(AB) Beta Mang Bầu Bỏ Chạy Nhưng Bầu Không Có - Chương 24: Vị Ngọt Nơi Đầu Lưỡi
Cập nhật lúc: 2025-11-02 10:59:02
Lượt xem: 875
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Cuối tháng sáu.
Ánh nắng giữa hè gay gắt, những con đường nhựa rộng thênh thang trong thành phố cuộn lên từng đợt sóng nhiệt trắng xóa.
Lúc Thu Trì tan làm trời vẫn còn sáng, vội ăn tối mà về ký túc xá tắm rửa , bộ quần áo bảo hộ xám xịt .
Tủ quần áo chỉ vài bộ, Thu Trì chọn tới chọn lui, cuối cùng lấy một chiếc áo thun trắng ngắn tay mua ở vỉa hè từ năm , 49 tệ hai chiếc. Thay xong, nghĩ ngợi khoác thêm một chiếc áo sơ mi sọc bên ngoài, trông vẻ chỉn chu hơn một chút.
Đây là đầu tiên Phó Hướng Ngung hẹn ngoài, địa điểm là một khách sạn cao cấp.
Thu Trì từng đến những nơi sang trọng thế , trong lòng khỏi chút bối rối. May mà nhân viên lễ tân là một cô gái Beta giọng ngọt ngào, cô vì ăn mặc phần tồi tàn mà coi thường, vẫn đối xử với nhiệt tình và chu đáo như vị khách mặc vest giày da lúc .
Thu Trì phòng cho cô, lễ tân điện thoại: “Anh Thu, ạ?”
Thu Trì gật đầu.
“Xin cho xem giấy tờ tùy ạ.” Cô gái .
Thu Trì lấy giấy tờ từ trong túi , cô gái cầm lấy quét một cái, nhẹ nhàng : “Được ạ.”
Sau đó, cô mỉm đưa cho một chiếc thẻ phòng: “Rẽ ở đằng , quẹt thẻ để lên thang máy, mời lối .”
Thu Trì nhanh chóng thang máy lên tầng cao nhất, bước tấm thảm mềm mại tìm đến phòng. Lúc còn đến mười phút nữa là tới giờ hẹn, Phó Hướng Ngung đến , Thu Trì do dự một lát vẫn lịch sự gõ cửa.
Cửa mở nhanh.
Điều hòa trong phòng bật thấp, Phó Hướng Ngung mặc một chiếc áo choàng tắm mỏng màu sẫm, tóc ướt, trông như mới tắm xong.
“Sao còn đeo khẩu trang?” Phó Hướng Ngung hỏi.
“Quen .”
Cửa phòng khép , phát một tiếng lách cách nhỏ.
Chiếc khẩu trang mặt Thu Trì Phó Hướng Ngung dùng ngón tay kéo xuống, theo bản năng lùi nửa bước, lưng nhẹ nhàng chạm cánh cửa.
Alpha cúi xuống hôn , Thu Trì ngửi thấy mùi sữa tắm sang trọng , ngay đó, giác quan của thứ pheromone ngừng xâm chiếm cướp đoạt.
Một nụ hôn ướt át mang theo ẩm. Mùi hoa đầy tính xâm lược cuốn lấy đầu lưỡi tê dại của , lướt qua vòm họng, tiến sâu tận cuống lưỡi. Lần cắn đến chảy máu, nhưng Thu Trì vẫn tự chủ mà kẹp chặt hai chân.
Thu Trì cảm nhận một bàn tay đang đỡ lấy eo , những ngón tay lành lạnh ngay đó trượt xuống , cảm thấy nhồn nhột, một luồng điện tê dại chạy dọc sống lưng lên đến đỉnh đầu.
Khách sạn xa trường, Thu Trì tàu điện ngầm đến, bộ từ ga tàu tới khách sạn, thời tiết oi bức nên khó tránh khỏi đổ chút mồ hôi.
Cậu sợ Phó Hướng Ngung sẽ thấy khó chịu, bèn nhỏ giọng : “Em … tắm .”
“Đợi chút.”
Phó Hướng Ngung dường như cho thứ gì đó .
Thu Trì lập tức im tại chỗ như điểm huyệt, ngay đó Alpha đưa qua một ly rượu: “Uống chút ?”
Thu Trì vốn định uống rượu, nhưng làm Phó Hướng Ngung mất hứng nên đành nhận lấy nhấp một ngụm nhỏ.
Vị rượu cay nồng, Thu Trì thích lắm, thế là dứt khoát ngửa đầu uống một cạn sạch như uống thuốc.
Phó Hướng Ngung định với rằng độ cồn của loại rượu cao, đầu thấy ly rượu trống .
Anh chằm chằm Thu Trì một lúc lâu, thật ngờ kiểu uống dũng cảm như . Sau đó, thấy mặt dần đỏ lên, ánh mắt cũng trở nên chút mơ màng.
Thấy bối rối ngây đó, Phó Hướng Ngung : “Tôi bỏ tiền tìm đến đây là để xem đóng vai bình hoa ?”
“Cũng đầu, còn dạy ?”
