(AB) Beta Mang Bầu Bỏ Chạy Nhưng Bầu Không Có - Chương 12: Cơn Sốt Giữa Ngày Đông

Cập nhật lúc: 2025-11-02 10:58:50
Lượt xem: 955

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Phó Hướng Ngung hỏi thêm gì nữa, đưa hộp sơ cứu và chiếc quần dài trong tay cho Thu Trì: “Tự xử lý .”

Đã theo nhà, Thu Trì cũng tiện tỏ khách sáo từ chối nữa, nhưng khi thấy cái mác vẫn còn treo lủng lẳng quần, vẫn vẻ do dự.

“Không … đồ cũ ạ?” Cậu hỏi.

Phó Hướng Ngung vặn chai nước uống dở , thì nhíu mày: “Cậu mặc đồ mặc qua ?”

Thu Trì cảm thấy lời của chút kỳ lạ, nhưng với gia cảnh của Phó Hướng Ngung, hiển nhiên sẽ quần áo nào cũ đến mức còn mặc vứt .

“Tôi ý đó,” Thu Trì , “Vậy cái .”

“Cảm ơn .” Cậu bồi thêm một câu.

Có lẽ vì đây là nơi công cộng, mà Thu Trì cũng thuộc nhóm trong vòng xã giao của , Phó Hướng Ngung bỗng nhiên giữ những “thủ tục xã giao” bề ngoài đó nữa.

Hắn ghét cái “vỏ bọc” giả tạo đó trói buộc, ví như mời thuộc lòng một cách vô cảm bài diễn văn khác chuẩn sẵn trong lễ khai giảng và tiệc chào tân sinh viên, như việc luôn tỏ lịch thiệp, lễ độ trong các buổi xã giao để thể hiện gia thế và giáo dưỡng. Và cả những lời lẽ lịch sự vụn vặt nhưng cần thiết, những lời khách sáo.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

, đối với lời cảm ơn của Thu Trì lúc , vẫn đáp bằng thái độ lạnh nhạt.

Thế nhưng sự lạnh nhạt và xa cách ngược khiến Thu Trì cảm thấy thoải mái hơn. Cậu lưng đầu hỏi Phó Hướng Ngung: “Tôi thể mượn nhờ nhà vệ sinh cho khách của ạ?”

“Quay thẳng, rẽ phòng đầu tiên.”

“Cảm ơn .”

Trong nhà vệ sinh đốt tinh dầu thơm, là một mùi hương thoang thoảng sạch sẽ.

Đứng bồn rửa tay, Thu Trì chút ngẩn . Nơi sáng sủa, rộng rãi, trái ngược với sự chật chội và tối tăm trong ấn tượng cố hữu của .

Không những vết cặn nước ố vàng đáng ghét, những vệt rỉ sét màu xám trắng xanh đồng, cũng những vết nấm mốc lau mãi sạch. Ở đây, tất cả nhận thức của về sự ẩm thấp u tối của phòng tắm đều phá vỡ.

Dường như từ lâu đây cũng từng ảo tưởng, nếu thể mua một căn nhà của riêng , những thứ khác đều quan trọng, nhưng nhất định một phòng vệ sinh sạch sẽ gọn gàng.

Mọi thứ trong gian nhỏ bé dường như khớp một cách hảo với những gì từng ao ước.

Thu Trì cũng ngẩn quá lâu, dù trong nhà vệ sinh của khác mà “thèm thuồng” cũng chuyện ho gì, cho dù đối phương lẽ cũng thấy.

Cậu cởi chiếc quần jean giặt đến bạc màu và cứng đơ , xử lý qua loa những vết trầy xước lớn nhỏ chân, đó do dự mặc chiếc quần .

Không ngờ vặn, hơn nữa sờ cũng đủ dày, ấm hơn nhiều so với chiếc quần jean mặc lúc đầu.

Thu Trì gấp gọn chiếc quần bẩn , nghĩ ngợi một lát nhét nó chiếc ba lô cũ kỹ dùng để đựng cơm trưa và sạc dự phòng lưng.

