(AB) Beta Mang Bầu Bỏ Chạy Nhưng Bầu Không Có - Chương 27: Kỳ Phát Tình Bất Chợt

Cập nhật lúc: 2025-11-02 10:59:05
Lượt xem: 847

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Lúc Phó Hướng Ngung tỉnh là buổi chiều.

Hôm qua là sinh nhật Tần Úy, thích náo nhiệt, bạn bè đông nên dứt khoát bao cả du thuyền để mừng sinh nhật. Cả đám quẩy suốt đêm, Phó Hướng Ngung cảm thấy lẽ uống nhiều, lúc tỉnh vẫn còn đau đầu.

Lúc đó Tần Úy và Đoạn Hâm Diệp say đến mức vững, cuối cùng tìm một phòng du thuyền ngủ tạm. Còn Phó Hướng Ngung thì gọi tài xế lái để về, về đến trường thì trời cũng gần sáng.

Tắm rửa lúc say rượu nguy hiểm, nên tối qua khi về, Phó Hướng Ngung chỉ đơn giản rửa mặt đánh răng lên giường. Vì thế, việc đầu tiên làm khi tỉnh dậy chính là phòng tắm.

Tắm xong mới cảm thấy trạng thái hôm nay bất thường. Khó chịu, trong lòng như một ngọn lửa âm ỉ, ngay cả khí hít cũng trở nên chút “nhớt nháp”.

Hắn dùng mu bàn tay áp lên trán và cổ, da nóng lên rõ rệt.

Về phòng ngủ, Phó Hướng Ngung dùng nhiệt kế điện tử đo nhiệt độ, quả nhiên là sốt nhẹ.

Hắn quen với trạng thái , đơn giản là điềm báo sắp bước kỳ phát tình. Phó Hướng Ngung đưa tay ấn gáy sưng lên, nơi đó đang tỏa mùi pheromone một cách kiềm chế.

AO cấp cao thường khả năng khống chế pheromone tỏa , nhưng đây là nơi riêng tư, Phó Hướng Ngung cũng cố gắng thu pheromone của .

Khi nồng độ pheromone trong khí tăng cao, nhiệt độ cơ thể của Phó Hướng Ngung cũng tăng lên. Vì , bực bội dậy, về phía tủ lạnh chuyên dụng để thuốc ức chế ở góc phòng.

Lúc mở tủ lạnh , Phó Hướng Ngung mới phát hiện bên trong hết sạch.

Gần đây cuộc sống của quá an nhàn, pheromone cũng xu hướng định. Từ khi tiêm loại vắc-xin đặc chế ở viện nghiên cứu tháng , Phó Hướng Ngung gần như dùng đến thuốc ức chế nữa.

Trước đó nhớ trong tủ lạnh vẫn còn vài liều, nhưng hai tuần Đoạn Hâm Diệp chạy sang mượn mấy liều thuốc ức chế đêm khuya... Cậu tụ tập với hai ở ký túc xá bên cạnh, hôm đó cả phòng đều uống say khướt, ai đến kỳ phát tình , kết quả lây cho cả đám, cuối cùng phát tình tập thể luôn.

Phó Hướng Ngung đoán rằng thuốc ức chế trong tủ lạnh của “mượn” sạch lúc đó.

Hắn mở cửa phòng ngủ, đến phòng của Đoạn Hâm Diệp ở bên cạnh. Cậu ngoài mà chẳng thèm đóng cửa, cứ để mở toang như .

Phó Hướng Ngung dẫm lên quần áo và vớ vứt bừa sàn, bịt mũi tìm đến tủ lạnh đặt gần đầu giường của , bực bội giật mạnh cửa tủ , chỉ thấy mấy ống tiêm rỗng qua sử dụng.

Nếu Đoạn Hâm Diệp ở đây, Phó Hướng Ngung chắc chắn sẽ đá cho vài phát. Một cái phòng ký túc xá rách nát mà ở thành cái ổ chuột, bẩn thỉu thì thôi , đến cả thuốc ức chế cũng lười mua.

Lúc về phòng ngủ, Phó Hướng Ngung mới thấy chiếc điện thoại quăng giường đang reo. Hắn liếc , là cuộc gọi thoại từ Thu Trì.

Lúc Phó Hướng Ngung mới nhớ , hình như hai ngày nhắn tin cho Thu Trì, rằng trưa thứ Bảy sẽ qua chỗ ăn cơm.

bây giờ gần hai giờ .

Hắn bắt máy. Dù cố tình thu pheromone, nhưng lúc Phó Hướng Ngung vẫn cảm thấy pheromone như nước sôi sục, ngừng bành trướng trong cơ thể.

Phó Hướng Ngung bất giác siết chặt điện thoại trong tay, thấy giọng của Thu Trì: “...Hai ngày là thứ Bảy ?”

