100 Ngày Cuối - Chương 7

Cập nhật lúc: 2025-07-18 15:18:01
Lượt xem: 152

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Anh tiếp tục: "Chúng tìm thấy một t.h.i t.h.ể trong nhà , nguyên nhân tử vong ban đầu xác định là do bệnh, vì gần t.h.i t.h.ể nhiều viên thuốc vương vãi, t.h.i t.h.ể cũng bắt đầu phân hủy... Đồng nghiệp của xem giấy tờ của , họ Lâm, là bạn của ?"

Tôi nên lời.

Anh vẫn tiếp tục : "Giờ liên hệ với mời đến nhận dạng thi thể, vì chúng cố gắng liên lạc với nhà nhưng vẫn tin tức..."

"Anh Tạ?"

"Anh thấy ?"

Lâm Thụy, c.h.ế.t ?

2

Hôm nay đến bệnh viện nhận dạng t.h.i t.h.ể của .

Tôi vẫn... Không tin chết.

Bác sĩ đến từ "thi thể" thì đột nhiên dừng , liếc một cái, khẽ : "Vị dấu hiệu phân hủy, cần hỏa táng càng sớm càng ."

Dường như đang an ủi .

Trong lòng lặp lặp tên .

3

Mặt trắng bệch, dám kỹ, nhưng nếu bây giờ thì sẽ bao giờ thấy nữa.

Đó là Lâm Thụy, là Thụy Thụy của .

4

Nhân viên nhà tang lễ bảo chọn một chiếc hũ đựng tro cốt để yên nghỉ, loại gốm, gỗ đàn hương, đá ngọc.

Tôi chọn một chiếc hộp gỗ hương đẽ, mang hương hoa, nếu thể, trong hộp, về nhà cùng .

Khi đưa là một nắm tro, bọc trong tấm vải gấm, màu tro xám, lẫn chút màu đen, bệnh, từ , rằng sống mà uống quá nhiều thuốc thì ngay cả xương cốt cũng sẽ hóa đen.

Tôi ôm chiếc hũ đựng tro cốt bằng gỗ hương, bước khỏi nhà tang lễ, nắng trời trong xanh, chói chang đến phát ghét.

Tôi ôm .

Cậu nhẹ quá.

5

Biệt thự chỉ cháy hỏng một góc tủ TV, cho sửa sang , nhớ từng đặt một mô hình Doraemon tủ TV để lúng túng tìm điều khiển nữa, nếu túi bảo bối thì sẽ nhiều điều khiển.

Logic ngốc nghếch.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/100-ngay-cuoi/chuong-7.html.]

Ấu trĩ như trẻ con.

Tôi xuống tầng đến siêu thị gần đó mua một con Doremon nhồi bông về, mô hình thì tìm thấy, nhân viên cửa hàng hai hôm bán hết .

Tủ TV vẫn sửa xong, đặt con nhồi bông bên cạnh .

Tạm thời thế nhé, vài bữa nữa ông xã sẽ mua cho .

Tôi với , khó chịu trừng mắt , đợi lâu.

Không thấy nữa .

6

Hôm nay Tiểu Hạ đến, mang theo một bó hoa diên vĩ, bảo xuống , bếp rót nước cho , thấy máy ép trái cây mà Lâm Thụy ngày nào cũng dùng phủ một lớp bụi, kìm mà mang rửa, thật là... đồ dùng hàng ngày cũng để đó quan tâm.

Tiểu Hạ nhận lấy nước, buồn bã : "Tổng giám đốc Tạ, em Thụy lừa em... Anh với em là với , em cứ nghĩ sẽ điều trị tử tế, nếu thì em ..." Nói đoạn đỏ hoe mắt, hít hít mũi: "Anh còn nấu cho em một bàn đầy thức ăn, còn sẽ nhanh khỏi thôi, em còn định mời ăn nữa chứ, ..."

Tôi nên gì, đầu Lâm Thụy một cái.

Hay là, chăm sóc một chậu hoa nhé?

Thụy Thụy, trồng loại nào thì đây.

Chẳng ngày xưa em cứ ồn ào đòi trồng ?

7

Tiễn những đến thăm Thụy Thụy , bếp định nấu cơm.

Mở tủ lạnh thấy hoa quả bên trong đều héo rũ, chắc là để cả tuần , ngoài hoa quả , còn hai hộp cà ri, vài quả trứng gà.

Tôi lấy hết hoa quả vứt , lấy ba quả trứng chuẩn rang cơm trứng, phòng khách hỏi ăn ?

Chắc vẫn còn giận, để ý đến .

Tôi ăn cơm rang trứng mà, đừng giận nữa nhé.

8

Tối dọn phòng, tìm thấy nhiều lọ thuốc rỗng trong ngăn kéo, đó là những hình vẽ nguệch ngoạc của khi buồn chán, nào là 'Một chú Tiểu Tạ đang sấp', bên cạnh vẽ một con gấu nhỏ chổng m.ô.n.g sấp, 'Tiểu Lâm đợi Tiểu Tạ ngày thứ tám mươi bảy', một con mèo nhỏ tủi co ro ở góc tường, lật hai cái, lỡ tay làm rơi một cái xuống đất, nhặt lên một cái, đó chỉ một dòng chữ xiêu vẹo – Anh ghét .

Có lẽ quá buồn chán , chỉ những lọ thuốc bầu bạn cùng .

Tôi cảm thấy khó chịu, sờ sờ chiếc hộp gỗ đó, với : "Thụy Thụy, chỉ đang giận dỗi em thôi."

"Anh em rời xa ."

9

Loading...