Cái gì mà gây gổ? Tôi đang quan tâm em ấy mà?
Hai cứ thế đấu khẩu, bỏ qua như khí.
Dù Bạch Hạc học giỏi, nhưng cũng nổi tiếng quậy phá. Còn lớp trưởng là kiểu “con cưng của giáo viên”.
Nếu mâu thuẫn giữa hai , thì... rõ ai thiệt hơn .
Tôi vội vã giảng hòa:
“Thôi mà, đừng cãi . Bạch Hạc chắc cố ý , lớp trưởng đừng—”
Tôi còn hết, thì Bạch Hạc cắt lời, giọng cực gắt:
“Tôi cố tình đó! Rồi ?”
Ủa, ai chọc giận vợ thế?
So với Bạch Hạc “lão luyện” của tương lai, nhóc bốc đồng thấy rõ.
Tôi nhỏ giọng kéo em ấy : “Tổ tiên ơi, cãi làm gì chứ?”
em ấy trừng mắt: “Tôi thích cãi với đó!”
“Tôi mấy hôm nay chọc gì ?”
Nghe , Bạch Hạc nghiến răng , nhưng... ánh mắt thì như bóp cổ .
Đẩy một cái, bỏ .
Tôi định đuổi theo, nhưng lớp trưởng giữ tay :
“Cậu nổi điên đấy. Kệ , xem tay .”
Tay? À đúng , để vợ chịu trách nhiệm chứ!
Tôi gạt tay lớp trưởng , :
“Lớp trưởng, để Bạch Hạc đưa xuống phòng y tế nhé. Có gì thầy cô hỏi, giúp một tiếng.”
Chưa kịp trả lời, lao khỏi lớp.
May mà Bạch Hạc quá nổi tiếng, hỏi vài là em ấy đang ở .
Chương 13
Tôi phòng y tế lưng Bạch Hạc, tuýp thuốc trong tay .
Ánh mắt sáng rỡ:
“Cậu mua cho hả?”
“Cho chó.” – Bạch Hạc ném tuýp thuốc cho , đầu thẳng.
Tôi cầm thuốc, vẫy đuôi như cún nhỏ chạy theo,
“Cậu bôi giúp chứ, bôi .”
Bạch Hạc hừ lạnh:
“Không hả? Vậy thì để lớp trưởng bôi cho , thích giúp lắm mà. Lão tử rảnh hầu.”
“Lớp trưởng chỉ là dạy làm bài mà…”
Khoan .
Câu đó, giọng đó, thái độ đó…
Không là đang ghen đấy chứ?! Ủa? Cái gì ? Vợ hả?
“Cậu đừng hiểu lầm, mấy ngày nay tiếp cận lớp trưởng chỉ để hỏi thăm về việc phân chỗ tới thôi.”
Bạch Hạc , sắc mặt dịu một chút:
“Cậu hỏi cái đó làm gì?”
“Thì để cạnh chứ . Tôi thử với giáo viên nhưng , nên mới tính nhờ lớp trưởng.”
Có lẽ câu trả lời làm hài lòng, Bạch Hạc vội bỏ nữa mà túm lấy tay , bắt đầu bôi thuốc.
Thật nước nóng cũng đến nỗi, cánh tay chỉ đỏ lên.
Bạch Hạc chịu giúp bôi thuốc, đương nhiên tranh thủ giả bộ đau đớn, để thấy chút xíu áy náy trong mắt .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.dammy.me/xuyen-ve-thoi-cap-ba-cua-ba-xa-omega/5.html.]
Được , là đúng là cố ý đ.â.m đổ nước.
“Bạch Hạc, ghen ?” – hỏi.
Động tác tay Bạch Hạc khựng , :
“Ghen cái đầu ông nội !”
Cậu ném tuýp thuốc sang một bên, bỏ .
Hê hê~ Trúng tim đen !
Mới mấy bước, đụng ngay lớp trưởng đang chạy tới tìm .
Lớp trưởng thấp hơn Bạch Hạc một chút, là Omega nên vóc dáng khá mảnh mai. Cậu thấy liền vội vã hỏi han, ánh mắt tràn đầy lo lắng. Cảnh tượng , nếu bỏ khỏi khung hình thì cũng coi như " đôi".
Phản xạ đầu tiên của là liếc về phía Bạch Hạc, trong lòng sợ ghen, sợ thèm ghen.
Cũng nhờ mà bắt đầu nhận , lớp trưởng hình như… quan tâm quá mức.
Không lẽ vì Bạch Hạc tán đổ lớp trưởng là vì... thích ? Không thể nào, tự luyến thôi!
Tôi còn đang tự luyến quá đà, thì thấy hai bắt đầu đấu mắt.
Quên mất, lúc xác định quan hệ với Bạch Hạc, còn lả lơi hơn cả em .
Không còn là công khai "xòe đuôi" như công, mà là lột sạch lông xòe cả luôn.
Không ngoài dự đoán... thì ngoài dự đoán .
Bạch Hạc phiên bản thanh xuân khí thịnh của lườm một phát bỏ .
Chết tiệt, về vạch xuất phát .
Chương 14
Tôi tiếp tục cố chen để cùng Bạch Hạc nữa, vì cũng thể tiếp cận lớp trưởng như .
Cho dù Bạch Hạc phản ứng gì, cũng cần tự điều.
Chỉ là... muộn mất .
Bạch Hạc xưa nay vốn thiếu cảm giác an , bản tương lai của em dễ dàng tin , thì hiện tại cũng chẳng khá hơn.
Tôi mạnh miệng đến từ tương lai, gọi em là "vợ ", làm bộ trầm , thiết với một Omega — dù giải thích thế nào, Bạch Hạc cũng dễ chấp nhận.
Huống chi đó là một Omega từng quan tâm tới em , mà nhiệt tình với .
Trong mắt một Alpha như Bạch Hạc bây giờ, là đáng tin.
Vậy nên dỗ dành đàng hoàng.
Trong lớp thì tách xa tám vạn dặm, nhưng sân thể dục thì khác.
Hôm đó đúng dịp kiểm tra thể lực, bài chạy 1000m cho nam sinh. Tôi dính chặt lấy Bạch Hạc từ đầu tới cuối.
em chạy nhanh thì chạy nhanh, em chậm thì chậm. em điều hòa hô hấp, bên lải nhải như phát thanh viên.
Chỉ thiếu kéo theo loa thùng và biểu diễn tấu hài di động nữa thôi.
Người ngoài chắc tưởng hai đứa đang ganh đua, mắt tóe lửa.
Bạch Hạc thì thật sự là... bỏ đằng , cứ tăng tốc liên tục để cắt đuôi.
Đùa ? Tôi theo đuổi hai năm , chạy vòng sân tính gì!
Rốt cuộc chúng cứng đầu thiệt, quên luôn cả mục tiêu 1000m, chỉ cúi đầu mà chạy — giống thời gian hai năm em mất tích.
Không mục tiêu, đích đến, chỉ thể cắm đầu chạy tới khi bắt kịp.
Và … hai đứa cùng gục.
Phổi và chân đồng loạt đình công, thở , lớp trưởng chạy tới hỏi han.
Tôi định né , ai ngờ chân mềm nhũn, ngã cái “bịch” xuống đất.
Ngẩng đầu lên... Bạch Hạc biến mất khỏi tầm mắt.
em còn mệt hơn , chẳng lẽ… xảy chuyện gì ?
Chương 15
Vừa thở một , lập tức dậy tìm Bạch Hạc.
Chân còn run, huống gì em . Bạch Hạc lúc đỏ như tôm luộc, sức mà chạy nữa?