp: “Loại hoa hồng vàng ngài khá hiếm, vận chuyển từ thành phố J đến, thời gian gấp quá kịp.”

Thực , Tần Mục Dã chỉ mới đặt bàn đó nửa giờ.

Hắn cuối cùng cũng bảo mang bó hoa .

Nhìn đóa hồng đỏ thắm, bất giác nhớ đến phản ứng của beta trong khách sạn vài hôm .

Hắn từng nghi ngờ, Dung Thu thật sự thật .

dáng vẻ chân thành lúc đó của Dung Thu khiến thể tin, dường như những lời đều xuất phát từ lòng , quá mức ngoan ngoãn và lời.

Nếu là khác, khi thấy Omega vây quanh ở quán bar, chắc chắn sẽ chất vấn hoặc nổi giận. Hắn quen xử lý những tình huống đó, quát mắng, cảnh cáo, dằn mặt, ép đối phương đừng xen chuyện của .

Dung Thu thì khác.

Beta bình tĩnh một cách lạ lùng. Ngoài giây phút đầu tiên còn hoang mang, chỉ ngoan ngoãn lời, hề hỏi han gì thêm.

Như thể chỉ cần , Dung Thu sẽ tin hết thảy.

Này phản ứng mà Tần Mục Dã đoán , nhưng loại biến hóa khiến cau mày.

Alpha tự cho rằng sai, nhưng trong lòng vẫn cảm thấy nên làm gì đó, thế là bữa cơm .

Bữa cơm vốn dĩ dùng để dỗ dành beta.

Quả nhiên, đúng như dự đoán, beta dễ dỗ.

Hắn mời beta ăn cơm, beta vui mừng đến mức dường như từng con chữ vuông đều tràn niềm hân hoan, liên tiếp dùng dấu chấm than, thậm chí còn đơn phương định nghĩa ăn cơm là “hẹn hò”.

Hẹn hò là hoạt động giữa tình nhân.

Mà giữa và Dung Thu vốn tồn tại quan hệ tình lữ, cùng lắm chỉ là hai hiểu đôi chút, những bạn giường mà thôi.

Thế nhưng Tần Mục Dã hiếm khi phản bác.

Thôi, xem như khi nghiệp chia tay, để cho beta chút kỷ niệm.

Hơn nữa, trình tự nhảy lớp của cũng sắp xác nhận, kỳ khảo thí qua, gì bất ngờ thì sẽ nhảy thẳng lên năm 4.

Điều nghĩa là và Dung Thu sẽ trở thành cùng niên cấp, hệ chỉ huy và hệ tác chiến sẽ cùng ngoài làm nhiệm vụ, nếu may mắn, bọn họ sẽ thêm nhiều thời gian ở bên .

Beta tin hẳn sẽ càng vui.

Người đàn ông hiếm khi ôn hòa thu điện thoại , bật chiếc bật lửa kim loại, trong tiếng “tách” giòn vang, bóng dáng của beta cuối cùng cũng xuất hiện ngoài khung cửa kính trong suốt.

Chỉ là, trông chật vật đến thế.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ab-sau-khi-chia-tay-han-tay-di-ky-uc/chuong-12.html.]

Dung Thu cũng ảo não.

Sau khi nhận tin nhắn của Tần Mục Dã, cố ý về ký túc xá tắm rửa, một bộ quần áo sạch sẽ, gọn gàng, đến địa điểm nhà hàng mà A Dã gửi.

Nhà hàng , từng mời A Dã ăn ở đây nhiều .

Giá cả đắt đỏ, nhưng món ăn ngon tinh xảo.

Lúc A Dã mừng sinh nhật 18 tuổi, từng tiêu một khoản lớn tại đây, còn nhờ bếp trưởng dạy chuẩn một bàn đồ ăn. Trùng hợp , phía nhà hàng chính là một khách sạn nổi tiếng cấp tinh.

Sau khi uống rượu, bọn họ thuận thế cùng lăn khách sạn .

