[AB] Sau Khi Chia Tay, Hắn Tẩy Đi Ký Ức - Chương 10

Cập nhật lúc: 2026-03-23 15:23:13
Lượt xem: 17

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Lúc nhận tin nhắn của Tô Nhiên, Dung Thu đang chuẩn phòng thi.

Điện thoại trong lòng bàn tay khẽ run, kịp tắt máy, Tô Nhiên kéo từ nhóm trò chuyện chung sang khung chat riêng.

Là đang đùa giỡn ?

Tô Nhiên chủ động liên hệ với ?

Với Tô Nhiên, Dung Thu từng keo kiệt trong việc nghĩ đến những khả năng tồi tệ nhất.

khi thấy rõ nội dung tin nhắn, cả cứng đờ bên vách tường.

Chùy Bẹp Sở Hữu Beta Mãnh Alpha: Hình ảnh.jpg

Chùy Bẹp Sở Hữu Beta Mãnh Alpha: Quán bar Thành Tây, thích đến thì đến.

Chùy Bẹp Sở Hữu Beta Mãnh Alpha: À, quên mất hôm nay thi, thi xong thì đến nhé ~

Một bức ảnh, hai dòng tin nhắn.

Chỉ bấy nhiêu đủ khiến Dung Thu hận thể lập tức lao đến chỗ Tô Nhiên.

Ánh đèn trong ảnh quá mức mờ ám, bàn rượu chất đầy chai lọ, vệt rượu loang từ mặt bàn pha lê nhỏ giọt xuống đất. Dưới ánh sáng lấp loáng, phản chiếu từng đốm sáng nhòe nhoẹt.

Ở trung tâm, đàn ông vẫn tuấn lãng như khi, dáng vẻ kiêu ngạo đầy khí chất. Ánh sáng chiếu nghiêng, Dung Thu thấy rõ biểu cảm của đối phương, nhưng thể nhận gần A Dã, hai tay đang hướng về phía n.g.ự.c , ôm lấy.

A Dã hạ d.ư.ợ.c ?!

Nếu , rơi ổ sói như !

Cảnh tượng tương tự từng thấy qua. Nửa năm , trong nhiệm vụ ở hành tinh Y, giải cứu ba mươi Omega ông chủ hắc đạo giam giữ. Mùi rượu nồng nặc trong quán bar, ánh đèn chớp nháy hỗn loạn, những thể trắng nõn dính đầy tội ...

Lần đó trở về, Dung Thu mất một tháng mới bình tinh thần.

Giờ thấy bức ảnh Tô Nhiên gửi, nổi da gà, cả run lên.

Dung Thu lập tức gọi cho Tần Mục Dã, nhưng liên lạc .

Chuyện ngày thường cũng chẳng lạ, mười cuộc gọi thì A Dã trả lời một .

bây giờ, thể chờ.

Tiếng chuông phòng thi vang lên thứ nhất, nhưng Dung Thu vẫn tắt điện thoại. Cậu mở khung chat với Tô Nhiên.

Dung Thu: A Dã hiện tại ??

Dung Thu: Tô Nhiên!

Dung Thu: A Dã thương ??

Dung Thu: Tô Nhiên, oán hận để , cho A Dã !

Đáng tiếc, đầu bên như biến mất, Tô Nhiên trả lời.

Dung Thu thử gọi điện thoại lưu trang cá nhân của , nhưng vẫn kết nối .

Ngón tay run lên ngừng.

Cậu lẩm nhẩm: Quán bar Thành Tây...

Quán barThành Tây...

Phải , tiên tra thử xem!

Sau khi tìm kiếm, Dung Thu phát hiện nơi đó quán bar phi pháp, còn giấy phép kinh doanh hợp lệ. Cậu khẽ thở một .

A Dã dù ở quán bar...

A Dã kiểu chơi bời.

rõ điều đó, lòng vẫn thấp thỏm. Ngực như một chiếc búa nặng gõ dồn dập, từng hồi đau buốt.

Nếu lỡ A Dã thật sự hạ d.ư.ợ.c thì ...

Cậu thể đ.á.n.h cược sự an của A Dã. Và sẽ bao giờ đ.á.n.h cược.

Tiếng chuông vang lên thứ hai, giám thị bước với tập đề thi.

Thấy Dung Thu còn cầm điện thoại, vị thầy giám thị xưa nay ưa nheo mắt , quát lớn: “Đều đến giờ thi , còn ở ngoài? Cậu tắt điện thoại, định gian lận ?”

Thầy chỉ thuận miệng trách, nhưng Dung Thu nhét vội điện thoại cặp, cúi đầu thật thấp: “Thưa thầy, xin . Em xin phép bỏ thi , em về trường trình báo việc khẩn.”

Giám thị Beta ngẩng đầu, xong thì sửng sốt.

Hắn nhầm chứ?

Dung Thu, vì học bổng mà từng liều mạng học chủ động bỏ thi?!

