Xuyên Thành Thư Đồng Của Trúc Mã Hoàng Đế - Chương 13: Mão Mão đại ca!
Cập nhật lúc: 2026-05-11 13:45:20
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Trí Đa Tinh Ôn Tri tùy cơ ứng biến, Tạ lão đương gia chen ngang một chân. tất cả đều sánh bằng sự cơ trí của Tạ Trầm.
Hắn nhéo nhéo gương mặt còn đẫm nước mắt của Tống Kiểu, mặt đổi sắc bốn chữ: “Ta sống .”
Thật sự là quá thông minh!
Tống Kiểu vẫn kịp hồn, trông y vẻ ngây ngốc. Tạ Trầm nhấn mạnh thêm nữa: “Mão Mão, sống .”
Tống Kiểu ngẩn ngơ: “Dạ?”
“Ta sống .”
“À...”
“Tất cả là nhờ cái ‘Hồ Hổ Hút’ (Hô hấp nhân tạo) của ngươi đấy.”
Đám bạn nhỏ bên cạnh đều c.h.ế.t lặng. Trầm ca dối mà mặt hề đỏ lấy một chút.
Chưa đợi Tống Kiểu kịp phản ứng, đám bạn kéo kéo ống tay áo Tạ Trầm, nhắc nhở: “Trầm ca, gia gia của tới kìa.”
Tạ Trầm chút bất lực: “Ai gọi ông tới thế?”
Vốn dĩ giả c.h.ế.t mặt Tống Kiểu đủ phiền phức , giờ đến cả gia gia cũng tới, lo đối phó với ông. Càng thêm rắc rối.
Đám bạn đưa mắt :
“Không .”
“Cũng .”
Bỗng nhiên một giọng lí nhí vang lên: “Là .”
Sắc mặt Tạ Trầm trầm xuống, về phía phát âm thanh: “Ngươi...” Hắn lập tức xìu xuống ngay: “Mão Mão, là ngươi? Chẳng bảo là đừng cho gia gia của ?”
Tống Kiểu nhỏ giọng: “ lão sư bảo, nếu gặp chuyện thể giải quyết thì nhất định báo cho phụ .”
“Thế ngươi cho ông từ lúc nào?”
“Ngày đầu tiên ngươi phát bệnh.”
Tạ Trầm: !!!
Tống Kiểu tiếp: “Bá bá trách đ.á.n.h với ngươi, ông còn bảo ông cách trị bệnh cho ngươi. đợi mấy ngày liền mà ông vẫn mời đại phu, sợ ngươi c.h.ế.t lắm. Hôm qua còn giục ông , nhưng ông bảo đợi đến tối nay mới thể làm ngươi sống , hơn nữa chuyện cho ngươi , nếu sẽ mất linh.”
Tạ Trầm bàng hoàng gia gia hiệu "thu quân" cho đội nhạc công. Tiếng chiêng trống dừng bặt, Tạ lão đương gia sải bước tới.
Hắn đầu định tìm sự trợ giúp từ đám bạn, nhưng bọn họ đều sợ Tạ lão đương gia như sợ môn thần. Bảo bọn họ dối mặt Tống Kiểu thì , chứ bảo bọn họ lừa gạt "môn thần" thì đúng là đại họa lâm đầu!
Đám bạn đồng loạt lùi bước:
“Trầm ca, còn sớm nữa, bọn về đây.”
“Trầm ca, bọn về ngủ nhé.”
Tạ Trầm trố mắt đám bạn chạy sạch, may mà bọn họ còn chút nghĩa khí, chạy về phòng ngủ ngay mà nấp hành lang từ xa để hóng chuyện.
Lúc , Tạ lão đương gia mặt . Ông xổm xuống, vờ lau giọt nước mắt hề tồn tại: “A Trầm, Mão Mão hôm nay con sẽ c.h.ế.t. Con đấy, bình thường gia gia thương con nhường nào, con mà , gia gia thật sự nỡ.”
Tạ Trầm mấp máy môi: “Gia gia, con ...”
“ giờ thì , gia gia của Mão Mão bảo thể nhận Mão Mão làm cháu nuôi. Con , gia gia Mão Mão ở bên cạnh cũng sẽ bớt đau lòng hơn. Nhân lúc con c.h.ế.t hẳn, tuyên bố một chút: Từ hôm nay trở , Mão Mão chính là cháu nuôi của , cũng là Ca ca của con.”
Tạ Trầm trợn tròn mắt: !!! [Ta để ý! Rất để ý là đằng khác!]