Lúc ngoài, Phó Hướng Ngung vẫn đang trong phòng khách. Thấy , thuận miệng hỏi một câu: “Ăn trưa ?”

Thu Trì vội : “Tôi mang cơm theo ạ.”

Cậu thực sự quen làm phiền khác. Phó Hướng Ngung cho nhà xử lý vết thương, cho quần mới để , Thu Trì cảm thấy ngại ngùng, nào dám làm phiền chuẩn đồ ăn cho nữa.

Phó Hướng Ngung liếc một cái, cũng ý định nhiệt tình mời mọc, chỉ gật đầu: “Nếu đơn hàng nào giao thì thể ở đây nghỉ một lát.”

“Tủ lạnh trong bếp nước và đồ uống,” dừng một chút thêm, “Ghế sofa cũng thể .”

Thu Trì rằng thật thể ngay bây giờ, nhưng nhiệt độ hôm nay thấp, bên ngoài thật sự là nơi thể ở lâu. Gió lạnh thổi qua, lạnh đến hai hàm răng va lập cập.

Cậu chút yếu lòng, ham hưởng thụ sự ấm áp nên do dự một chút, kịp lời từ chối, thành bỏ lỡ thời điểm nhất để từ chối. Đến khi định mở miệng nữa thì Phó Hướng Ngung xoay lên lầu.

Sau khi Phó Hướng Ngung rời , Thu Trì ngược cảm thấy thoải mái hơn một chút.

Lò sưởi trong nhà bật ấm, Thu Trì cảm thấy tứ chi vốn đông cứng vì gió lạnh bắt đầu ấm dần lên, cảm giác tê ngứa ran.

Cậu chậm rãi đến bên ghế sofa, xuống dựa tay vịn, nhưng chỉ nửa mông, lưng vẫn giữ thẳng một cách căng cứng.

Ngay đó, lấy bình giữ nhiệt ở ngăn bên hông ba lô , vặn nắp, uống mấy ngụm nước ấm, mới từ từ lấy hộp cơm trong ba lô .

Cậu chuẩn sandwich từ tối qua, ba lát bánh mì gối kẹp cà chua, xà lách và trứng chiên. Thường ngày giờ , đói đến hoa cả mắt, chỉ cần ba năm phút là thể ngấu nghiến hết cái bánh sandwich vô vị .

hôm nay Thu Trì cảm thấy hình như khẩu vị, đầu đau, mí mắt cũng chút nặng trĩu, nhưng vẫn cố gắng ăn hết một nửa cái bánh.

Đậy nắp hộp cơm , Thu Trì bỗng nhớ đến hai quả cam dập nát. Vì giá quá đắt nên lúc đó Thu Trì do dự một chút, nỡ vứt , nghĩ rằng dù tiền cũng đền , nên hai quả cam hỏng cũng coi như thuộc về .

Thu Trì đầu về phía cầu thang xoắn ốc, nghĩ rằng Phó Hướng Ngung chắc cũng rảnh rỗi đến mức lầu lầu trong nhà, thế là chần chừ nửa giây, vẫn lấy hai quả cam đó từ trong ba lô .

Cậu mở túi nilon đựng cam, một mùi hương chua ngọt của trái cây lập tức lan tỏa. Thu Trì cẩn thận chọn một quả, tách theo những đường nứt cắn hai múi.

Hình như… ngon hơn cam bình thường một chút, nhưng nước cam quá nhiều. Thu Trì ăn một lát dám ăn nữa, sợ làm bẩn tay, cũng sợ nước cam nhỏ xuống tấm thảm sạch sẽ chân.

Phó Hướng Ngung chơi game một lúc lầu hai.

Tay cầm chơi game trong tay ấn đến kêu “cạch cạch”. Hôm nay chắc là vận may , cứ c.h.ế.t ngay điểm lưu game, thất bại liên tiếp hơn mười , sự kiên nhẫn của Phó Hướng Ngung cuối cùng cũng cạn kiệt.

Trong lòng một sự bực bội khó tả, một lát ném tay cầm chơi game sang một bên, chuyển sang khu vực giải trí, mở một bộ phim nhàm chán.

Ngay đó, dựa ghế sofa da, hít một thật sâu.