Hôm nay ngày nghỉ của , nhưng Thu Trì cố ý đổi ca với đồng nghiệp. Hơn nữa, thức ăn đều do dậy sớm xe buýt chợ nông sản gần đó mua về, tươi ngon.

Cậu canh giờ nấu xong một bàn thức ăn, còn bật sẵn điều hòa. nấu xong cơm đợi mãi mà vẫn thấy .

Ban đầu, Thu Trì thử nhắn một tin hỏi “Còn qua ?”, nhưng Phó Hướng Ngung trả lời. Hơn hai mươi phút , Thu Trì mới quyết định gọi thoại cho .

Bên Phó Hướng Ngung mãi lên tiếng, Thu Trì bèn nhỏ giọng : “Em nấu cơm xong , còn qua ?”

Vừa dứt lời, Thu Trì liền thấy đầu dây bên truyền đến một tiếng động như tiếng thủy tinh vỡ, chói tai, khiến sợ đến mức đưa điện thoại xa tai một chút.

“...Phó Hướng Ngung?”

“Tôi đến kỳ phát tình ,” giọng Phó Hướng Ngung trầm, Thu Trì thể mơ hồ thấy tiếng thở dốc của qua điện thoại, “Giúp mua ít thuốc ức chế mang qua đây.”

“Mang đến ký túc xá của ?” Thu Trì hỏi, “Liệu gặp bạn cùng phòng của ...”

Giọng Phó Hướng Ngung sốt ruột: “Nhanh lên.”

Điện thoại ngắt.

Thu Trì vội vàng dùng màng bọc thực phẩm bọc mấy đĩa thức ăn bàn, cất tủ lạnh, đó xuống lầu lái chiếc xe điện nhỏ đến hiệu thuốc gần nhất.

Lúc trời đang nắng gắt, nhân viên bán thuốc đang gục quầy, lười biếng ngáp một cái.

Thấy bước , cô nhướng mi. Thu Trì thẳng vấn đề: “Có thuốc ức chế ?”

Nhân viên bán hàng dậy mở tủ lạnh: “Cần mấy liều?”

Thu Trì liếc tủ lạnh đựng thuốc tiêm: “Đây đều là thuốc ức chế thông thường ? Có loại nào tác dụng mạnh hơn ?”

“Thuốc ức chế tác dụng mạnh thuộc loại thuốc kiểm soát,” nhân viên bán hàng kiên nhẫn giải thích, “Chỗ chúng bán. Nếu mua thì đến bệnh viện đăng ký, đơn của bác sĩ mới mua .”

Thu Trì từng mua thuốc ức chế nên rành những kiến thức . Nhân viên bán hàng liếc một cái, thuận miệng hỏi: “Cậu là Omega ? Thuốc ức chế tác dụng mạnh gây tổn hại lớn cho cơ thể, nếu cần thiết thì nên dùng.”

“Trong tiệm còn thuốc ức chế dạng viên nén và dạng uống, nếu lo lắng thì thể mua thêm, lúc đó thể dùng kết hợp.”

Thu Trì giải thích chuyện giới tính với cô , bây giờ quan trọng nhất là mang thuốc đến cho Phó Hướng Ngung. Cậu suy nghĩ một lát hỏi: “Thuốc ức chế thông thường giá bao nhiêu?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ab-beta-mang-bau-bo-chay-nhung-bau-khong-co/chuong-27-ky-phat-tinh-bat-chot.html.]

Nhân viên bán hàng một cái: “Giá niêm yết quốc, 150 một liều.”

Thu Trì vốn định mua mười liều cho chẵn, nhưng giá xong cảm thấy chắc Phó Hướng Ngung một cũng dùng nhiều đến thế, bèn : “Vậy cho năm liều, thuốc viên và thuốc uống mỗi loại một hộp.”

“Được,” nhân viên bán hàng đóng gói cho , “Bây giờ nhiệt độ ngoài trời cao, thuốc ức chế để ở nhiệt độ thường nửa tiếng là thể mất tác dụng. Anh mang theo hộp giữ lạnh ?”

Thu Trì sững sờ, nghĩ đến chuyện : “Nửa tiếng chắc là kịp.”

để đề phòng, vẫn hỏi: “Chị túi đá ?”

“Có, cần mấy cái?”

“Lấy cho hai cái.”

Từ cổng trường đến tòa ký túc xá của Phó Hướng Ngung, xe điện mất hơn mười phút. lúc qua giờ học, ngoài trời nắng gắt, ngay cả sân bóng rổ cũng vắng tanh, nên Thu Trì chỉ mất mười một phút đến khu ký túc xá.

Cậu đỗ xe bóng cây, xách túi thang máy.

Lúc cửa thang máy mở, mấy sinh viên xách theo laptop và sách vở bước , trông như đang định đến thư viện làm bài tập.

Thu Trì nghiêng nhường đường. Khi thang máy lên, chút hoảng hốt, thấy bóng dáng của ngày xưa những sinh viên trẻ tuổi đó.

