24 từ mấu chốt - Tinh thần và thể xác (Phần 1)

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2025-10-17 03:53:44
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Từ mấu chốt thứ tám - Tinh thần và thể xác (Phần 1)

Về việc giải quyết vấn đề về tinh thần và thể xác là cái lúc Mạc Kiệt nghỉ đông.

Anh nghỉ đông liền mười ngày, hơn nữa nhà còn cách nhà cự ly nửa cái bản đồ, thế nên công ty cho nghỉ cái là phong trần mệt mỏi đuổi tới nhà .

Tôi mở cửa thấy xách vali nhỏ ở cửa nhà , mặt uể oải lắm.

Ánh mắt châu tử nặng nề , một lát nhẹ giọng hỏi : "Có thể ôm một chút ?"

Tôi định đóng cửa nhưng lo nghĩ vẫn thò tay ôm lấy , than nhẹ bên tai : "Cảm giác như mấy ngày nay là việc cho mấy tháng , mệt chết."

Đầu dán hõm vai , cảm thấy chút dính nhưng nom thật sự mệt mỏi nên đẩy .

Hai ngốc ngoài cửa một hồi, : "Anh phòng ngủ nghỉ ngơi một chút ."

Nghe thấy nặng nề lên tiếng.

Tôi : "Anh nhất thiết chạy đến nhà em, cố quá thành quá cố."

Lại thấy thấp giọng bên tai: "Anh cứ nghĩ đến chuyện gặp em là chẳng thiết tha gì nữa."

Tôi dừng một chút, thò tay nhận vali của , kéo phòng đầu hỏi : "Nếu một suốt ngày biểu đạt nhớ em, gặp em với thì sẽ thế nào?"

Anh chậm rãi bước theo , khẽ: "Nếu mà đó là em." Anh , "Anh sẽ vui đến độ làm ."

Tôi dừng , thử nghiệm: "Em nhớ ."

Anh ngây cả , đột nhiên cúi đầu , đó lên án: "Em đối xử với như ...." Anh , "Trên một ý nghĩa nào đó, thật sự tệ."

Tôi kéo vali của phòng, phản bác: "Anh vui đến độ làm ."

Tôi để vali của dựng sát tường, chỉ chỉ giường cho : "Anh ngủ ở đây ."

Lúc đầu thấy đang chằm, đôi mắt thâm, đại khái là do mấy ngày nay thật sự vất vả, ngủ đủ giấc.

Anh chẳng chẳng rằng, cứ lẳng lặng .

Giống như nhất định thuyết pháp gì đó.

Tôi : "Anh mệt ? Đến lúc ăn cơm em sẽ gọi ."

Anh buông mắt: "Tương lai thể ngủ chiếc giường , chỉ là hiện tại?"

Ừa, câu hỏi ghê.

Tôi đặt m.ô.n.g lên giường, tính hỏi : "Anh thấy ?"

Anh cúi đầu : "Nếu ký ức của vấn đề thì trong cuộc gọi buổi sáng hôm đó em ..."

Anh dừng .

Ha ha.

Ký ức của vấn đề, hoặc là thật quá .

Sáng hôm đó cho điện thoại của sổ đen, gọi cho tỏ vẻ xin khoan hồng, hai chúng bèn bàn luận về vấn đề nhu cầu tinh thần và thể xác một hồi, đó đầu óc thoáng đau mà với rằng: "Khi nào chúng đều bình thường, ý thức thanh tỉnh, bất cứ nhân tố ngoài luồng nào tác động, nếm thử một chút ."

Tôi nhớ rõ lúc im lặng lâu.

Sau đó hiện tại, xuất hiện ở nhà , yêu cầu lật ký ức, lật lời hứa hẹn đó.

Anh đúng thật là, khiến cho .

Tôi xòe tay: "Vậy cũng nghỉ ngơi một chút ?" Tôi , "Nếu đang tiến hành một nửa mà ngủ mất thì em nghĩ em sẽ bóng ma mất."

Anh mím môi, đó....Tôi tin chắc rằng lầm, khóe miệng nhếch lên vụng trộm .

Chờ đến khi tỉnh ngủ, dép lê lẹt xẹt xuất hiện mặt , tóc nhếch lên mấy luồng, bộ dáng lúc so với bộ dáng cẩn thận tỉ mỉ thường ngày của thì khả ái hơn nhiều.

Anh xuống bên cạnh khiến nhịn thò tay vuốt chỏm tóc dựng lên của , nghiêng đầu , biểu tình thoạt chút vô tội.

Tôi cảm thấy buồn vô cùng, thò tay nhẹ nhàng xoa loạn tóc chẳng theo kết cấu nào, đó hỏi : "Buổi tối ngoài ăn ?"

Anh sờ sờ tóc , vẻ bất đắc dĩ: "Bên trong tủ lạnh gì ăn ?"

Tôi : "Không ."

Anh lên về phòng: "Anh quần áo, siêu thị gần đây mua chút đồ ăn, em ăn gì."

