(AB) Beta Mang Bầu Bỏ Chạy Nhưng Bầu Không Có - Chương 44: Đêm Giao Thừa

Cập nhật lúc: 2025-11-02 11:45:47
Lượt xem: 969

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Bữa tối Thu Trì ăn là sủi cảo nhân thịt heo dưa chua do dì căng tin đưa tới. Cậu vô thức ăn hết một đĩa lớn, ăn xong liền vội vàng làm ca đêm.

Hai ngày nay vì sắp đến Tết, lượng công việc chuyển phát nhanh giảm rõ rệt, nhưng đến làm thêm cũng ít hơn nhiều. Cả đêm Thu Trì một dỡ bốn xe hàng, lúc cửa nhà vẫn còn cảm thấy lảo đảo, mệt mỏi rã rời.

Thu Trì mở cửa, tiện tay bật đèn trần. Khoảnh khắc ánh đèn bật sáng, trong lòng lập tức dấy lên sự cảnh giác—căn phòng trông khác so với lúc rời .

Mọi thứ đều lục lọi lộn xộn. Ban đầu nghĩ lẽ là trộm, nhưng kiểm tra khóa cửa một chút, đó hề dấu vết cạy mở. Hơn nữa, an ninh ở Đô Lan từ đến nay làm , nhiều năm như từng vụ trộm nào xảy . Huống hồ, đối phương thể phá hỏng hệ thống an ninh để đột nhập Đô Lan, tùy tiện bất kỳ phòng học nào cũng thể trộm đồ vật đáng giá hơn nhiều so với trong ký túc xá của .

Cậu ở cửa, chút dám hành động. Một lát , bỗng nhiên thấy tiếng sột soạt, hình như phát từ phía tủ quần áo.

Thu Trì do dự một lúc, rón rén bếp chọn một con d.a.o tiện tay, đó mới cẩn thận về phía tủ quần áo.

Quả thật tiếng động lạ, ảo giác.

Thu Trì siết chặt chuôi d.a.o trong tay , thầm nghĩ mấy ngày nay đều dỡ hàng mỗi ngày, đến giờ cơ bắp cánh tay vẫn còn đang giật, trong tay dao, hẳn là đến mức đối phó một tên trộm.

Giây tiếp theo, kéo mạnh cánh cửa tủ quần áo .

Nhìn thấy khuôn mặt quen thuộc , Thu Trì chợt sững sờ.

Phó Hướng Ngung đang cuộn tròn trong tủ quần áo của , quấn đầy quần áo của chính , cả cái tủ làm cho rối tung rối mù.

“...” Khoảnh khắc thấy , trái tim Thu Trì bắt đầu đập loạn xạ kiểm soát.

Alpha chút mờ mịt ngẩng đầu . Một lát , Thu Trì thấy chui khỏi đống quần áo, đó như một chú cún con nhào tới ôm lấy chân .

Thu Trì hoảng sợ, theo bản năng lùi một bước. Alpha ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ, giọng nghèn nghẹn oán giận: “Quần áo của giặt sạch quá, còn một chút mùi cam nào cả.”

Giọng điệu và hành vi của chút khác thường. Thu Trì chần chờ hỏi: “Có ... bệnh ?”

Thu Trì cúi đầu quan sát vài , nhanh phát hiện gáy máu, vết m.á.u khô . Cậu thấy vết thương gáy Alpha, trông như một vết cắt tạo bởi vật gì đó đủ sắc bén.

“Cái , làm ?” Thu Trì xổm xuống .

“Đau quá,” Phó Hướng Ngung , “Đau đến mức rạch xem thử.”

Mắt Thu Trì cũng đỏ hoe, nhịn sờ lên tóc .

“Tôi hôn .”

“Trì ca.”

Nói xong, dùng ánh mắt chút chờ mong chằm chằm Thu Trì, nhưng tránh ánh mắt .

Thu Trì hề hôn .

Một lát mới mở miệng: “Giao dịch của chúng kết thúc ? Nếu , thể đưa đến câu lạc bộ...”

Phó Hướng Ngung chằm chằm , nước mắt qua quá trình "tích tụ" mà trực tiếp rơi xuống, thậm chí còn kịp làm ướt má.

“Cậu .”

Thu Trì: “Tôi .”

“Là ...” Nói đến đây, dừng , tiếp tục tranh cãi những chuyện đó với đang khả năng “ bệnh” .

Phó Hướng Ngung chút tủi nhích gần, nhưng Thu Trì nữa né tránh.

Cậu hỏi Phó Hướng Ngung: “Tại như ?”

Cậu khó khăn mới chấp nhận , và đang cố gắng trở cuộc sống của .

Phó Hướng Ngung vẫn cứ như thế.