Dung Thu rời khu dạy học, chạy như bay cổng trường. Một chiếc taxi đỗ sẵn bên ngoài.

Nghe đến quán bar Thành Tây, bác tài Beta liếc từ xuống .

Một Beta trẻ tuổi, ban đêm đến quán bar?

Không khỏi hỏi : “Cậu ... quán bar Thành Tây hả?”

Dung Thu gật đầu lia lịa, mặt căng cứng: “ , phiền thầy chạy nhanh giúp , đang gấp lắm.”

Bác tài là từng trải, nhưng Dung Thu, ông thấy giống kiểu tự chuốc lấy rắc rối. Hơn nữa, cổ dán miếng ức chế, dáng vẻ cũng là một Beta...

“Cậu là Beta ?”

Dung Thu ngẩn : “Ừ.”

“Thế thì... chỗ đó Beta mấy ai lui tới .”

Cậu thoáng khó hiểu.

Bác tài thản nhiên : “Đó là nơi nổi tiếng dành cho A và O tìm vui, kiểu như tụ điểm ăn chơi xa xỉ. Nếu chỉ đến quán bar, khuyên nên đến quán ‘Tứ Quý’ bên phố kế bên, chỗ đó Beta đông hơn nhiều.”

Nghe , Dung Thu càng nhíu chặt mày. Lo lắng cho an của Tần Mục Dã càng dâng cao.

A Dã bề ngoài xuất sắc, tuy chỉ là một Beta, tính tình lạnh nhạt, nhưng trong trường học luôn ít Omega lén đến đỏ mặt. Trong trường , huống chi là ở bên ngoài.

Lời tài xế lặp lặp trong đầu Dung Thu.

Cậu kiềm mà tưởng tượng tất cả những khả năng tồi tệ nhất.

Nếu A Dã thật sự làm khó, thậm chí là hạ d.ư.ợ.c thì làm đây?

Một nơi nổi danh là thiên đường của A và O tiêu tiền, cũng là chỗ để Alpha cô độc Omega trống rỗng tìm vui.

Hiển nhiên, mức độ nguy hiểm của quán bar Thành Tây chẳng kém gì khu đèn đỏ mà từng dẹp loạn .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ab-sau-khi-chia-tay-han-tay-di-ky-uc/chuong-10.html.]

Những hình ảnh đáng sợ trong đầu khiến Dung Thu hoang mang xen lẫn sợ hãi, sắc mặt Beta tái nhợt.

Dung Thu siết chặt balo, như thể từ đó rút chút sức mạnh.

Đây đầu tiên Dung Thu tới quán bar. khi , vẫn choáng váng, mắt hoa.

Giữa sàn nhảy, trai gái, Alpha, Omega, Beta hòa lẫn trong âm nhạc ầm ĩ. Ánh đèn tối mờ, hỗn loạn khiến huyệt thái dương cậuvgiật mạnh.

Ở nơi như thế , tìm quả thật khó. Dù thị lực Dung Thu vốn , vẫn thể thấy bóng dáng Tần Mục Dã.

Ngược , vì trang phục giản dị, dáng vẻ sạch sẽ nổi bật, nên thu hút ít Alpha tiến đến gần.

Dưới ánh đèn mờ, khuôn mặt trắng trẻo trang điểm của càng thêm trong trẻo, khiến dễ lầm tưởng là một Omega.

“Tôi mời một ly nhé?” Có Alpha tiến gần, giọng mang ý trêu ghẹo.

Dung Thu cau mày, cố tránh xa những đó.

Chỉ riêng xuất hiện mà thu hút nhiều như , A Dã ở đây chẳng khác nào dê miệng sói?

Dung Thu càng nóng ruột.

Cuối cùng, nắm một bartender, đưa bức ảnh trong điện thoại.

Bartender ảnh chụp là ngay vị trí ghế lô, nhưng đảo mắt từ đầu đến chân. Ánh đèn mờ ảo chiếu lên gương mặt trắng trẻo của , làm những đường nét càng nổi bật, còn hơn cả nhóm Omega đó.

Tô thiếu gia tìm mỹ nhân mới để tiếp khách đây?

Dù nghĩ , bartender vẫn dám chắc: “Cậu là ai? Phòng của Tô thiếu gia thể gần.”

Nghe , sắc mặt Dung Thu lập tức trắng bệch: “Tại thể ? Bên trong xảy chuyện gì ?”

Nếu , ngăn tiếp cận?

Bartender nắm chặt đến đau, nhưng gì.

Dung Thu c.ắ.n môi, dù dây dưa với Tô Nhiên, nhưng lúc vẫn đành lấy tên : “Tôi là bạn của bên trong, Tô Nhiên chứ? Tôi là bạn học của !”

Nghe thấy cái tên “Tô Nhiên”, bartender mới yên tâm: “Thì là bạn của Tô thiếu. Anh ở phòng VIP cuối hành lang tầng ba, thẳng lên là .”

Dung Thu vội cảm ơn qua loa.