Lần “giao dịch” Phó Hướng Ngung báo hai ngày, vì thế cảm giác căng thẳng kéo dài, từ lúc nhận tin nhắn của Phó Hướng Ngung, Thu Trì bắt đầu lo lắng.
Sau khi tan làm, tranh thủ lên mạng tìm hiểu đủ thứ. Cậu chậm rãi quỳ một nửa xuống mặt Phó Hướng Ngung, ngẩng nhẹ đầu lên, mấy thành thạo mà kéo lớp quần áo che phủ bên .
Cậu ngậm lấy thứ đang ở ngay bên miệng như thể đang ăn kẹo.
Vì thể nuốt hết trong, Thu Trì đành dùng tay hỗ trợ.
Trong phòng sáng, nên hành động của đều thu hết đáy mắt Phó Hướng Ngung. Khi cúi đầu xuống, mới phát hiện Beta dường như vẫn luôn lén lút , ánh đèn trần phản chiếu trong đôi mắt tròn xoe, long lanh một tầng nước.
Khi dục vọng dâng trào, Phó Hướng Ngung nhịn mà đưa tay dùng lòng bàn tay day mạnh lên vùng chân mày nốt ruồi nhỏ của Thu Trì, như một lời cổ vũ.
…
Có lẽ do cồn kích thích, Thu Trì gần như đạt đến đỉnh điểm cùng lúc với Phó Hướng Ngung, nhưng ngay khoảnh khắc đột nhiên căng cứng , Phó Hướng Ngung chặn .
Thu Trì đau đến mức run lên, mắt lập tức đỏ hoe.
“Nhịn .” Phó Hướng Ngung cúi xuống, ghé tai , “Tôi cho phép lén lút ?”
Thu Trì run rẩy lắc đầu.
Alpha xắn tay áo lên, dùng bông gòn sát trùng lau qua da, đó quen đường cũ mà tiêm cho một mũi thuốc ức chế.
…
Không .
Phó Hướng Ngung thử vài góc độ, nhưng những động tác ngang ngược và bạo lực dường như chỉ khiến nơi đó càng siết chặt hơn.
Mặt Beta ướt đẫm, phân rõ là nước mắt nước bọt. Thu Trì dường như giỏi chịu đau, thả lỏng , cũng thích kêu la. Phó Hướng Ngung chỉ thể dựa sống lưng và mu bàn chân căng cứng của để nhận đang hưng phấn và đau đớn.
Phó Hướng Ngung cho giải tỏa, nhưng cơn triều tình dâng lên từng đợt như sóng, ngừng xô con đê ngăn cản.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ab-beta-mang-bau-bo-chay-nhung-bau-khong-co/chuong-24-vi-ngot-noi-dau-luoi.html.]
Thu Trì thật sự thích chạm nơi đó, đau, nhưng cơn đau giống những cơn đau thông thường, mỗi Phó Hướng Ngung động , nó luôn kích phát nỗi sợ hãi sinh lý của .
Quá khó chịu.
Thu Trì nhịn lâu, đến khi môi cắn đến bật máu, run rẩy nắm lấy cổ tay Phó Hướng Ngung, cầu xin: “Không …”
“Lần …”
Chưa kịp hết câu, Phó Hướng Ngung cúi xuống chặn môi , đó Beta cảm thấy lật hẳn , răng nanh cắm phập tuyến thể một cách chuẩn xác, mùi hoa nồng nàn ngập trời dậy đất bùng nổ trong cơ thể .
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Thu Trì ngừng run rẩy.
Cậu há miệng định hét lên, nhưng thể phát một âm tiết chỉnh nào.
Cậu mở . Hoàn .
Thu Trì cảm giác như ném lên một nơi cao, mở to mắt nhưng chỉ thấy những đốm trắng li ti. Trong cơn hoảng hốt, cảm thấy sắp rơi xuống, bèn vội vã bám lấy lưng Phó Hướng Ngung như vớ cọng rơm cứu mạng.
Phó Hướng Ngung thầm thấy may mắn vì dùng thuốc ức chế ngay từ đầu. Thuốc ức chế cực mạnh phần nào kiềm chế lý trí đang dần mất kiểm soát của , nhưng gáy của Beta vẫn cắn đến nát bét.
Ga giường ướt sũng, mùi cam thanh nhẹ cuối cùng cũng trở nên rõ rệt.
Mùi cam ngọt ngào quyến rũ Phó Hướng Ngung, khiến trong đầu dâng lên ý nghĩ “lột vỏ” để ngửi thử.
…
Hôm là cuối tuần.
Phó Hướng Ngung tiết, Thu Trì cũng nghỉ.
Thu Trì tỉnh dậy trong phòng ngủ phụ của căn suite. Cậu nghiêng , thấy một khung cửa sổ sát đất trong suốt, vầng thái dương màu cam hồng đang lặn dần tầng mây, những tia nắng hoàng hôn xiên xiên chiếu phòng.
Mí mắt sưng húp, trông đỏ hoe như vẫn còn đang .
