(AB) Beta Mang Bầu Bỏ Chạy Nhưng Bầu Không Có - Chương 3: Người Lạ Trong Phòng

Cập nhật lúc: 2025-11-02 10:58:40
Lượt xem: 1,361

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Lúc Phó Hướng Ngung tỉnh , đầu đau.

Không chỉ là cơn đau đầu về mặt sinh lý.

Hắn đang ngủ một chiếc giường đơn lớn hơn giường ở ký túc xá là bao, chiếc chăn bông đắp dày và nặng. Vỏ chăn giặt đến bạc màu, sờ cảm giác mềm mại và mỏng .

Trong phòng yên tĩnh, dường như chỉ . Phó Hướng Ngung lật tấm chăn dày nặng , xỏ giày đến bên cửa sổ. Đầu tiên, quan sát chốt mở của tấm rèm sáo, đó phần quen tay mà kéo rèm lên.

Trên cửa sổ đọng một lớp sương trắng.

Phó Hướng Ngung cửa sổ một lúc, xoay quan sát căn phòng. Phòng lớn nhưng dọn dẹp sạch sẽ, kệ sách sát tường xếp chồng vô sách vở. Phó Hướng Ngung kỹ vài , phát hiện vài cuốn trong đó thậm chí còn là sách giáo khoa chuyên ngành của bọn họ.

Hắn tò mò, trong đầu hiện lên vài mảnh ký ức mơ hồ, rời rạc. Hắn nhớ phát hiện tối qua hình như là một Beta nam, mùi gì cả, vẻ an , hơn nữa trông còn quen mặt.

Lúc , khi tự tiêm liên tiếp hai liều thuốc ức chế, nồng độ pheromone của hẳn giảm về mức bình thường, lý trí cũng dần trở . Chỉ là do tác dụng phụ của cồn và việc lạm dụng thuốc ức chế, Phó Hướng Ngung thể lập tức tỉnh táo .

so với việc về ký túc xá, ở cùng Beta vẻ pheromone của ảnh hưởng lẽ sẽ an hơn. Phó Hướng Ngung nghĩ , ngờ thả lỏng cảnh giác thì .

Phó Hướng Ngung khẽ nhíu mày.

Sinh viên và nhân viên đang công tác tại trường đương nhiên thể ở khu , thì chủ nhân của căn phòng chỉ thể là một nhân viên hậu cần.

Tuy đãi ngộ của nhân viên hậu cần ở học viện Đô Lan thường cao hơn một chút so với các trường đại học khác, nhưng về lý mà , nếu thật sự thể hiểu những cuốn sách chuyên ngành khó nhằn thì cũng đến nỗi làm nhân viên hậu cần ở đây.

Ngay đó, Phó Hướng Ngung về phía chiếc bàn lưng.

Bên cửa sổ đặt một chiếc bàn cải tạo từ bàn học cũ, mặt bàn một cuốn sách đang dở úp . Phó Hướng Ngung đang định qua xem thử thì ổ khóa lưng bỗng vang lên một tiếng "cạch".

Một đàn ông trẻ tuổi mặc bộ đồ bảo hộ màu xám gạo bước , đeo một chiếc khẩu trang bông dày màu trắng, mái tóc rõ ràng dài. Thấy Phó Hướng Ngung đang bên bàn làm việc của , Thu Trì sững .

Phó Hướng Ngung cũng .

Ngay khoảnh khắc ánh mắt giao , Thu Trì lặng lẽ dời tầm mắt . Cậu cởi chiếc khẩu trang , theo bản năng tỏ bận rộn. Xuất phát từ phép lịch sự, nghĩ nên rót cho vị "khách" một ly nước ấm, nhưng ngay giây tiếp theo nhớ sẵn ly dùng một , đành từ bỏ ý định đó.

Cậu dép lê, chậm rãi về phía cửa sổ, đó đặt phần bữa sáng lấy từ nhà ăn lên bàn sách, mở lời chút tự nhiên: "Cậu... ăn chút gì ?"

Phó Hướng Ngung lắc đầu, : "Tối qua..."

Thu Trì sợ hiểu lầm, bèn nhỏ giọng giải thích: "Tối qua lúc phát hiện , mang điện thoại, hơn nữa cảm thấy làm ầm lên cũng phiền phức, nên đưa đến đây ..."

Phó Hướng Ngung vẻ để tâm đến lời giải thích của , cúi đầu chiếc vòng tay cổ tay .

"Cậu bao nhiêu?" Hắn hỏi.

Thu Trì "Hả?" một tiếng, rõ ràng là hiểu gì.

Phó Hướng Ngung thêm: "Tiền công."

Lúc Thu Trì mới phản ứng , nhưng nhất thời vẫn nên trả lời thế nào.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Phó Hướng Ngung tự nhiên dùng vòng tay của chạm nhẹ vòng tay cổ tay , ngay đó bấm vài cái màn hình. Chỉ động tác đó thôi, Thu Trì đoán "tiền công" mà đưa chắc chắn ít.

Tiếc là bao lâu , vòng tay của Phó Hướng Ngung vang lên âm báo "Thanh toán thất bại".

Thu Trì khó xử, theo bản năng sờ sờ vòng tay của , nhỏ giọng : "Cái của cũ, trời lạnh là nó nhạy. Không , dù cũng chỉ là tiện tay giúp đỡ thôi mà."

Phó Hướng Ngung khoác chiếc áo gió màu đen lên mà chỉ vắt nó khuỷu tay. Hắn thích nợ ân tình khác, nên : "Thêm thông tin liên lạc nhé, tiện ?"