Khi lên cầu thang, gần như ba bước gộp thành một. Nhịp thở gấp gáp che nổi tiếng tim đập dồn dập vì lo lắng.

Tô Nhiên ở đó, là bạn của A Dã. Có lẽ sẽ làm khó A Dã...

khi lợi ích chen , Tô Nhiên thể vứt bỏ cả thứ gọi là “tình bạn”. Nghĩ đến những tin nhắn Tô Nhiên gửi, trong lòng Dung Thu, hình ảnh chẳng khác gì một đóa “tiểu bạch hoa” yếu ớt khách quý nắm giữ.

Thế nhưng, khi đẩy cửa phòng, cảnh tượng mắt trái ngược.

Người đàn ông như cá gặp nước, bên cạnh Omega rót rượu cho . Hắn hề từ chối, chỉ khẽ ngửa đầu uống cạn, yết hầu chuyển động theo từng ngụm rượu. Tay tựa lên thành ghế, ngón tay kẹp điếu t.h.u.ố.c cháy dở, dáng vẻ lười biếng mà quyến rũ đến mê hoặc.

Cái dáng thanh lạnh thường ngày hầu như biến mất, chỉ còn vẻ phong tình khiến .

Dung Thu sững ngoài cửa.

Yết hầu nghẹn , chỉ một tiếng “A Dã” bật , nghèn nghẹn nơi cổ họng.

Cậu luôn hiểu, cái thường mang mũi nhọn, chứa đựng gai sắc. Dung Thu từng , nam nhân , còn một dáng vẻ phóng túng đến .

Một vài Omega trong phòng để ý thấy , lập tức cảnh giác.

Người ngoài quá . Mái tóc đen mượt, dù rối vẫn che nổi nét dịu dàng sáng sủa. Đường nét từ lông mày đến sống mũi thanh tú, hợp càng thêm cuốn hút.

Một Omega liều lĩnh bước tới đuổi , sợ khách quý trong phòng thấy Dung Thu.

yên như dính chặt xuống sàn, nhúc nhích nổi.

Tiếng ồn làm Tần Mục Dã nhướng mày .

Hắn uống ít, men lan tràn khắp .

Trong ánh mơ hồ của rượu, khi bắt gặp khuôn mặt quen thuộc ngoài cửa, ánh sắc lạnh nơi đáy mắt tan rã vài phần.

Dung Thu đến .

Có ngạc nhiên, nhưng trong lòng dấy lên cảm giác mơ hồ khó gọi tên.

Đè nén men say, Tần Mục Dã phất tay cho tất cả Omega rời .

Những đó đều là do Tô Nhiên gọi đến, nhưng ai nấy đều sợ vị Tần , chỉ dám ngoan ngoãn rút lui.

Khi ngang qua, họ còn ném cho Dung Thu ánh sắc như dao. Thậm chí vài Omega cố tình va mạnh vai , buông giọng khinh thường: “Tiểu bạch kiểm!”

Điếu t.h.u.ố.c trong tay Tần Mục Dã cháy đến đầu lọc, ném nó ly rượu uống hết, khẽ vẫy tay gọi: “Lại đây.”

Động tác tùy ý, như gọi một con cưng nhỏ đang bên đường.

Dung Thu khựng .

Vài giây , mới từng bước tiến đến.

Mỗi bước chân đều nặng nề, nặng như dồn cả ngàn cân thép, chỉ sợ bước tiếp theo sẽ ngã quỵ.

Khi còn cách một tầm tay, khẽ gọi: “A Dã...”

Tần Mục Dã vẫn , ánh mắt sâu thẳm, đen như băng tuyết tích tụ quanh năm.

Trong mắt , là cảm xúc mà Dung Thu tài nào hiểu .

Bỗng giữ chặt cổ tay Dung Thu, kéo mạnh khiến ngã đùi .

Cả áp sát, rượu nồng xộc mũi.

Dung Thu định dậy, nhưng cánh tay siết chặt hơn, giọng khàn mang chút lưu luyến: “Đừng nhúc nhích.”

Cậu đành dừng .

Tư thế thật mỏi. Dù đùi Tần Mục Dã, nhưng gần như gánh cả trọng lượng nửa của . Không bao lâu, eo mỏi nhừ.

“A Dã?”

Không đáp .

Dung Thu nghiêng đầu , chỉ thấy đỉnh đầu , tóc đen xù, ánh đèn mờ chiếu lên thành những sợi xanh thẳm như tinh vân.

Người đàn ông say, thở nặng, lẫn cả tiếng ngáy nhẹ.

Dung Thu thật lâu, kìm khẽ siết lấy , giọng run run: “A Dã .”

Phải, chỉ cần ... là .

Từ đến nay, từng gì. Tích góp đến giờ, cũng chỉ duy nhất một , Tần Mục Dã.

-----

Tác giả lời :

Tần Mục Dã: Tuy tương lai sẽ thế nào, nhưng dường như... bắt đầu hoảng loạn .

Loading...