Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Đêm nay trời mưa.
Tôi vốn dĩ thể ngủ một giấc bình thường, nhưng hôm đó bất ngờ sốt. Có thể vì dầm mưa từ trạm xe bus về, cũng thể vì mấy hôm liền cày deadline mà quên ăn, quên ngủ.
Khi Thẩm Ngôn phát hiện, co ro ghế, mặt đỏ bừng, miệng lẩm bẩm những thứ vô nghĩa.
“… Đừng… đừng gần… đừng chạm …”
Thẩm Ngôn chậm rãi bước đến. Không đầu phản ứng đó, những lúc gặp stress, va chạm nơi đông , sẽ co , tránh né bất cứ sự tiếp xúc nào.
khác.
Là bệnh thật.
Là sốt thật.
Và Thẩm Ngôn đành lòng bỏ mặc.
Gần sáng, tỉnh dậy, đầu đau như búa bổ. Cổ họng khô khốc. Người nóng rát.
Chăn đắp . Một cốc nước ấm đặt ngay tầm tay. Mùi cháo hành thoảng trong khí.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/99-te-mua-duoc-mot-ma-dau-bep/chuong-5.html.]
Thẩm Ngôn đang cạnh, gấp khăn lạnh để đắp trán cho .
“Anh… chạm ?” Giọng yếu ớt.
“Ừ. Và cháy. Ngạc nhiên ?”
“Không… đáng lý sẽ nổi da gà… nhưng thấy dễ chịu.”
Thẩm Ngôn dừng tay một chút.
“Vậy thì .” Anh nhỏ.
Một lúc , lí nhí: “Xin nếu làm phiền. Tôi giỏi việc… mật sống cùng ai. mà… thấy ở đây, thấy yên tâm.”
“… Cậu đang sốt nên linh tinh.”
“Không… đang thật lòng.”
Hôm , khi khỏi bệnh, phát hiện ma dọn sạch đống bài tập bừa bộn bàn, nấu một nồi cháo gà nguyên chất bột nêm, còn để một mảnh giấy ghi bằng nét chữ nắn nót: “Ăn cho mau khỏi. Đừng làm lo nữa. – T.N”
Tôi mảnh giấy, mỉm , gập nó cất ví.