Tạ lão đương gia ôm lấy Tống Kiểu, đẩy y về phía Tạ Trầm, mỉm đầy ẩn ý: “Mau, mau gọi Ca ca .”
Teela - Đam Mỹ Daily
Đám bạn nấp cột nhà hiểu chuyện gì đang xảy :
“Sao thế nhỉ? Tại gia gia của Tạ Trầm bảo Mão Mão làm Ca ca của Trầm ca?”
Ôn Tri : “Tạ lão đương gia Trầm ca dối nên cố ý trừng phạt đấy.”
“ Trầm ca chắc chắn sẽ đồng ý , để ý chuyện nhất mà.”
“Thế thì đến lượt Trầm ca quyết định .”
Quả nhiên, Tạ Trầm phản kháng ngay lập tức!
“Gia gia, nhận Mão Mão làm cháu nuôi thì vấn đề gì, nhưng con lớn tuổi hơn y. Y cầm tinh con thỏ, con cầm tinh con hổ, con là Ca ca! Con làm Đại ca!”
Thiếu chủ sơn trại tuyệt đối thèm làm !
Tạ lão đương gia đè Tạ Trầm đang định xông lên : “Con chỉ lớn hơn Mão Mão vài tháng thôi, chuyện vai vế cứ để gia gia sắp xếp là . Dù con cũng sắp c.h.ế.t , bận tâm mấy chuyện làm gì.”
Ông chỉ huy đám thổ phỉ phía : “Lên nhạc! Tiếp tục thổi kèn gõ trống tiễn đưa Trầm ca của chúng nào!”
Đám thổ phỉ nén , cầm nhạc cụ lên, sự chỉ đạo của lão đương gia tiếp tục thổi nốt khúc 《Lên Kiệu Hoa》 còn dang dở.
Nhạc dứt, Tạ lão đương gia vỗ tay tán thưởng: “Hay!”
Tống Kiểu ngơ ngác ngẩng đầu ông. [Bá bá của Tạ Trầm lạ thật đấy, Tạ Trầm sắp c.h.ế.t mà ông còn vui vẻ thế .]
Tạ lão đương gia thấy y đang liền xuống nắm lấy tay nhỏ của y: “Nào, Mão Mão cũng vỗ tay .”
Tống Kiểu ông dắt tay vỗ hai cái, vẫn kịp hiểu chuyện gì thì Tạ Trầm giậm chân một cái, nhảy khỏi hành lang xông lên định bịt miệng kèn xô na .
“Dừng ! Dừng ngay!” Khi tiếng chiêng trống dứt, Tạ Trầm đầu hét lớn: “Gia gia, con c.h.ế.t nữa!”
Tạ lão đương gia giả bộ ngạc nhiên: “Chẳng con bảo với Mão Mão là đ.â.m trọng thương ?”
Tạ Trầm giậm chân: “Con sống !”
“Chậc, sống e là định , nhỡ lát nữa con c.h.ế.t thì ? Cứ để Mão Mão làm Ca ca cho chắc chắn, vạn nhất con mệnh hệ gì thì gia gia vẫn còn đứa cháu khác.”
“Con lừa đấy!” Tạ Trầm buột miệng : “Con lừa , con c.h.ế.t !”
Hắn dứt lời, đám bạn nấp hành lang thầm kêu: [Xong đời .]
Bọn họ đồng loạt về phía Tống Kiểu. Khuôn mặt nhỏ nhắn của y trắng bệch, đôi mắt hạnh tròn xoe mở to đầy vẻ tin nổi, chẳng mấy chốc ươn ướt nước mắt.
Xong , thì xong thật .
Tạ Trầm y, trong lòng vô cùng chột , mấp máy môi nhưng nên lời.
Tạ lão đương gia cao giọng: “A Trầm, con lừa Mão Mão ? Con dối ?”
Tạ Trầm liếc Tống Kiểu, còn kịp rõ biểu cảm của y vội vàng dời mắt , lý nhí biện minh: “Con cố ý.”
“Còn bảo cố ý? Lừa suốt năm ngày trời mà lấy một lời thật lòng.” Sắc mặt Tạ lão đương gia trầm xuống: “Tiểu hỗn thế ma vương, thấy cái tính của con đúng là sửa thôi. Đã là nam t.ử hán đại trượng phu, thể vì chút niềm vui nhất thời mà lừa gạt bạn bè cơ chứ?”
