(AB) Beta Mang Bầu Bỏ Chạy Nhưng Bầu Không Có - Chương 28: Vị Cam Ngọt Ngào
Cập nhật lúc: 2025-11-02 10:59:06
Lượt xem: 912
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tiếng nước trong phòng tắm át âm thanh của khóa điện tử bên ngoài.
Đoạn Hâm Diệp mới tỉnh rượu, vô tình liếc thấy đôi giày vải cũ kỹ bên cạnh tủ giày của Phó Hướng Ngung cũng chẳng của , bực bội đảo mắt quanh phòng khách.
Phòng khách trống , chẳng gì khác lạ. Rõ ràng là khách tới.
Tối qua uống quá nhiều, Đoạn Hâm Diệp chẳng nghĩ ngợi bao lâu thì đầu đau như nổ tung.
Thế là đá văng giày, chân trần về phòng, thầm nghĩ đôi giày vải rách chừng là hàng mới của thương hiệu nào đó, cố tình theo phong cách cổ điển rách rưới, chuyên bán cho mấy ấm nhà giàu trải nghiệm cảm giác làm ăn mày.
Vốn định ngả đầu ngủ nướng thêm một giấc, nhưng tối qua thằng khốn nào nôn lên , khiến cả bây giờ bốc mùi như đậu hũ thiu.
Sau nửa phút đấu tranh nội tâm, cuối cùng Đoạn Hâm Diệp vẫn đầu phòng tắm.
Áp lực nước yếu, Đoạn Hâm Diệp mất kiên nhẫn giật mạnh vòi sen vài cái, ngờ tuột tay ném thẳng nó ngoài.
Vòi sen rơi xuống đất quằn quại như một con rắn, phun nước ấm đầy mặt Đoạn Hâm Diệp, tức đến nỗi văng tục mấy câu. Đợi tắt vòi nước, lau sạch mặt mới phát hiện vòi sen ném móp một mảng, ống kim loại mềm nối phía cũng bung .
Đoạn Hâm Diệp tức đến nhe răng trợn mắt, chửi ầm lên: “Mẹ nó, cái trường nát, ký túc xá nát, vòi sen nát! Thảo!”
Mắng xong, dứt khoát quấn khăn tắm, định sang mượn phòng tắm của Phó Hướng Ngung.
Phó Hướng Ngung dù ở đó thì cửa phòng ngủ cũng thường đóng kín, Đoạn Hâm Diệp nhớ tối qua là về trường , thế là giơ tay gõ cửa, gọi trong: “Mày đang ở đấy?”
Cậu gõ cửa chẳng hề nương tay, tiếng “cốp cốp cốp” vang lên như thể đến đòi nợ.
Trong phòng tắm, tim Thu Trì lỡ một nhịp, bản năng nghiêng đầu về phía .
lúc cả đang ghì chặt cửa kính, nước bốc lên hun cả khuôn mặt, thậm chí là nóng ran, ửng lên một màu hồng nhạt.
Phó Hướng Ngung dường như chẳng thấy gì, vẫn tiếp tục kích thích mảng da nhỏ ép cửa kính đến đỏ ửng của . Mỗi một chuyển động, Beta đều kìm mà run rẩy.
Tấm kính hoen mờ, nhưng Phó Hướng Ngung còn nó trở nên vẩn đục hơn nữa.
“Mày còn ngủ ?” Giọng ngoài cửa như cách một lớp sương mù, “Vòi sen của tao tao lỡ tay làm hỏng , bọt xà phòng còn xả sạch, mượn phòng tắm của mày một lát, hai phút là xong.”
Nói gõ cửa.
Lần tiếng gõ cửa còn mạnh hơn .
Phó Hướng Ngung thể cảm nhận cơ thể của Beta mặt căng cứng trong giây lát, suýt nữa thì khống chế . Ngay đó, thấy vai Thu Trì khẽ động, nửa khuôn mặt về phía .
