(AB) Beta Mang Bầu Bỏ Chạy Nhưng Bầu Không Có - Chương 65: Hoàn Toàn Biến Mất

Cập nhật lúc: 2025-11-02 11:46:09
Lượt xem: 1,156

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Thu Trì như thể biến mất.

Phó Hướng Ngung gõ cửa nhà nửa ngày trời ai trả lời, ồn ào đến mức bà lão lưng còng sống ở lầu xuống. Bà lão đưa mắt vài lượt, đó : “Cháu là bạn của Thu ?”

“Cậu còn ở đây nữa, mới chuyển cách đây lâu, với cháu ?”

“Cậu chuyển ạ?” Phó Hướng Ngung hỏi.

“Cái thì bà ,” bà lão , “Cháu tự gọi điện hỏi .”

Phó Hướng Ngung chỉ điện thoại cũ mà từng dùng, từ lâu đây, trong lúc tỉnh táo cho lắm, nhịn mà dùng điện thoại bàn trong căn cứ gọi một . Khi đó bắt máy là một lạ, Thu Trì hẳn hủy điện thoại cũ của , nên mới đổi chủ.

Ngay đó, Phó Hướng Ngung đến cửa hàng tiện lợi ở cổng khu dân cư, nhân viên thu ngân là một gương mặt lạ hoắc. Phó Hướng Ngung bảo gọi điện cho “cửa hàng trưởng Thu”, trai trẻ ngớ một lúc : “Cửa hàng trưởng của chúng tên là Viên Tiếu, ngài tìm nhầm cửa hàng ạ?”

Phó Hướng Ngung chuyển cho mấy trăm tệ, bảo gọi cho Viên Tiếu. Cậu nhân viên thu ngân , thông tin chuyển khoản, đó dứt khoát gọi cho Viên Tiếu.

Viên Tiếu giọng trong điện thoại chút quen tai, nhưng cũng nghĩ nhiều. Cô ở ngay gần đây, nhận điện thoại của nhân viên cửa hàng, còn tưởng đến tiệm gây sự, liền lôi một bình xịt cay nhỏ trong túi xách nhét túi áo, đến cửa hàng.

Khi thấy Phó Hướng Ngung, cô sững sờ một lúc, chút kinh ngạc: “Là , Thiếu tướng.”

“Thu Trì ?” Phó Hướng Ngung thẳng vấn đề.

“Cậu từ chức .” Viên Tiếu .

“Cô chuyển ?”

Viên Tiếu: “Không . Bây giờ chúng còn liên lạc nữa.”

Phó Hướng Ngung cô đang dối, cô gái tâm cơ, gì đều hết lên mặt. Vì thế dùng chút lời lẽ khéo léo. Có thể lay động bằng tình, thuyết phục bằng lý cũng vô dụng, đe dọa dụ dỗ cũng chẳng ăn thua, Viên Tiếu nhất quyết chịu hé răng.

“Anh làm khó cũng vô dụng thôi,” Viên Tiếu , “Tôi thật sự Trì chuyển cả.”

Thu Trì giữ bí mật, bởi lúc cũng với cô quá rõ ràng.

Viên Tiếu thấy vẫn chịu , dứt khoát thẳng: “Phó thiếu tướng… tuy là một trai đấy, nhưng cũng thể ảnh hưởng đến việc chúng mở cửa làm ăn , đúng ?”

Phó Hướng Ngung từ bỏ: “Cô cho phương thức liên lạc của , tự hỏi.”

“Phương thức liên lạc gì chứ? Tôi mà,” Viên Tiếu cứng cổ , “Nếu còn như nữa, sẽ video đăng lên mạng bóc phốt .”

Trong tiệm mấy khách , tò mò hai họ.