Thời gian đó, hai mới bắt đầu ở bên , cả hai đều đặc biệt say mê, nhất là A Dã, d.ụ.c vọng của khác với vẻ ngoài lạnh nhạt thường thấy. Mỗi , nếu bốn năm tiếng đồng hồ thì đều phòng.

Số nhiều, mà dung mạo của A Dã xuất chúng, đến mức lễ tân khách sạn đều nhận bọn họ.

Hôm nay ngày đặc biệt, sinh nhật, cũng chẳng kỷ niệm ngày ở bên . A Dã hẹn ở nơi , chẳng lẽ chỉ để vui đùa thôi

Dung Thu cố ý một chiếc sơ mi trắng.

Trước , mỗi mặc thế , A Dã đều thích, luôn cởi bỏ từng nút áo bao nhiêu .

đường tới, vì cứu một con mèo nhỏ, chiếc sơ mi trắng dính rõ vết bụi, gần nửa vai đều bẩn. Vải áo mỏng khẽ dính da, lộ mờ mờ phần cánh tay trắng mịn bên trong.

Người gác cửa tự nhiên chặn Dung Thu, giơ tay giải thích, chỉ Tần Mục Dã bên trong. Thấy Tần Mục Dã gật đầu, phục vụ mới cho .

Chẳng mấy chốc, Dung Thu mặt Tần Mục Dã.

“A Dã, em tới .”

Nhìn dáng vẻ nhếch nhác của , Tần Mục Dã vô thức nhíu mày, môi khẽ nhếch nhưng gì, chỉ cởi áo khoác thể thao đưa cho Dung Thu.

Dung Thu ôm chiếc áo vẫn còn mang ấm của nam nhân, trong giây lát liền ngẩn như một con thú nhỏ ngây thơ.

“Lề mề cái gì, mặc .”

“Không cần, em làm dơ áo của A Dã mất…”

“Mặc .”

“Vâng.”

Dung Thu chớp mắt, ngoan ngoãn mặc áo khoác thể thao của Tần Mục Dã, áo nam rộng thùng thình, bao trùm lấy .

Cậu lén kéo khóa lên tận cổ, thậm chí khi kéo đến đỉnh, beta vẫn yên tâm mà còn khẽ kéo thêm hai cái, che kín cằm nhỏ xinh, chỉ để lộ đôi mắt cong cong.

Haha, áo khoác của bạn trai.

Nhìn che nửa khuôn mặt, còn vuốt khóa kéo ngốc nghếch, Tần Mục Dã tự giác mà dời tầm mắt.

Thật là ngốc.

Phục vụ đưa tới khăn ướt, Dung Thu nhận lấy, nghiêm túc lau mặt và tay.

Thật bẩn lắm, chỉ sợ nam nhân chê thôi.

Sau khi lau xong, Tần Mục Dã mới hỏi: “Trên thành thế ? Té ngã ?”

Dung Thu hổ , để lộ hàm răng trắng như vỏ sò: “Trên đường con mèo nhỏ sắp xe tông, em liền chạy tới cứu.”

Nói xong, hứng khởi chỉ ngoài cửa kính: “Xem kìa! Con mèo nhỏ đó vẫn còn ở ngoài đấy.”

Đó là một con mèo con rõ giống, chút giống mèo búp bê, giống mèo sư tử, lông xù xì, trông lộn xộn, phủ bụi, thoáng vài phần giống beta mặt Tần Mục Dã.

Chỉ là, Tần Mục Dã chẳng hứng thú với con mèo .

Ánh mắt dừng cánh tay beta: “Cánh tay chứ?”

Dung Thu khẽ động: “Không , một vết trầy cũng .”

Học sinh hệ tác chiến đều huấn luyện kỹ thuật ngã, cách tiếp đất cho an , nên Dung Thu giờ chỉ trông lấm lem, thực hề thương.

Nói xong, mới chú ý tới bó hoa hồng đỏ bàn, những đóa hoa kiều diễm, ướt át, còn vương giọt nước.

Quả nhiên là hẹn hò , bàn còn cả hoa hồng nữa.

Dung Thu hoa mà vui rạo rực.

A Dã thích hoa.