“Có …”
Khóe mắt Beta còn ngấn lệ sinh lý, đôi môi dày mỏng cũng ươn ướt, khẽ hé mở, trông như đang mời gọi một nụ hôn.
Thế là Phó Hướng Ngung dứt khoát hôn lên, đồng thời tăng thêm cường độ động tác. Thu Trì kẹt giữa tấm cửa kính lạnh lẽo và bức tường nóng bỏng, gần như thể nhúc nhích.
Ngay cả những tiếng thở dốc thất thần và tiếng nức nở khó nhịn cũng chặn .
Cậu thể cảm nhận nơi thầm kín nhất, nơi ai chạm đến nhất, đang Phó Hướng Ngung xâm nhập chừa một lối thoát.
Sau cơn đau là một cảm giác tê dại, cửa kính chịu nổi sự quấy nhiễu mà rung lên bần bật, cùng lúc đó bên ngoài truyền đến tiếng Đoạn Hâm Diệp ấn tay nắm cửa định mở .
Chỉ mở một khe hở miễn cưỡng, còn kịp làm gì đến nơi đến chốn, Thu Trì đỏ bừng.
Ngay đó, tấm cửa kính làm cho vẩn đục hơn, chỉ thứ sền sệt, mà còn cả chất lỏng như nước.
…
Hai ở trong ký túc xá một ngày một đêm.
Ngày hôm , lúc Thu Trì tỉnh là chạng vạng, mặt trời dần ngả bóng, ánh nắng từ nhạt chuyển sang đậm, biến thành màu vỏ quýt sẫm.
Cửa ban công kéo , lớp rèm voan màu trắng gạo bên trong khẽ rung rinh theo gió, phát những âm thanh “phần phật” nhỏ.
Chiếc áo sơ mi Thu Trì mặc làm bẩn, thế là Phó Hướng Ngung lấy một chiếc áo thun ngắn tay màu xám nhạt từ trong tủ ném cho .
Lúc dậy đồ, ánh mắt Phó Hướng Ngung như vô tình lướt qua cơ thể , chỉ thấy phần bụng của Beta nhô lên, tạo thành một đường cong chút tự nhiên.
Phó Hướng Ngung nhịn mà đẩy ngã xuống giường.
Hắn đột ngột áp sát, dò xét. Hơi thở lướt qua da thịt, mang đến một cảm giác nóng ngứa ngáy kỳ lạ.
Thu Trì sợ nhột, kìm mà rụt .
Sau đó, thấy Phó Hướng Ngung ngước mắt lên với . Nụ giống như những nụ từng thấy từ xa mặt , nụ gần trong gang tấc dường như còn vẻ qua loa và thờ ơ thường thấy.
nụ cũng ngắn ngủi, gần như chỉ thoáng qua.
Ngay đó, Thu Trì thấy cúi đầu hôn lên bụng , chút kinh ngạc lùi về , nhưng Alpha nắm lấy mắt cá chân.
“Cậu sẽ mang thai chứ?” Alpha hỏi.
Hắn hỏi nghiêm túc, giống như đang đùa, thế là Thu Trì trả lời: “Tôi là Beta…”
Thu Trì chắc chắn: “Sẽ .”
Trong lúc trả lời, Phó Hướng Ngung đột nhiên dậy, lấy hai que kem từ tủ lạnh , đều là vị cam.
Hắn đưa một que cho Thu Trì, : “Tiêu sưng .”
Tiếp đó hỏi: “Thắt nút cũng chứ?”
Thu Trì chút chần chừ .
“Mẹ là Alpha,” Phó Hướng Ngung tiếp tục, “nhưng ông sinh .”
Nghe , Thu Trì cũng chút căng thẳng. Lần ở khách sạn, Phó Hướng Ngung dùng bao, nhưng thì .
gần như nào xong cũng uống thuốc, Alpha lúc tỉnh táo còn thể thương lượng vài câu, nhưng một khi kỳ phát tình, dường như luôn dùng cách tồi tệ nhất để… lưu trong cơ thể .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ab-beta-mang-bau-bo-chay-nhung-bau-khong-co/chuong-28-vi-cam-ngot-ngao.html.]
là Beta, cho dù dùng biện pháp tránh thai thì xác suất mang thai cũng cực kỳ thấp.