Viên Tiếu tuy trông tâm cơ gì, nhưng chuyện mới phát hiện, cô thực là một khó nhằn. Phó Hướng Ngung lãng phí quá nhiều thời gian ở chỗ cô, khi rời khỏi cửa hàng tiện lợi, trực tiếp nhờ quen tra tên Thu Trì hệ thống của nhà mạng viễn thông, tìm điện thoại hiện tại của .

Trên đường về thủ đô, Phó Hướng Ngung gọi cho mấy cuộc, ai bắt máy. Tiếp đó đổi điện thoại khác để gọi, gọi đến cuộc thứ mấy thì Thu Trì cuối cùng cũng máy.

“Alo, xin chào…”

Nghe thấy giọng của , sống mũi Phó Hướng Ngung đột nhiên chút cay cay, còn cả cơn tức giận vì “bỏ rơi”: “Thu Trì.”

“Cậu …”

Một tiếng “tút” vang lên, cuộc gọi ngắt ngang như .

Ngay đó, Phó Hướng Ngung đổi gọi gọi mười mấy , cho đến khi trong tai truyền đến giọng nữ điện tử “Số máy quý khách gọi hiện tắt máy…”, mới gọi nữa.

Phó Hướng Ngung ngờ Thu Trì thể biến mất như .

Thông qua định vị IP của cuộc điện thoại đó, Phó Hướng Ngung tìm đến một thành phố hạng hai gần huyện thành . Chỉ cần Thu Trì từng thuê nhà, từng ghi chép nhận việc, thậm chí là từng phương tiện công cộng ở đây, Phó Hướng Ngung đều thể dễ như trở bàn tay mà tìm .

Thế nhưng gần như tìm thấy bất kỳ thông tin nào liên quan đến Thu Trì. Phó Hướng Ngung chỉ Thu Trì đang ở trong thành phố , nhưng tra rốt cuộc .

*

Sau khi chính thức nhận chức hơn ba tháng, Thu Trì điều đến viện nghiên cứu của trụ sở chính để hỗ trợ. Trụ sở chính nhiều quy định hơn phòng thí nghiệm cấp , lúc viện, Thu Trì ký thỏa thuận bảo mật, một tháng chỉ nghỉ phép ngoài một ngày, thời gian còn dù là nghỉ ngơi cũng chỉ thể ở trong viện nghiên cứu.

thù lao tương ứng cũng cao hơn, mỗi “thử thuốc” kết thúc, viện nghiên cứu còn phát thêm trợ cấp, khoản tiền trợ cấp khi còn cao hơn cả lương tháng của .

Ngoài việc định kỳ gửi tiền về cho , Thu Trì ở cơ quan gần như tiêu đến tiền. Phúc lợi của viện nghiên cứu , chỉ bao ăn ở, mỗi tháng còn đúng hạn phát các loại đồ dùng sinh hoạt.

Làm việc gần nửa năm, Thu Trì tiết kiệm ít tiền, lẽ một hai năm nữa, thể trả đủ tiền “nợ” Phó Hướng Ngung.

Hai ngày nay, một đồng nghiệp cùng là Beta với từ chức. Trước đây Thu Trì thỉnh thoảng sẽ cùng đến nhà ăn dùng bữa. Beta trạc 30 tuổi, còn trẻ, rằng lúc học hiểu chuyện, nghiện cờ b.ạ.c online, vận may đặc biệt kém, ngay từ đầu chơi thắng hơn một vạn tệ.

Thu Trì hiểu, hỏi: “Thắng tiền là may mắn ?”

Beta đó tự giễu : “Anh hiểu , nếu ngay từ đầu thua, ngược sẽ nghiện thứ , thể thua hết tiền trong tay là dừng . chỉ cần thắng một , sẽ luôn cảm thấy vẫn thể thắng, thua tiền, sẽ nghĩ rằng chỉ cần thắng một thể gỡ vốn.”

“Lúc đó thật sự là đường cùng… Tôi hại cả bố , chỉ tìm một con sông nào đó nhảy xuống cho xong,” tiếp tục , “May mà lúc thấy quảng cáo tuyển dụng của viện nghiên cứu .”