Thu Trì đương nhiên là gì bất tiện, vội lấy chiếc điện thoại từ trong túi áo khoác . Chiếc ốp lưng trong suốt trông cũ, ngả sang màu vàng ố bẩn, góc bên trái màn hình vỡ một mảng, vết nứt như mạng nhện lan ở góc đó, nhưng xem ảnh hưởng đến việc sử dụng.

Điện thoại lag, đợi một lúc mã QR mới hiện . Thu Trì cẩn thận đưa điện thoại qua.

"Được ." Sau khi quét mã xong, Phó Hướng Ngung liếc bảng tên áo khoác của .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ab-beta-mang-bau-bo-chay-nhung-bau-khong-co/chuong-3-nguoi-la-trong-phong.html.]

Ý thức lẽ hỏi tên , Thu Trì bèn nhẹ giọng : "Tôi tên Thu Trì."

"Phó Hướng Ngung." Hắn đáp.

Thu Trì gật đầu, nhập tên phần ghi chú. Ngay khoảnh khắc tắt điện thoại, thấy với giọng nóng lạnh: "Chuyện tối qua đừng lung tung với khác."

Thu Trì nghiêng mặt, khẽ đáp: "Tôi sẽ ."

Cửa mở , Phó Hướng Ngung như nhớ điều gì, bước chân khựng , nghiêng mặt : "Phải ."

Thu Trì về phía .

"Cảm ơn."

Sau khi Phó Hướng Ngung rời , Thu Trì vẫn như thường lệ, bên cửa sổ ăn sáng.

Cả đêm ngủ, lúc lẽ là buồn ngủ quá độ, ngược cảm giác mệt tỉnh táo lạ thường.

Mỗi trong bộ phận hậu cần của họ đều khu vực phụ trách riêng. Sau khi thu, lượng lá rụng tăng nhiều, ngày nào họ cũng dọn dẹp sạch sẽ cành khô lá rụng đường khi thầy trò đến lớp.

Sau khi quét dọn xong khu vực trách nhiệm, thường sẽ còn đến một tiếng để nghỉ ngơi ăn sáng. Ăn sáng xong, lập tức lấy dụng cụ vệ sinh đến khu giảng đường để dọn dẹp các phòng học trống.

Thu Trì ăn sáng qua loa vài miếng, định ga giường . Dù tối qua cũng một lạ say rượu ngủ đó, tuy vết bẩn nhưng vẫn thích ngủ ga giường lạ qua.

Sau khi ôm ga giường và vỏ chăn , Thu Trì bỗng thấy một chiếc tai ở khe hở giữa giường và tường. Cậu tai như , hơn nữa ở đây cũng hiếm khi khách tới, nên chiếc tai lẽ chỉ thể là của .

Thu Trì bối rối.

Không hiểu , theo bản năng chút bài xích việc tiếp xúc với như Phó Hướng Ngung.

Cùng lúc đó, điện thoại trong túi bỗng rung lên. Thu Trì lấy điện thoại , thấy tên Phó Hướng Ngung thanh thông báo, là một tin nhắn chuyển khoản.

Thu Trì cầm điện thoại nghĩ ngợi, nhận tiền đó.

Cậu đặt chiếc tai nhặt lên bàn sách, đang định chụp một tấm ảnh gửi cho Phó Hướng Ngung để hỏi xử lý thế nào, nhưng ai ngờ màn hình điện thoại cứ thế đơ ở giao diện chụp ảnh, động đậy nữa.

Thu Trì sốt ruột chọc vài cái màn hình, ngờ những "chữa khỏi" nó mà vạch pin hiển thị ở góc bên còn từ "12" tụt thẳng xuống "0", cứ thế tắt ngóm.

Chiếc điện thoại dùng quá lâu, pin chai nghiêm trọng, cộng thêm gần đây trời đột nhiên trở lạnh, tối qua quên sạc, chút trục trặc cũng gì lạ.

May mà Thu Trì kinh nghiệm với chuyện , cắm phích cắm, nhanh chóng nối với sạc, định bụng đợi giặt xong ga giường sẽ khởi động xem .

Sau khi ném ga giường tháo máy giặt, Thu Trì lấy một bộ dự phòng khác trong tủ để . Mới một nửa thì cửa bỗng vang lên một tràng tiếng đập mạnh.

"Tiểu Thu," ngoài cửa gọi, "Có nhà Tiểu Thu?"

Thu Trì vội vàng buông gối xuống mở cửa.

Ngoài cửa là một phụ nữ bốn năm mươi tuổi, thở hổn hển : "Sao thế hả, gọi cho mấy cuộc cũng , làm chạy một quãng xa đến đây tìm ."

Thu Trì vội giải thích là điện thoại hết pin.

"Cái điện thoại của cũng nên , lúc thì xem tin nhắn trong nhóm, lúc thì điện thoại." Người phụ nữ dừng một chút, tiếp: "Phải , qua đây là để báo cho một tiếng, chú Vương của sáng nay việc gấp, xin trưởng ban nghỉ một buổi sáng, rác ở tòa nhà Hối Triết lẽ phiền qua giúp dọn dẹp một chút."

Thu Trì đáp một tiếng "Vâng" mà cảm xúc gì.

Trong nhóm nhân viên hậu cần của trường, trẻ nhất, gia đình, con cái. Thường ngày hễ việc gì cần tăng ca làm thêm, đều ăn ý mà đẩy cho , dần dà những việc phát sinh cũng mặc định là giao cho làm.

Thu Trì đồng hồ, bây giờ thêm việc làm, e là ga giường đợi đến trưa về mới phơi .

Cậu nhét chiếc tai túi, định bụng lát nữa làm xong việc sẽ qua khu ký túc xá sinh viên một chuyến để trả đồ cho Phó Hướng Ngung.

--------------------

Loading...