“Tôi nhớ quá.” Phó Hướng Ngung , “Xin .”

“...”

Lúc trời sắp sáng, Thu Trì tiện đuổi ngoài, đành lấy hộp thuốc nhỏ giúp xử lý sơ qua vết thương gáy. Tiếp đó, Thu Trì bất đắc dĩ lôi cái túi ni lông lớn gầm giường .

Đồ bên trong đều là loại , vì sợ Phó Hướng Ngung dùng quen, lúc mua tỉ mỉ chọn lựa từng món, giá cả cũng đắt hơn nhiều so với đồ thường dùng. Vốn dĩ định vứt thẳng , nhưng Thu Trì xách cái túi lớn thùng rác do dự một chút, chút luyến tiếc.

Cậu lấy hai cái túi khóa kéo bằng nhựa tặng kèm khi mua hàng online, bên trong đựng lượt là khăn tắm và áo ngủ mà Phó Hướng Ngung từng dùng đây. Cổ áo Alpha dính đầy m.á.u xử lý, Thu Trì đưa khăn tắm và áo ngủ cho : “Cậu tắm rửa , nhớ tránh vết thương, đừng để ướt cổ.”

Cậu đến hai , mới tình nguyện bước phòng tắm.

Thu Trì vẫn mặc quần áo dơ lúc nãy dỡ hàng, dính đầy bụi, tiện lên giường, vì thế dứt khoát dựa tủ quần áo xuống đất.

Cậu mở điện thoại lên mạng tra cứu một chút. Trên mạng , tình huống khả năng là do kỳ phát nhiệt kéo dài giải tỏa, hoặc lạm dụng thuốc ức chế trong thời gian dài, dẫn đến “Hội chứng Khát khao Ngẫu nhiên” tạm thời. Hội chứng thể xảy ở cả Alpha và Omega, thường sẽ tự thuyên giảm vài ngày.

thể vì thế mà tính tình đổi lớn, quấn lấy bạn đời như một đứa trẻ. * bạn đời của *, Thu Trì thầm nghĩ.

Cũng thể là do đây bọn họ từng phát sinh hành vi tính dục, còn ít . Vì đang ở trong trường học, Alpha đại khái tìm khác, cho nên mới tìm đến .

Tiếng vòi sen trong phòng tắm vang lên đầy hai phút, Thu Trì thấy bên trong đột nhiên mở cửa, ướt sũng bước .

Thu Trì bò dậy khỏi mặt đất, chút tức giận: “Cậu làm gì , sàn nhà ướt hết .”

Phó Hướng Ngung tủi : “Tôi sợ lén bỏ .”

Thu Trì hết cách với , khó khăn mới dỗ , xả sạch bọt xà phòng .

Tiếp đó, tìm một cây lau nhà khô, lau qua nước sàn. Cậu còn sức để giặt cây lau nhà nữa, nên cứ thế ném nó sang một bên, tính toán chờ tỉnh ngủ xử lý.

Vài phút , Alpha bước từ bên trong. Lần may mắn là mặc áo ngủ xong, còn trần truồng như lúc nãy nữa.

“Cậu ngủ .” Thu Trì với .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ab-beta-mang-bau-bo-chay-nhung-bau-khong-co/chuong-44-dem-giao-thua.html.]

Cậu cởi áo khoác, đó cầm quần áo ngủ chuẩn sẵn phòng tắm. Vừa định xoay đóng cửa, thấy Phó Hướng Ngung mới bước theo sát theo.

Thu Trì mệt mỏi, chút bất đắc dĩ hỏi : “Cậu thể ngoài ?”

“Không thể.”

“Nhiều nhất năm phút sẽ ngay,” Thu Trì , “Chỉ một lát thôi.”

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Ánh mắt Phó Hướng Ngung qua chút bi thương: “ .”

Thu Trì dỡ hàng cả đêm, lúc chỉ nhanh chóng tắm rửa ngủ. Thấy chuyện với thật sự thông, đuổi cũng , vì thế đành : “Vậy lưng ?”

Phó Hướng Ngung chằm chằm một lát, lúc mới tình nguyện lưng .

ở đây, Thu Trì luôn cảm thấy gượng gạo. còn cách nào với , do dự một lát, vẫn cởi quần áo dơ và mở vòi sen.

Tắm một lát, vẫn cảm thấy kỳ quái, vì thế dứt khoát để xả nước.

Chờ đến khi cảm giác phía hình như thứ gì đó, bỗng nhiên , mới phát hiện Phó Hướng Ngung gần như dán sát lưng !

Người vẫn là ánh mắt đó, chằm chằm chằm chằm, cách gần khiến da đầu Thu Trì tê dại.

“Cậu làm gì...”

“Tôi hôn .” Lại là những lời .