Trong lòng Thu Trì dấy lên một cảm giác bất an.

Ngưỡng cửa đầu của viện nghiên cứu thấp, nhưng thù lao cao như , đời làm gì chuyện thế? Thu Trì vẫn luôn nơi gì đó , nhưng xuất phát từ nhiều phương diện cân nhắc, vẫn quyết định ở thử xem .

Một ngày khi từ chức, Beta đó vẫn cùng Thu Trì đến nhà ăn dùng bữa. Lúc đó cho Thu Trì một cảm giác kỳ lạ, gọi nhiều món nhưng động đũa bao nhiêu, còn vài lời kỳ quặc.

Beta đó trông bi quan: “Tiểu Thu, cuộc đời nát bét , thật đấy. Chỉ xem thể để cho bố nhiều tiền một chút , họ lớn tuổi như , đều là công nhân nông thôn, cũng lương hưu, tiền tiết kiệm trong nhà đều phá sạch, còn nợ một đống tiền.”

“Hy vọng bố thể sống .”

Thu Trì sợ nghĩ quẩn, bèn : “Ai cũng sẽ phạm sai lầm, chỉ cần sửa thói , sẽ thể trả hết nợ thôi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ab-beta-mang-bau-bo-chay-nhung-bau-khong-co/chuong-65-hoan-toan-bien-mat.html.]

Beta đó , đột nhiên hỏi: “Anh đây vì lý do gì?”

Cách hỏi của chút kỳ lạ, Thu Trì do dự một chút : “Mẹ bệnh.”

“Anh nhận chức chắc bao lâu,” bỗng hạ thấp giọng, “Bây giờ còn , khuyên một câu, rời khỏi nơi ngay lập tức…”

“Những kẻ quản lý đó, những nghiên cứu viên cao cấp đó, tất cả đều là…” Hai chữ cuối cùng gần như nghiến từ kẽ răng , “Lũ, điên.”

“Đừng tin lời của họ.”

Anh dứt lời, bỗng hai nghiên cứu viên chức danh cao cấp về phía họ. Họ gọi tên Beta đó, bảo rằng nhân viên quản lý lên phòng họp lầu một chuyến.

Sau ngày hôm đó, Thu Trì bao giờ gặp Beta nữa.

*

Khó khăn lắm mới đợi đến ngày nghỉ phép ngoài mỗi tháng một , Thu Trì bước khỏi cổng lớn của viện nghiên cứu thì thấy Tiểu Hòa đang cột đèn đường, dùng mũi giày vẽ gì đó mặt đất.

Nghe thấy tiếng mở cửa bên , mắt Tiểu Hòa sáng lên, về phía Thu Trì, vui vẻ vẫy tay.

Thu Trì mỉm , về phía . Đến gần, thấy một chữ “Trì” xiêu xiêu vẹo vẹo nền tuyết mặt Tiểu Hòa, bao bọc bởi một trái tim cũng mấy ngay ngắn.

“Không với em đừng đến sớm quá ?” Thu Trì , “Gần đây trời lạnh lắm.”

“Không , em sợ lạnh.”

“Ôm một cái nhé?” Tiểu Hòa rộ lên, để lộ chiếc răng nanh đặc trưng, “Lâu gặp.”

Thu Trì chút chần chừ dang rộng vòng tay, Tiểu Hòa nhào tới, áp mặt : “Anh mới ăn cam ? Toàn mùi cam.”

Thu Trì ngẩn , : “Anh ăn. Em ngửi nhầm ?”

“Lừa em ?” Tiểu Hòa , “Bây giờ ngửi y như một quả cam lớn .”

Nói Tiểu Hòa ghé sát mặt , ở một cách gần, Tiểu Hòa chằm chằm môi : “Hôn ?”