Phó Hướng Ngung từ phòng tắm bước , đến bên giường, cúi xuống hôn nhẹ lên mí mắt sưng đỏ của Thu Trì, tim lập tức lỡ một nhịp.
“Tiền chuyển cho ,” , “Tôi gọi bữa tối , lát nữa sẽ mang đến phòng.”
Mỗi xong chuyện, tâm trạng luôn , cũng luôn tỏ chút dịu dàng. Thu Trì sự “dịu dàng” đó lẽ chỉ là món quà lịch sự khi ăn no, nhưng vẫn thể kìm nhịp tim của .
Phòng ăn ở phòng khách bên ngoài, Thu Trì mặc chiếc áo choàng tắm dùng một mà căn suite chuẩn cho khách. Đợi giao đồ ăn , mới chậm rãi bước .
Bữa tối thịnh soạn, nhiều món đến mức Thu Trì nên bắt đầu từ . Cậu đói, từ tối qua đến giờ, chỉ uống một chút dung dịch dinh dưỡng vị mà Phó Hướng Ngung đưa đến bên miệng.
Lặng lẽ quan sát một lúc, Thu Trì phát hiện Phó Hướng Ngung dường như để ý đến lắm, lúc mới chút gượng gạo dùng nĩa xiên hai món ăn gần nhất.
Bữa tối thực sự ngon. Ngay cả trái cây bày biện kèm theo cũng ngọt lạ thường.
Cậu ăn gần như phát tiếng động, do thói quen gia giáo, bàn ăn còn khác, dù đói đến mấy cũng đến mức ăn ngấu nghiến.
vì bữa tối quá ngon, Thu Trì nhịn mà ăn mỗi miếng đều đầy ụ, lúc nhai, hai má phồng lên. Mí mắt vẫn còn sưng, nhưng đôi mắt sáng long lanh.
Phó Hướng Ngung một lúc lâu, cho đến khi Beta đột nhiên nhận ánh mắt của .
là mất mặt, Thu Trì hối hận nghĩ, nên tỏ tham ăn như .
Alpha chỉ : “Ăn .”
Tuy , nhưng Thu Trì “ phát hiện” vẫn cố tình ăn chậm , miếng thức ăn đưa miệng cũng nhỏ hết mức thể.
Sau bữa chính còn một phần bánh ngọt tráng miệng, vì sợ tan chảy nên lúc nãy nhân viên phục vụ đặt bánh tủ lạnh nhỏ bên cạnh bàn ăn.
Khi Phó Hướng Ngung lấy hai miếng bánh tạo hình tinh xảo từ tủ lạnh , để ý thấy mắt Thu Trì sáng lên. Người nhiều biểu cảm, ngoài lúc giường thì gần như lúc nào cũng rụt rè và nội tâm.
Vì thế Phó Hướng Ngung đoán rằng hẳn là thích hai miếng bánh .
Thế là lặng lẽ dùng khóe mắt để ý đến . Phó Hướng Ngung thấy Thu Trì đầu tiên cẩn thận ăn hết một nửa miếng bánh, đó dừng , dường như suy nghĩ một chút, mới chậm rãi ăn nốt nửa còn .
Tâm trạng Phó Hướng Ngung lên một cách khó hiểu, cầm nĩa bánh lên, cắt một miếng ở góc nhọn của phần bánh kem mặt , đưa đến bên miệng Thu Trì.
Thu Trì rõ ràng sững .
“Há miệng .” Phó Hướng Ngung .
Thu Trì ngoan ngoãn mở miệng, miếng bánh của Phó Hướng Ngung vị khác với miếng của , là chất kem, mang theo hương xanh đậm đà.
Phó Hướng Ngung đôi môi ngậm lấy chiếc nĩa, cố gắng l.i.ế.m sạch lớp bơ dính nĩa, bất giác dâng lên một xúc động nhét thứ khác .
“Cậu ăn .” Anh đặt miếng bánh xuống mặt Thu Trì, “Khoa chúng 7 giờ rưỡi tối cuộc họp.”
Nói xong dậy, Thu Trì như nhớ điều gì, vội một bước về phòng ngủ chính. Cậu tìm thấy áo sơ mi và áo khoác ghế sofa, lấy từ trong túi một chiếc thẻ đánh dấu sách trong suốt.
Cậu đưa chiếc thẻ cho Phó Hướng Ngung, chút ngượng ngùng: “Lần …”
“Tặng .”
Thu Trì chắc hôm đó Phó Hướng Ngung chỉ thuận miệng , dù thứ cũng rẻ tiền đến đáng thương, lẽ vứt đất cũng chẳng ai thèm nhặt.
lời Phó Hướng Ngung , đều ghi tạc trong lòng.
May mà Phó Hướng Ngung cúi đầu chiếc thẻ đánh dấu sách, một tiếng nhận lấy, dường như ý chê bai.
“Đẹp lắm, cảm ơn.”
Mãi đến khi thấy tiếng cửa đóng , Thu Trì mới hồn. Trong đầu vẫn là nụ của Phó Hướng Ngung, cùng với vị bánh kem ngọt ngào .
--------------------