Thu Trì còn cách nào, đành cứng nhắc nhích gần, đó nhẹ nhàng chạm môi một chút.

“Bây giờ ?”

Phó Hướng Ngung vẫn chịu tránh .

Vì thế Thu Trì chỉ thể nhanh chóng xả sạch bọt xà phòng , đó quấn khăn tắm . khăn tắm mới quấn xong, Alpha liền đột ngột ôm lấy cùng chiếc khăn tắm.

“... Phó Hướng Ngung. Cậu buông tay!”

Alpha như thể thấy, ôm cả lẫn khăn tắm cuộn tròn đặt lên chiếc giường bên ngoài.

Tiếp đó, cúi xuống, cẩn thận hôn .

Thu Trì vẫn luôn né tránh, hiện tại phát sinh quan hệ với Alpha nữa. Thứ nhất là vì thật sự mệt đến sắp gục, thứ hai là Phó Hướng Ngung hẳn là vì “ bệnh” mới tìm đến , “giậu đổ bìm leo”, cũng sợ Phó Hướng Ngung khi tỉnh táo sẽ hối hận.

Thu Trì đưa tay che miệng : “Tôi mệt quá Phó Hướng Ngung.”

“Không làm.”

Lúc “ bệnh”, Phó Hướng Ngung chút giống với đây. Thu Trì thấy đầu tiên là nhíu mày, đó chút mất mát xuống bên cạnh .

Alpha ôm lòng, trán chạm trán, giống như nhiều đêm đây.

Mặc dù trong lòng Thu Trì rối như tơ vò, nhưng vì quá mệt mỏi, lâu liền ngủ .

Phó Hướng Ngung hề buồn ngủ, vẫn luôn chằm chằm Beta. Một lát , giơ tay dùng lòng bàn tay xoa xoa nốt ruồi nhỏ lông mày , đó gần như là một động tác xuất phát từ bản năng.

*

Mũi chút ngứa.

Thu Trì làm cho tỉnh giấc, nửa mơ nửa tỉnh, cảm giác một bàn tay nóng rực đang đặt eo bụng , da thịt giữa hai chân nóng rát.

Chiếc giường sắt chật hẹp phát tiếng “kẽo kẹt”.

“... Phó Hướng Ngung.”

Rèm cửa kéo , nhưng vẫn lờ mờ thấy bên ngoài trời sáng. Vì làm ca đêm, mấy ngày nay Thu Trì đều ngủ đến tận buổi chiều mới tỉnh.

“Chưa tiến ,” Alpha tủi , “Tôi khó chịu đến mức ngủ .”

“Cậu nhường một chút, ?”

Để đánh thức Thu Trì, quả thực nhẫn nhịn tủi , ngay cả tiếng thở dốc cũng cẩn thận.

Thu Trì chút mềm lòng, vì thế : “Vậy nhanh lên...”

“Ngay lập tức.”

Không cần khắc chế giảm nhỏ biên độ nữa, động tác của Alpha càng thêm kiêng nể.

Đại khái là cảm nhận sự đổi của , Phó Hướng Ngung bắt đầu kéo cùng hòa nhịp. Tiếng thở dốc của trầm thấp, nhưng quen thuộc: “Kẹp c.h.ặ.t c.h.â.n , Trì ca.”

*

Lúc chiều tối tỉnh ngủ, Thu Trì phát hiện Phó Hướng Ngung ôm chặt.

Bên ngoài trời gần tối. Cũng may lúc là Tết, lãnh đạo trường học cũng đều về nhà ăn Tết, đến mức sai khiến bọn họ làm việc.

Thu Trì thoát khỏi vòng tay Alpha, đó đeo tạp dề, bếp nấu đơn giản hai chén mì trứng. Từ khi Phó Hướng Ngung còn đến nữa, cũng mấy khi mua đồ ăn. Tủ lạnh trống rỗng, chỉ còn nửa hộp trứng gà và một cây cải thảo nhỏ.

Phó Hướng Ngung đại khái tiếng động trong bếp đánh thức, chân trần bước tới, còn ngái ngủ dán dựa lưng Thu Trì: “Tôi mới mơ thấy , Trì ca.”

Nếu là đây, Thu Trì đại khái sẽ hỏi “Đó là giấc mộng gì thế”, nhưng hiện tại Thu Trì , cũng nhịn xuống mở miệng hỏi.

Cậu cho rằng thoát , nhưng hình như . Nhiệt độ cơ thể của Phó Hướng Ngung, giọng của , dễ dàng kéo trở về quá khứ, buộc tiếp tục đắm chìm trong đó.

Alpha đại khái cũng cảm nhận sự lạnh nhạt của , chút tủi sườn mặt : “Sao để ý đến ?”

Thu Trì gì.

--------------------

Loading...