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Thu Trì một sự do dự lùi bước, và Tiểu Hòa , nhưng dù đến gần như , Thu Trì cũng cảm giác tim đập nhanh. Cũng chính vì xem bạn quan trọng, nên càng lừa dối .

Cậu ngơ ngác : “Tiểu Hòa, đây từng qua với khác…”

“Là Alpha đó ?” Tiểu Hòa , “Em đoán từ lâu , đó đều là chuyện quá khứ, hai chúng cộng cũng năm mươi mấy tuổi , từng qua với khác thì quan trọng lắm ?”

Thu Trì định thôi: “Anh…”

Tiểu Hòa ngắt lời , lẩm bẩm: “Em quen lâu như , chỉ nắm tay, hôn má, giống như hai học sinh cấp ba yêu , thế kỳ quặc quá.”

Thu Trì im lặng lâu, bỗng hỏi một câu đầu đuôi: “Em yêu ở điểm nào?”

Tiểu Hòa : “Mắt Trì lắm.”

“Dịu dàng, cẩn thận,” liền một mạch mấy từ, “Kiên cường, một sự…”

Cậu dừng , như đang suy nghĩ từ ngữ: “Lại một sự ngoan cường.”

Tiểu Hòa nghiêm túc, Thu Trì thể cảm nhận một thứ tình yêu thẳng thắn từ trong ánh mắt và giọng của .

Cậu chỉ một bạn là Tiểu Hòa.

Những lời cuối cùng Thu Trì vẫn .

Thôi , nghĩ.

, Tiểu Hòa nghỉ việc ở cửa hàng tiện lợi để đến đây, một tháng thậm chí chỉ thể gặp một , nhưng Thu Trì bao giờ phàn nàn về điều đó.

Trong lòng Thu Trì dâng lên một cảm giác áy náy khó tả, bỗng cảm thấy như với Tiểu Hòa nhiều.

Vì thế chủ động hôn , chỉ là một nụ hôn chạm nhẹ tách . Ngay đó hai ôm chầm lấy , trong một tư thế mật khăng khít.

Thu Trì nhận dạo Tiểu Hòa hình như gầy , trông cũng chút tiều tụy, lúc áp sát, ngửi thấy một mùi thuốc bắc nhàn nhạt .

“Dạo em mệt lắm ?” Thu Trì hỏi, “Bị bệnh ?”

“Đâu .” Tiểu Hòa ôm , “Chắc là dạo cửa hàng làm ăn , một loại thuốc xịt xoa bóp tay bán chạy, cơ bản đều là em xoa, bả vai mỏi c.h.ế.t , ngày nào cũng dán cao dán.”

Cậu dừng một chút, bỗng nhẹ giọng : “Anh Trì, em làm việc ở đây nữa, một tháng chỉ gặp một . Cứ mãi như , lòng em chút khó chịu…”

“Khi nào nghỉ việc , dọn ngoài ở cùng em ?”

Trong lòng Thu Trì cũng chút d.a.o động, mơ hồ đoán những đó rốt cuộc đang làm thí nghiệm gì, nhưng nếu trả hết tiền đó cho nhà họ Phó, cả đời sẽ cảm thấy vẫn còn nợ Phó Hướng Ngung thứ gì đó.

“Để nghĩ .” Cậu .

Trong một chiếc xe con cách đó xa, những đốt ngón tay của Alpha nắm chặt vô lăng đang run lên ngừng.

Hắn bình tĩnh lâu như , cũng chuẩn tâm lý nhiều , tự nhủ rằng tuyệt đối quá nóng vội, cho dù phát hiện vẫn ở bên Tiểu Hòa , cũng nhịn.

Phó Hướng Ngung đến tận giờ phút mới phát hiện, căn bản thể chịu đựng việc Thu Trì hôn môi, làm tình, thậm chí là xây dựng gia đình với khác.

Chỉ một nụ hôn thôi đủ khiến sắp phát điên .

--------------------

Loading...