Cậu cứ ngỡ chuyện mới trôi qua lâu, nhưng nghĩ kỹ , thực 6 năm .

Đến cửa ký túc xá của Phó Hướng Ngung, Thu Trì căng thẳng bấm dãy mật mã mà Alpha cho cách đây lâu.

Khóa cửa mở , cửa phòng tự động bật trong.

Thu Trì xách thuốc , đó đến cửa phòng ngủ của Phó Hướng Ngung, giơ tay gõ nhẹ.

Không ai trả lời. Thu Trì đành gõ thêm hai tiếng nữa: “Phó Hướng Ngung?”

Nhớ tiếng thủy tinh vỡ trong điện thoại ban nãy, Thu Trì lo lắng xảy chuyện gì . Alpha khi bước kỳ phát tình sẽ trở nên cực kỳ nguy hiểm, nhưng đồng thời cũng trở nên yếu ớt vì mất lý trí.

Thu Trì đấu tranh nội tâm một lúc, cuối cùng vẫn ấn tay nắm cửa xuống.

Điều hòa trong phòng bật thấp, rèm che sáng kéo kín mít, lúc mới bước Thu Trì gần như thấy gì.

“Bật đèn ?” Cậu khẽ hỏi.

Trong bóng tối ai đáp , nhưng Thu Trì luôn cảm giác như dã thú chằm chằm, cơ thể bất giác căng cứng.

Bố cục của phòng ký túc xá khác so với phòng từng ở, công tắc đèn cũng ở cùng một chỗ. Ngay lúc đang đưa tay mò mẫm tường, Thu Trì nhạy bén cảm nhận tiếng hít thở của một ngay lưng .

Chưa kịp để phản ứng, cổ áo túm lấy, ngay đó đó quăng mạnh lên giường.

Thu Trì quăng đến choáng, nhưng trong tay vẫn nắm chặt túi thuốc. Cậu lấy thuốc ức chế , cố gắng giao tiếp với Alpha: “Phó Hướng Ngung, tiêm ...”

Lời còn hết, Thu Trì đột nhiên cảm thấy cổ một bàn tay bóp chặt.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Người mặt cúi xuống, điên cuồng hít ngửi mặt .

Người nóng quá, Thu Trì thể cảm nhận , trạng thái của dường như tệ hơn mấy kỳ phát tình .

Bàn tay siết cổ càng lúc càng chặt, Thu Trì liều mạng đ.ấ.m cánh tay , nhưng dường như đau. Ngay lúc sắp thở nổi, Thu Trì lấy sức từ , “Bốp” một tiếng tát mạnh tai trái của Phó Hướng Ngung.

Tai là một bộ phận nhạy cảm, Alpha mắt lẽ cảm giác ù tai và choáng váng nhất thời làm cho sững sờ, lực tay đột nhiên nới lỏng. Thu Trì lập tức dậy, ho sặc sụa và thở dốc.

Liều thuốc ức chế trong tay giật lấy. Mắt cũng dần quen với bóng tối, Thu Trì thấy Phó Hướng Ngung tiêm thẳng liều thuốc đó tuyến thể của .

liều thuốc ức chế tiêm tuyến thể giống như một giọt mưa rơi dung nham, tan biến thành nước ngay tức khắc.

Không đủ.

Phó Hướng Ngung lờn với thuốc ức chế thông thường, cho dù tiêm thẳng tuyến thể thì đối với cũng chỉ tác dụng như muối bỏ bể.

liều thuốc vẫn giúp miễn cưỡng kéo vài phần lý trí. Hắn bực bội vứt ống tiêm rỗng hỏi Thu Trì: “Còn ?”

Thu Trì vội vàng lấy một liều mới đưa cho . Cậu trơ mắt Alpha như cần mạng, tiêm liên tiếp ba liều thuốc ức chế tuyến thể.

Lúc mua, nhân viên bán hàng đặc biệt nhắc nhở, cho dù khi dùng vẫn hạ sốt , cũng tiêm liên tục quá ba liều trong thời gian ngắn. Dùng thuốc ức chế quá liều nguy cơ gây sốc cho sử dụng.

Thu Trì nhớ hai hộp thuốc uống mua kèm, vội mở hộp, đổ mấy viên thuốc lòng bàn tay đưa cho Phó Hướng Ngung.

Phó Hướng Ngung thèm , cứ thế cúi xuống l.i.ế.m thuốc từ tay nuốt . Đầu lưỡi lướt qua lòng bàn tay khiến Thu Trì khẽ run.

Không nước, dứt khoát nhai nát những viên thuốc đó nuốt xuống.

Ngay đó, Thu Trì cảm thấy mặt một bàn tay giữ lấy kéo về phía , Alpha vội vã hôn xuống. Cậu nếm vị đắng ngắt của thuốc trong miệng .

--------------------

Loading...