Đây mới là mục đích thực sự của Tạ lão đương gia: trị cái tính dối và thích trêu chọc khác của .
Tạ Trầm cúi đầu, vò nát ống tay áo, im lặng hồi lâu mới ngẩng lên Tống Kiểu. Hắn leo hành lang định nắm tay y. kịp ba chữ “Thực xin ”, Tống Kiểu rụt phắt tay , đẩy một cái thật mạnh.
“Ta bao giờ chuyện với ngươi nữa!”
Tống Kiểu nức nở xong liền bỏ . Tạ Trầm ngẩn một lúc đuổi theo kéo tay y, mới chạm , Tống Kiểu “ngoạm” một cái thật đau cánh tay .
“Suýt...” Mồ hôi lạnh trán Tạ Trầm túa , nhưng vẫn c.ắ.n răng chịu đựng kêu thành tiếng.
“Thôi , đừng đ.á.n.h nữa.” Tạ lão đương gia vội vàng tiến lên tách hai đứa trẻ .
Ông bế Tống Kiểu lên vai: “Đừng giận nữa, từ hôm nay trở con là Đại ca của Tạ Trầm, con bắt nạt thế nào cũng . Đừng nữa, càn gia gia đưa con về chỗ gia gia của con ngủ nhé.”
Ông chỉ tay Tạ Trầm: “Bảo mẫu con xử lý vết thương cho, đó mà tự kiểm điểm , cấm túc năm ngày.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/xuyen-thanh-thu-dong-cua-truc-ma-hoang-de/chuong-13-mao-mao-dai-ca.html.]
Tạ Trầm nắm chặt tay, lí nhí đáp: “Con ạ, gia gia.”
Hắn bóng lưng gia gia bế Tống Kiểu rời , Tống Kiểu đến đầu cũng thèm ngoảnh , cả như xì , xụ xuống. Vốn dĩ chuyện sắp qua , hạ quyết tâm từ nay sẽ lừa Tống Kiểu nữa.
Sau khi Tạ lão đương gia cùng đám thổ phỉ rời , đám bạn của Tạ Trầm cũng tiến tới an ủi:
“Trầm ca, , Mão Mão hẹp hòi thế mà.”
“Huynh nướng cho hai củ khoai tây là hết giận ngay mà.”
Tạ Trầm rõ ràng là đang tâm trạng , chỉ ậm ừ qua loa mấy câu lủi thủi về phòng.
“Liệu Trầm ca nhỉ?”
“Chắc chắn là , Trầm ca mạnh mẽ lắm, ba tuổi còn nhè nữa .”
Tạ phu nhân ở cửa chứng kiến bộ màn kịch. Bà dắt Tạ Trầm phòng, băng bó bàn tay nhỏ mũm mĩm cho . Thấy vẫn cứ ủ rũ, bà búng nhẹ trán một cái: “Lần lừa nữa .”
Tạ Trầm bỗng nhiên "òa" một tiếng lớn: “Con... con sẽ bao giờ dối nữa ! Oa!”
Đám bạn bên ngoài cửa: [Xin rút lời hồi nãy.]
Tạ lão đương gia đưa Tống Kiểu về chỗ Tống gia gia.
Mấy ngày nay vết bỏng ở chân Tống gia gia đỡ nhiều, ông thể xuống đất . Lúc Tống Kiểu tới, ông đang trò chuyện cùng Ngô tướng quân và Liễu chiếu.
Cửa chính đang mở rộng, Liễu từ xa chỉ tay: “Chà, về kìa.”
Hai còn đều ngẩng đầu . Ngô tướng quân tặc lưỡi: “Nhìn cái mặt Mão Mão xụ xuống thế , chắc chắn là bắt nạt t.h.ả.m .” Ông sang hỏi Tống gia gia: “Sao ngươi thẳng cho thằng bé luôn?”
Tống gia gia im lặng đáp.
Lúc Tạ lão đương gia tới cửa, ông đặt Tống Kiểu xuống đất để y tự . Tống Kiểu bước đôi chân ngắn củn vượt qua ngưỡng cửa, gọi “Gia gia”, lao thẳng lòng Tống gia gia.
Tống gia gia ôm lấy y, cố tình hỏi: “Mão Mão thế con?”
Tống Kiểu túm chặt vạt áo ông, ngẩng đầu các vị gia gia khác. Y chút ngượng ngùng khi thừa nhận lừa, giọng lí nhí nhưng vẫn đầy oán khí: “Cháu lừa , Tạ Trầm lừa cháu.”