Trở về từ siêu thị tám giờ hơn, lấy từ trong tủ lạnh hai cái bánh quy lấp bụng cho , lúc hỏi ăn đột nhiên trừng mắt há miệng A một tiếng.

Thật sự dính .

Tôi bóc gói bánh quy , nhét một miếng trong miệng ăn, định trở phòng khách xem TV thì thấy : "Muốn nữa."

Tôi trợn trắng mắt : "Tự mà lấy."

Anh còn đặc biệt vô tội: "Tay còn đang rửa rau." Anh , "Có khả năng sẽ đói c.h.ế.t trong khi làm cơm mất."

Tôi bóc ba miếng bánh nhét cả trong miệng , lúc rút vươn đầu lưỡi l.i.ế.m ngón tay.

Da gà của lập tức đồng khởi, ngón tay chùi chùi quần áo : "Đủ ." Nói xong liền xoay rời .

Đồ ăn Mạc Kiệt làm thể là ngon, đương nhiên cũng thể coi là khó ăn hơn, bất quá đối với thì vẫn tạm , ít vẫn thể làm một vài món khá giống món chính.

Sau khi cơm nước xong xuôi bật TV tìm phim xem, hỏi xem gì .

Anh tùy tiện.

Sau đó tìm một bộ phim chi là tùy tiện để xem, Mạc Kiệt dùng tay xoa mu bàn tay , nhẹ giọng hỏi: "Hiện giờ thể ?"

Tôi đầu một cái, buồn : "Em cứ cho rằng chuyện l..m t.ì.n.h hẳn là nước chảy thành sông mới ."

Cái tay đang nắm tay của đột nhiên dùng thêm lực, nhất thời đẩy ngã, hô hấp dường như phun cả lên mặt : "Với , bất cứ chuyện gì làm với em cũng là nước chảy thành sông."

Tôi còn kịp suy xét vấn đề logic của câu , in môi xuống, đầu lưỡi nhẹ nhàng l.i.ế.m liếm môi , thi thoảng còn đ.â.m đâm kẽ môi .

Tôi thò tay đẩy , vẫn chẳng đẩy như , đầu lưỡi l.i.ế.m chút tư vị rõ ràng, thế là đơn giản há miệng cho tiến .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/24-tu-mau-chot/tinh-than-va-the-xac-phan-1.html.]

Đầu lưỡi lưu luyến nơi răng nanh chạm đầu lưỡi , lâu cánh môi ướt át của mới rời khỏi môi , khàn giọng hỏi rằng: "Có phản ứng ?"

Tôi thò tay xoa miệng hỏi : "Phản ứng gì cơ?"

Từ mấu chốt thứ tám - Tinh thần và thể xác (Phần 2)

Hỏi xong câu thì vẻ mặt lạnh xuống, bất tri bất giác cảm thấy lời nãy sai .

Đã thấy đột nhiên dậy cúi đầu một hồi lâu, đó đột nhiên tách hai chân đùi .

Tôi ngửa đầu , tuy rằng nhẹ nhưng miễn cưỡng vẫn trong phạm vi thể thừa nhận, thế là đẩy .

Anh đùi cọ cọ, cúi đầu ấn một chuỗi hôn mặt , một bàn tay sờ soạng bên trong quần áo, dừng ở chỗ quần, nhét tay , trực tiếp lướt qua quần dài và quần lót của để chạm nơi tận cùng nhất.

Tôi làm cho lạnh run.

Tay ở trong quần niết niết đồ của , cảm giác như thể bản quên mất hô hấp .

Chính đùi mà hô hấp cũng khó khăn, bàn tay thì xoa bóp tao đủ dạng đồ của .

Tôi cảm thấy đầu óc mờ mịt.

Đầu áp đến, l.i.ế.m liếm lỗ tai , tựa hồ khí ẩm ướt phun tai , thấy như vầy: "Quan Dịch Tiêu, em lãnh đạm ?"

Tôi chút kịp phản ứng xem đang gì: "Hả?"

Anh : "Anh cứng nổ tung ."

Bàn tay gãi gãi phần đỉnh, móng tay nhẹ nhàng vạch , cả run lên, xác thật cảm nhận cảm giác phát tiết dục vọng thể coi là phô thiên cái địa.

Tôi : "Vào phòng."

Anh để ý đến , rút tay tranh thủ cởi quần áo của , thấy thể trần trụi của , chợt gặp khí thì phát run hết cả, cúi đầu : "Em hôn , ?"

Tôi thò tay kéo đầu xuống, đầu lưỡi chút trở ngại chui bên trong khoang miệng .

Tiếng hít thở của thật sự nặng nề, một trận một trận nóng rực phun mặt .

Tôi chẳng việc gì làm bèn cởi quần , cởi một hồi mà vẫn , chút khó chịu.

Anh lắc lắc đầu, để rút từ trong miệng , lên, đó cởi bỏ quần của , lúc đùi thấy rõ rằng đang .

Tôi hỏi : "Anh lạnh ?"

Anh : "Anh nóng sắp nổ tung."

Tôi run run, đó thản nhiên : " mà em lạnh."