“Sau khi về sẽ uống thuốc,” Thu Trì nhỏ giọng , “Sẽ nguy hiểm .”
Phó Hướng Ngung mở túi bọc que kem trong tay, tựa lưng lan can ban công, tiếp tục chủ đề nữa.
Thu Trì cũng mở que kem của , đầu lưỡi sưng lên đau, ăn chút đồ lạnh quả thật thể giảm bớt nhiều.
Yên tĩnh , bỗng nhớ tới câu của Phó Hướng Ngung: “Mẹ là Alpha”. Thu Trì bao giờ Phó Hướng Ngung nhắc đến chuyện gia đình, nhưng thỉnh thoảng cũng xem tin tức.
Phu nhân Thống soái hiện tại là một Omega hàng đầu, độ tương thích với Phó Thống soái lên tới 99%, mới ngoài 30, còn trẻ.
Truyền thông dường như bao giờ nhắc đến vợ quá cố của Phó Thống soái, nhưng xét theo thái độ thông thường của các chính khách là hở liền thích thể hiện sự thâm tình và hiếu thảo, thái độ của Phó Thống soái đối với vợ quá cố thật sự chút kỳ lạ.
“Mẹ của …” Ngay lúc thốt , Thu Trì mới cảm thấy câu hỏi của chút đúng lúc.
Vừa lúc Phó Hướng Ngung , kịp đáp lời, bây giờ đột nhiên hỏi , liền chút ý tứ tò mò chuyện riêng tư của khác, tỏ vô duyên.
lời , giống như tin nhắn gửi , còn thể kịp thời thu hồi trong thời gian quy định.
Có điều, vẻ mặt của Phó Hướng Ngung đổi gì mấy: “Tôi từng gặp ông .”
“Xin …” Thu Trì vội .
Xã hội ngày nay phần lớn đều mê tín một cách “khoa học tuyệt đối” rằng sự kết đôi giữa AO mới là duyên trời tác hợp thật sự, còn những bình thường như họ thì chỉ nên kết hôn với những Beta bình thường khác.
Hai Alpha kết thành bạn đời, trong một “gia đình quyền quý” như nhà họ Phó, thật sự quá hiếm thấy.
Hơn nữa theo kiến thức sinh lý thông thường, khoang sinh sản của Alpha khi trưởng thành về mặt tính dục sẽ teo , trừ phi dùng đến các biện pháp y tế… cấy ghép khoang sinh sản do Omega hiến tặng.
khả năng xảy phản ứng thải ghép là lớn, khi cấy ghép cũng chắc thể thụ thai thuận lợi.
Thu Trì trong lòng chút tò mò, nhưng cũng dám lắm lời hỏi thêm.
“Nhà thì ?” Phó Hướng Ngung đột nhiên hỏi, “Có chị em ?”
Cơn gió chạng vạng mang theo chút hương vị tươi mát của lá cây khi ánh mặt trời “hong khô” dịu .
Có lẽ là do khí quá , Thu Trì cũng chút thả lỏng.
Cậu lắc đầu, : “Tôi chỉ thôi.”
“Bố ?”
Thu Trì trả lời ngay, chần chừ nửa giây mới : “Ông bỏ con để tái hôn, vì là Beta, nhưng lẽ cũng những lý do khác nữa.”
Lúc chuyện, mí mắt cụp xuống, ánh mắt dường như vẫn luôn dán que kem trong tay.
Giữa hai im lặng trong chốc lát.
Que kem trong tay chảy, Thu Trì chút vội vàng l.i.ế.m nó.
Cậu ăn kem thích cắn mà thích liếm, ngày xưa ăn kem trông kinh, trời nóng thường chảy đầy tay.
Phó Hướng Ngung một lúc, đó hỏi: “Cậu thích ăn ngọt ?”