Phó Hướng Ngung bỗng nhiên chút hối hận. Vừa lòng đột nhiên trỗi dậy, gọi nhà một cách khó hiểu.

Tên Beta đó thương, nhưng liên quan gì đến ?

Ăn mặc thì khó coi, thấy lạnh… nhưng liên quan gì đến ?

nghĩ kỹ , đúng là cắn mà chẳng chẳng rằng, đó thái độ còn tệ, ngay cả một câu “xin ” cũng . Lần … coi như là một lời “xin .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ab-beta-mang-bau-bo-chay-nhung-bau-khong-co/chuong-12-con-sot-giua-ngay-dong.html.]

Gần hai giờ chiều, Tần Úy nhắn tin hỏi trượt tuyết . Phó Hướng Ngung nghĩ một lát trả lời “”.

Thay quần áo ngoài xuống lầu, lầu một tiếng động nào. Phó Hướng Ngung đoán rằng tên Beta chắc rời , nhưng mãi đến khi xuống cầu thang mới phát hiện, Thu Trì vẫn còn trong phòng khách nhà .

Người nọ ở phía ngoài cùng bên của ghế sofa, đầu nghiêng sang một bên, tựa tay vịn, dường như ngủ . Lại gần một chút, cả khuôn mặt của Beta gần như rụt cả trong bộ đồ nỉ rộng thùng thình, hai tay cũng đút trong tay áo, trông như một ông cụ sợ lạnh.

Phó Hướng Ngung cảm thấy gương mặt hồng một cách bất thường, ngay cả vành tai cũng đỏ ửng lên.

Thế là tới, định vỗ nhẹ mặt để đánh thức dậy. khoảnh khắc chạm làn da , Phó Hướng Ngung mới nhận mặt nóng ran như vẻ ngoài của nó.

Sốt ?

Cũng . Chiếc áo khoác chẳng khác nào chiếc áo bông lau của Mẫn Tử Khiên trong điển tích xưa, nhiệt độ bên ngoài thấp như , dù là sắt cũng đông thành băng.

Phó Hướng Ngung đang do dự nên đánh thức vỗ cho tỉnh, nhưng bỗng nhiên ngửi thấy một mùi cam tươi. Hắn nghiêng đầu về phía mặt bàn, thấy bàn đang đặt một quả cam trông rõ ràng đè bẹp.

Có dấu vết ăn… Cho nên cái gọi là “xử lý” trong miệng là giữ tự ăn hết ?

Phó Hướng Ngung bỗng nhiên chút tò mò, tên Beta rốt cuộc nghèo đến mức nào? Nghèo đến nỗi quả cam rơi xuống đất dập nát cũng nhặt lên ăn.

Thật đáng thương. Hắn xuống từ cao tên Beta ngoại hình thể là nổi bật , ngay cả pheromone cũng là một mùi cam cằn cỗi rẻ tiền.

Phó Hướng Ngung chút xử lý thế nào. Lễ phép và giáo dưỡng mà xã hội và trường học dạy cho khiến cảm thấy nên đưa đến bệnh viện hoặc đưa về nhà .

mới đồng ý với Tần Úy là sẽ trượt tuyết. Phó Hướng Ngung khẽ nhíu mày.

Dưới ánh chăm chú của , Thu Trì bỗng nhiên mở mắt. Ánh mắt trông chút mờ mịt, đột nhiên thấy khuôn mặt của Phó Hướng Ngung, dường như giật , ngay đó cả thẳng dậy.

“Tôi… ngủ quên ?” Trước mắt Thu Trì tối sầm , vô thức đưa tay che mắt.

Phó Hướng Ngung bỗng nhiên trêu , buột miệng : “Chứ ? Nước miếng chảy hết cả ghế sofa của .”

Thu Trì vội vàng dậy, ghế sofa, chỉ thấy ghế sạch sẽ, rõ ràng vết tích gì.

“Đâu …” Cậu ngậm miệng , hiểu trêu.

Thu Trì đầu Phó Hướng Ngung, trông vẻ ác ý gì, chỉ đơn thuần là đùa với một chút.