“Hắn lừa cháu cái gì?”
“Hắn lừa cháu là sắp c.h.ế.t, bắt cháu gọi là Ca ca, còn lừa ăn đồ ăn vặt của cháu, bắt cháu chăm sóc nữa.”
Tống gia gia khẽ , tiếp tục hỏi: “Vậy cháu tại lừa ?”
Tống Kiểu ngẩng đầu, đầy lý lẽ: “Tại vì Tạ Trầm tính quá ạ!”
“Ừm, đến mức lừa cháu tận năm ngày ?”
“Dạ cũng ...” Tống Kiểu vân vê ống tay áo ông: “Cháu cũng từng nghi ngờ, nhưng mà ...”
“Sau đừng bao giờ nghi ngờ chính sự nghi ngờ của , kiên định lên.”
Đây cũng là mục đích giáo d.ụ.c của Tống gia gia. Chuyện trẻ con chơi đùa ông can thiệp, nhưng xong xuôi sẽ chỉ bảo một chút.
Tống Kiểu lúc đang túm vạt áo ông định rúc lòng trốn thì bỗng nhiên từ phía một bàn tay túm lấy cổ áo xách y lên.
“Mão Mão.” Tạ lão đương gia đặt y xuống mặt : “Chuyện là do A Trầm sai với cháu, càn gia gia mặt xin cháu, đừng giận nữa nhé.”
Tống Kiểu bĩu môi còn kịp gì thì Tống gia gia và Ngô tướng quân đồng thanh hét lên:
“Ngươi là gia gia của ai hả?!”
“Ngươi là cái thứ càn gia gia ở thế?!”
“Thì là Mão Mão đấy.” Tạ lão đương gia vẻ mặt vô tội: “Vừa nãy tuyên bố , mấy tên thủ hạ của đều thấy cả, A Trầm cũng gọi Mão Mão là Ca ca , thể nuốt lời .”
Ngô tướng quân lập tức nổ đoàng: “Ngươi thương lượng với hai vị gia gia thật sự của Mão Mão từ bao giờ hả? Ta đồng ý!”
“Thì đêm qua đấy thôi, lúc chuyện hỏi hai ngươi .” Tạ lão đương gia sang Liễu : “Lão Liễu làm chứng cho .”
Liễu mặt chỗ khác: [Đừng hỏi , thấy gì hết, .]
Ngô tướng quân hỏi gặng: “Ngươi hỏi thế nào? Sao nhớ nhỉ?”
“Thì cứ hỏi thôi.” Tạ lão đương gia hắng giọng, bắt chước: “Ta bảo là: ‘Lão Tống , lão Ngô , mấy ngày nay càng Mão Mão càng thấy thích, để nhận nó làm cháu nuôi nhé? Hai ngươi mà đồng ý thì cứ lên tiếng, còn gì tức là đồng ý đấy, lão Liễu làm chứng cho . ’”
Ngô tướng quân bật dậy, tay đặt lên chuôi kiếm: “Có ngươi thừa lúc với lão Tống đang ngủ mới hỏi ? Có loại ăn cướp la làng như ngươi hả?”
Tạ lão đương gia cũng dậy cầm lấy bội kiếm: “Trước mặt trẻ con, đừng động đao động thương, thô tục quá.”
Tống gia gia chẳng buồn để ý đến hai họ, vẫy vẫy tay gọi Tống Kiểu: “Mão Mão, đây gia gia rửa mặt cho nào, cháu nhem nhuốc như mèo hoa .”
Ông trao đổi ánh mắt với Liễu cả hai cùng dắt tay phòng trong. Hai giường, Tống Kiểu chiếc ghế đẩu nhỏ mặt ông, tiểu hoàng cẩu mặt Liễu .
“A ——” Tống Kiểu ngửa đầu, há to miệng để ông dùng cành dương liễu đ.á.n.h răng cho .
Liễu quan sát một lúc con ch.ó nhỏ cũng đang há miệng mặt . Ông vén tay áo, cầm cành dương liễu lên đ.á.n.h răng cho nó luôn.
Đánh răng súc miệng xong, Tống gia gia rửa mặt, lau chân tay cho Tống Kiểu. Lúc khuya, Tống Kiểu quậy phá nên mệt lả, dụi mắt buồn ngủ. Tống gia gia định bế y lên giường ngủ nhưng y chịu, cứ nhất quyết đòi dính lấy ông.