Beta thích hoa hồng vàng.

Vì cậuvtừng điều đó trong nhật ký.

Tần Mục Dã từng thấy beta nhật ký, dáng đoan chính, như một đứa trẻ mới học chữ, ngoan ngoãn ghi những việc trong ngày.

Khi phát hiện, beta còn chống sổ bằng tay che .

“Không cho xem ?”

“… Có thể.”

Beta đỏ vành tai, đưa sổ nhật ký cho .

Tần Mục Dã thật chẳng mấy hứng thú, chỉ tình cờ lật xem. Hắn nhớ beta từng rằng thích hoa hồng vàng, loài hoa mô tả như ánh mặt trời dịu ấm, rực rỡ mà mong manh, tượng trưng cho tình cảm sắp tàn phai.

Beta luôn đa sầu đa cảm như thế.

Tiếc là hôm nay hoa hồng vàng.

hoa hồng đỏ cũng , chắc beta vẫn sẽ vui.

Bởi beta quá dễ dỗ, chỉ cần chút ngọt ngào là quên hết buồn khổ.

Phục vụ nhanh chóng mang đồ ăn lên.

Tám món, món cay, Dung Thu tự hiểu là do A Dã chọn theo khẩu vị . Cậu ăn thấy ngon, nhưng cũng nhận nơi khác với căn-tin thường ngày, liền bắt chước A Dã, ăn chậm .

Cậu làm A Dã mất mặt.

Đại khái đoán nam nhân điều gì, Dung Thu ăn một lát đặt đũa xuống, đôi mắt trong suốt như hổ phách chăm chú Tần Mục Dã. Trong mắt , ánh sáng phản chiếu lên khuôn mặt , như mặt biển gợn sóng ánh trăng.

Ánh quá chân thành, khiến Tần Mục Dã đến mức ăn nổi.

“Đồ ăn hợp khẩu vị?”

Dung Thu lắc đầu, ngoan ngoãn buông đũa: “A Dã, chuyện ?”

Beta hiếm khi nhạy bén đến .

“Ừ.”

Tần Mục Dã cũng đặt đũa xuống, đó cầm ly rượu, động tác thong thả tự tin.

Dung Thu ngẩng đầu, chờ đợi câu trả lời.

Tần Mục Dã nhấp một ngụm rượu, dừng : “Tôi nhảy lớp.”

“Nhảy lớp!”

Đuôi mắt vốn khép của beta lập tức mở to, đôi mắt trong suốt sáng rực, như chứa cả bầu trời trong đêm.

Nếu A Dã nhảy lớp, nghĩa là họ thể cùng ngoài làm nhiệm vụ, nếu may mắn, còn thể phân đến cùng một tinh cầu, như thế bọn họ sẽ ở bên !

Hôm nay đúng là ngày lành!

A Dã hẹn ăn, còn báo tin , nhiệm vụ đại bốn khi nào cũng sẽ trùng với A Dã chừng!

“A Dã thật sự nhảy lớp !”

Tần Mục Dã nhướn mày: “Tôi cần lừa ?”

Vì quá kích động, Dung Thu chẳng nên lời. Máu nóng trong chảy rần rật, dù áo khoác rộng che, Tần Mục Dã vẫn thấy làn da đỏ ửng từ mặt đến tận đầu ngón tay.

Tần Mục Dã khoanh tay ngực, phản ứng , cả cũng thả lỏng hơn thường ngày.

cố ý hỏi: “Sao thế, nhảy lớp mà vui ?”

“Không … ha ha… em vui lắm.”

Dung Thu chẳng rõ gì nữa, ngây ngô hồi lâu mới cố kéo khoé miệng xuống, giữ niềm vui trong lòng.

Cảnh đó, rơi mắt Tần Mục Dã, là hình ảnh beta si mê đến cùng cực.

Tần Mục Dã lạnh nhạt dời tầm mắt.

Thôi.

Chuyện chia tay, để .

-----

Tác giả lời :

Tần Mục Dã: Chậm chút, sớm quá mất vợ : )

 

Loading...