Tôi thấy vẻ mặt của biến đổi mấy loại biểu tình, cuối cùng vẫn bò từ đùi xuống, lúc lách qua trong phòng còn thấy nhỏ giọng thì thầm: "Quan Dịch Tiêu, em đúng là lãnh đạm."

Tôi khẳng định là lãnh đạm, chỉ cảm thấy lạnh thôi.

Hai chúng tiến phòng, bật điều hòa lên, thậm chí còn tĩnh tọa giường một hồi chờ phòng ấm lên, suốt cả một thời gian dài như mà nửa của vẫn cứng thẳng.

Đấy bảo là lãnh đạm mà.

Đây gọi là năng lực quản lý mạnh đối với tính dục.

Tôi đẩy Mạc Kiệt xuống giường, áp lên cơ thể , cúi đầu lồng n.g.ự.c lõa lồ của một hồi lâu.

Hai đầu v.ú của run rẩy ánh mắt của , đoán rằng chút hổ cho nên mới tìm chút đề tài hỏi : "Không hạ thủ ?" Anh , "Bởi vì là đàn ông."

Tôi thò tay niết niết một đầu v.ú , thấy trầm thấp hừ một tiếng, nghĩ bụng, nơi của phụ nữ chắc là mềm mại vô cùng, giống như thể tùy tiện niết trong tay nhào nặn xoa nắn, Mạc Kiệt thì vì kiện cho nên nơi cứng rắn, chỉ cảm giác da dẻ trơn trượt.

Tôi xoa xoa lồng n.g.ự.c , thấy mím môi, buông mắt, cảm thấy thú vị: "Trước đó em hạ thủ còn gì?" Sau đó hỏi , "Có bao ?"

Anh giương mắt , "Anh giấy chứng nhận sức khỏe, báo cáo kiểm tra sức khỏe ở trong vali, em mà cần thì thể lấy cho em xem."

Tôi Ha một tiếng, thò tay cởi quần lót , dư quang thấy thò tay hình như ngăn nhưng cuối cùng vẫn thu tay về.

Cho nên trực tiếp lột quần lót xuống, thứ cứng rắn của thăm hỏi , sờ soạng đùi , áp cơ thể lên, mặt đối mặt , hỏi rằng: "Lần em làm , cảm giác gì?"

Thấy chớp chớp mắt, ôm lấy lưng , nhẹ giọng : "Đại khái là...." Anh nghĩ nghĩ, "Được đền bù mong ?"

Tôi khụ khụ: "Dù cũng là đầu tiên, tuy rằng kỹ xảo t.h.ủ d.â.m vô thế nhưng hề kinh nghiệm thực chiến, cho nên lúc đó khó chịu ?"

Tôi thấy ngẩn , đó đến độ con mắt cong lên: "Anh nào cơ hội thể nghiệm khó chịu chứ?"

Tôi chiều sâu sắc cân nhắc lời , lườm : "Ý là em yếu sinh lí là chê đồ em nhỏ quá cảm nhận ?"

Anh to ha ha ha, rướn lên hôn khóe môi , giọng trở nên vô cùng dịu dàng: "Anh thật sự vui vẻ cho nên cảm nhận cảm giác cơ thể."

"Loại thỏa mãn vượt qua khỏi thỏa mãn thể xác."

Tôi thò tay xoa bóp m.ô.n.g , lấy keo bôi trơn từ tủ đầu giường xuống chen cơ thể , khi nhét hai ngón tay thì mới hỏi : "Vậy giờ hảo hảo cảm nhận một chút, xem xem rốt cuộc là cảm giác ."

Tôi thấy trán một tầng mồ hôi mỏng, cắn cắn môi, nhíu nhíu mày.

Tôi sít chặt yết hầu, khắc chế bản để chậm rãi mở rộng cho , cho đến khi khàn giọng hừ một tiếng: "Được ."

Tôi nâng chân lên, một phát lún cán.

Bên trong chặt nóng rực, như thế thứ bao bọc lấy , cản , thử đẩy mấy cái, chậm rãi cảm thụ cảm giác từng .

Hai cái đùi vắt qua eo run lên ngừng, ngẩng đầu , thấy đôi mắt mở to chớp mắt chằm chằm, cho đến khi đối diện với tầm mắt , mím môi : "Có thể nhanh lên."

Tôi giật giật, thấy ngẩng đầu, há to miệng kịp thở.

Tôi hỏi : "Thấy thế nào?"

Nghe áp lực rên rỉ, nhỏ giọng : "Nếu em thể cúi đầu hôn một cái thì sẽ cho em rằng đang thấy tuyệt nhất từ đến nay."

Tôi gần hôn , rời khỏi môi cái là hạ bắt đầu dùng lực động, hài lòng thấy mở lớn miệng hấp hấp thở, hỏi : "Vậy em đang cảm thấy thế nào ?"

Anh há miệng, mắt lim dim, giống như đang tự hỏi.

Tôi : "Đại khái là một loại cảm giác b.ắ.n tinh sinh sống cùng ."

Anh bắn.

Loading...