Hết cách, Tống gia gia đành dùng tấm chăn nhỏ quấn y , để y ngủ ngay bên cạnh . Sợ ánh nến làm lóa mắt y, ông chỉ để một ngọn đèn lấy tay che mắt cho y.
Tống Kiểu và tiểu hoàng cẩu đều mơ mơ màng màng, loáng thoáng thấy tiếng ông và Liễu hạ thấp giọng trò chuyện, bên ngoài còn vọng tiếng đao kiếm chạm . Lão thổ phỉ và Ngô tướng quân đang đ.á.n.h ngoài , trong phòng thì vô cùng yên bình.
Liễu : “Ở trong sơn trại thổ phỉ là đấy, ở lâu sẽ quen thôi.”
Tống gia gia khẽ đáp: “Vâng.”
Liễu tiếp: “Đệ cũng đừng đặt quá nhiều quy tắc trong lòng. Đôi khi, những thẳng thắn dễ chung sống hơn những kẻ lòng lắt léo.”
Tống gia gia gật đầu: “ .”
“Đệ còn sướng hơn đấy, nghĩ mà xem, đang làm đại nho vùng Giang Bắc danh tiếng lẫy lừng, học trò khắp thiên hạ, thế mà chỉ vì Tạ Trầm học vỡ lòng, lão thổ phỉ liền bắt tới đây.” Liễu hừ một tiếng: “Ta càng cho toại nguyện, sẽ dạy Tạ Trầm thành một kẻ mù chữ cho xem.”
Tống gia gia : “Sư đùa .”
Lúc , Tống Kiểu khua tay mớ: “Đại sư , Sư phụ yêu quái bắt !”
Vị "Sư " khác hẳn với "Sư " đang đây. Liễu và Tống sử quan vốn là bạn đồng môn ngày xưa.
Tống gia gia đầu vỗ về đứa cháu nhỏ đang mớ, với Liễu : “Sư , dù cũng để cái lão ngoài chiếm hời, là làm chủ, để nhận Mão Mão làm cháu nuôi , áp chế lão một đầu.”
“Ừm, cũng .”
“Sư chẳng cũng một đứa cháu trai ? Đứa trẻ mệnh danh là thần đồng Giang Bắc , mang theo?”
“Lão thổ phỉ kén thư đồng cho tiểu thổ phỉ, làm dám mang nó theo? Cứ để nó ở nhà cho lành.”
Hai trò chuyện thêm một lát, tiếng đ.á.n.h bên ngoài dứt mới xem. Bốn xuống chiếu. Phía bình phong, bức tranh sơn thủy dỡ xuống, đó là một tấm bản đồ, các loại binh khí ngổn ngang một bên.
Mấy ngày nay bọn họ đều sống như , bàn chuyện trị quốc, bàn việc chiến sự, mệt thì dậy hoạt động gân cốt. Từ lúc bình minh le lói cho đến khi trăng treo đầu cành, thắp nến tâm tình suốt đêm. Lúc đun nước pha , khói trắng nghi ngút, bọn họ ở giữa đống sách vở và binh khí mà mưu định thiên hạ.
Nửa đêm, Tống Kiểu đang ngủ trong phòng hốt hoảng tỉnh giấc, dụi mắt thấy ông . Một tay xách tiểu hoàng cẩu, một tay kéo tấm chăn nhỏ, y đẩy cửa phòng bước , cất giọng ngái ngủ: “Gia gia...”
lúc đó, cửa chính cũng đẩy , Tạ Trầm ôm chăn màn ở cửa, trông tỉnh táo. Thấy Tống Kiểu, khựng : “Gia gia, con ngủ .”
Thế là hai đứa trẻ trải đệm cạnh chiếu, đắp chung một tấm chăn. Tạ Trầm sang Tống Kiểu, trở định ôm lấy y để chuyện. Tống Kiểu nhắm tịt mắt, đầu sang hướng khác, lưng về phía ngủ thẳng cẳng, tuyệt đối thèm một lời.
Tạ Trầm cứ nhất quyết đòi chuyện, ôm lấy y thật chặt. Tống Kiểu sức giãy giụa. Ngay đó hệ thống cũng gia nhập chiến trường, con ch.ó nhỏ lắc m.ô.n.g chen giữa hai , nỗ lực đẩy Tạ Trầm xa.
[Cách xa ký chủ của !]
Tác giả lời :
Hệ thống (10 chương ): Mão Mão , chúng theo tuyến thư đồng của thổ phỉ thôi.
Hệ thống ( 10 chương): Cút ngay!!!