Phó Hướng Ngung một cách khó nhận , đột nhiên đổi ý định. Hắn lấy nhiệt kế điện tử từ trong hộp sơ cứu cất , hỏi: “Đo thử nhiệt độ ?”

Không đợi Thu Trì trả lời, dí nhiệt kế trán Thu Trì bấm nút.

Trên màn hình sáng lên dòng chữ đỏ “39.4℃”.

Thu Trì cũng liếc , thật đoán thể sốt, nhưng ngờ cao như .

“Xin ,” vội vàng , “Gần đây thời tiết đổi thất thường, lẽ cảm lạnh một chút, chắc cúm …”

Virus cúm dễ lây, Thu Trì sợ Phó Hướng Ngung sẽ cảm thấy thoải mái trong lòng nên cố ý thêm câu .

Phó Hướng Ngung trông vẻ mấy để tâm.

“Cũng còn sớm nữa,” suy nghĩ của Thu Trì chút chậm chạp, tốc độ cũng chậm , “Tôi đây.”

“… Hôm nay cảm ơn .”

Nói xong mới phát hiện ngủ mê mệt, quên cất quả cam nát đặt bên cạnh bàn .

Thu Trì một nữa cảm thấy khó xử, tuy rằng cuộc sống của thật sự tệ, nhưng vẫn để khác thấy dáng vẻ “mất mặt” của .

Cậu cúi , dùng khăn giấy bọc quả cam . Nhận thấy ánh mắt của Phó Hướng Ngung đang xuống, Thu Trì khô khan giải thích: “Ừm… thấy vứt thì tiếc quá… Dù cũng chỉ bẩn vỏ thôi, bên trong cả.”

Đối với lời giải thích của , Phó Hướng Ngung chỉ nhẹ nhàng “ừ” một tiếng đáp .

“Buổi chiều còn việc ?”

Thu Trì gật đầu: “Còn đơn hàng giao.”

“Xin nghỉ .”

Thu Trì ngẩng đầu , liền tiếp: “Nhiệt độ cơ thể của như , đầu chóng mặt ? Không tôn trọng cơ thể thì cũng xin hãy tôn trọng đường và xe cộ đường.”

“Tôi sẽ chậm một chút,” Thu Trì biện minh, “Cũng chóng mặt lắm.”

“Thôi .” Phó Hướng Ngung dường như từ bỏ việc khuyên nhủ .

Thu Trì khẽ thở phào nhẹ nhõm, đeo chiếc ba lô quê mùa lên lưng. Cậu hai bước, đầu nhỏ giọng : “ …”

“Cảm ơn đền cho chiếc điện thoại đó,” nếu với chiếc điện thoại cũ nát ban đầu của , thời lượng pin kém còn là chuyện nhỏ, chủ yếu là nó dễ treo. Nếu mang chiếc điện thoại đó giao hàng, e rằng cả ngày cũng khó mà giành hai đơn hàng, “Chờ tiền sẽ trả phần chênh lệch cho .”

Nửa câu chỉ là suông cho lệ, cả đời Thu Trì bao giờ “ tiền”, e rằng cũng khó mà thực hiện .

Phó Hướng Ngung gì, chỉ thầm nghĩ chi bằng xăm hai chữ “cảm ơn” lên trán cho , mười câu thì đến năm câu là đang bày tỏ lòng ơn bày tỏ thế nào của .

Hắn theo đến gần cầu thang, bỗng nhiên lạnh lùng : “Nếu dám lái xe , sẽ gọi điện báo cảnh sát bắt .”

Thu Trì khựng , kinh ngạc đầu .

“Sốt mà lái xe chắc phạm pháp nhỉ?” Thu Trì hỏi, “Hơn nữa chỉ là xe máy điện…”

Phó Hướng Ngung: “Ai .”

“Với , lỡ như bất cẩn gặp tai nạn xe cộ mà c.h.ế.t thì ai trả tiền cho ?”

Nghe câu , Thu Trì đuối lý. Cậu nghĩ một lát nhỏ giọng hỏi: “Vậy… nhà thuốc ạ? Thuốc hạ sốt.”

--------------------

Loading...