Thu Trì suy nghĩ một chút, lắc đầu: “Cũng hẳn, chỉ là thích bánh kem thôi.”
Cậu nhiều hơn một chút, để khí giữa hai quá gượng gạo.
“Hồi còn học, vì học ở trường nhất trong vùng nên làm thêm mấy công việc, ngày nào cũng bận đến khuya,” Thu Trì nhớ , “Tan học liền lấy một chiếc ghế đẩu nhỏ trong phòng bảo vệ ở cổng trường tiểu học, làm bài tập đợi tan làm cùng về nhà.”
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Lúc chuyện, lặng lẽ dùng khóe mắt quan sát sắc mặt của Phó Hướng Ngung, thấy hề tỏ mất kiên nhẫn, lúc mới tiếp tục .
Tốc độ của Thu Trì chậm. Đã lâu tâm sự với ai về bản , đặc biệt là những ký ức và trải nghiệm riêng tư thuộc về thời niên thiếu.
Cậu vì lúc đó luôn làm việc đến khuya, nên ngày nào cũng đợi đến đói meo.
Bên cạnh trường một tiệm bánh tên là Xưởng Ngọt Tiểu Vân, cửa hàng nhỏ, nhưng chủ tiệm vô cùng chăm chỉ, món gì cũng làm.
Thế là ngày nào cũng mang cái bụng đói meo, trong phòng bảo vệ ngửi mùi bánh mì ngọt ngào, thơm lừng đang lên men từ tiệm bên cạnh. Mỗi đói đến hoa mắt chóng mặt, Thu Trì đặc biệt cắn một miếng cục tẩy trong tay.
Có lẽ là từ lúc đó chấp niệm với đồ ngọt, cho dù bây giờ còn thích ngọt như hồi nhỏ nữa, nhưng những món đồ ngọt tinh xảo, mắt vẫn sức hấp dẫn lớn đối với .
Chỉ cần ăn, sẽ cảm thấy hạnh phúc và thỏa mãn. Cứ như thể vẫn là đứa trẻ trong phòng bảo vệ đợi ngày nào.
Câu tiếp theo Thu Trì , dừng ở đoạn “cắn cục tẩy”, đó thấy Phó Hướng Ngung hỏi: “Mẹ mua cho ?”
“Là với bà .”
“Bánh kem lúc đó đối với nhà chúng mà thì đắt,” Thu Trì chậm rãi giải thích, “Hơn nữa nó nhỏ như , ăn đủ no.”
Phó Hướng Ngung vốn định , bánh kem vốn dĩ để ăn cho no, nhưng liếc Thu Trì, lời trong lòng.
Đây là đầu tiên Beta nhiều như , lúc nhắc đến , ánh mắt của Thu Trì sẽ trở nên dịu dàng, trong giọng cũng một sự ngây thơ trẻ con.
Thu Trì mải chuyện, que kem ăn hết trong tay lặng lẽ chảy đầy tay , sợ làm bẩn giường của Phó Hướng Ngung, nên đành dậy, định lấy giấy ở tủ đầu giường để lau.
ngay lúc dậy, cổ tay đột nhiên ai đó nắm lấy. Ngay đó, Phó Hướng Ngung cứ thế nắm lấy tay , l.i.ế.m dòng nước kem dính ngọt giữa những kẽ ngón tay.
Bởi vì luôn một khí chất đặc biệt, nên đôi khi Thu Trì sẽ vô tình bỏ qua tuổi trẻ của Alpha . lúc , Phó Hướng Ngung lưng về phía ráng chiều màu tím hồng, đường nét khuôn mặt trở nên rõ ràng hơn, khi ngước mắt một vẻ trẻ trung, phơi phới của thiếu niên.
Tim Thu Trì đập nhanh đến mức thành nhịp.
“Cậu pheromone của vị gì ?” Phó Hướng Ngung hỏi.
Thu Trì thấy : “Là vị cam.”
“Không ngọt bằng, nhưng ngon hơn kem que một chút.”
--------------------