Xuyên Thành Pháo Hôi, Nam Chính Lại Đòi Yêu Tôi - Chương 10: Giải cứu

Cập nhật lúc: 2026-02-26 02:16:41
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Trang Thảo.

 

“Mẹ nó, ai giả vờ với cô chứ?” Gã đại ca cảm thấy sỉ nhục mặt đàn em, nhưng vì đối phương là một cô gái xinh nên vẫn cố kiềm chế, hỏi: “Phải nộp bao nhiêu?”

 

Đào Du cúi đầu tính toán một chút: “Anh dừng xe trái quy định 10 phút, mỗi phút phạt 20 tệ, cộng thêm vứt rác bừa bãi phạt 50 tệ, tổng cộng 250 tệ.”

 

Gã đại ca sững khi đang lấy tiền trong bóp , bực bội : “Đùa , cướp luôn ? 250 tệ cày bao lâu mới gỡ chứ?” Nói xong liền định đóng cửa sổ xe.

 

Đào Du lập tức đưa bìa hồ sơ trong tay kẹp cửa sổ xe, lạnh nhạt : “Vị , nếu chịu nộp phạt, sẽ gửi ảnh của lên Cục Cảnh sát, để danh sách vi phạm luật giao thông. Hơn nữa, ảnh của sẽ phát màn hình lớn ở trung tâm thành phố.”

 

Gã đại ca lăn lộn giang hồ bao năm, luôn coi trọng mặt mũi hơn tất cả. 250 tệ trong túi thì nỡ bỏ , khiến do dự nửa ngày.

 

Lục Sơn Hà bên cạnh quan sát sắc mặt , dò hỏi: “Hay là để nộp tiền ?”

 

Hai mắt gã đại ca lập tức sáng lên: “ đúng, mày nộp . Nếu vì mày, tao chẳng đỗ xe ở đây.”

 

Lục Sơn Hà gật gù tán thành, tiện tay đưa thẻ cho Đào Du.

 

“Thẻ cần xác nhận vân tay.” Đào Du nghiêm túc dối.

 

Anh lập tức hiểu ý, giả vờ đưa tay lên: “Ai dà, tay với tới, làm bây giờ?”

 

Gã đại ca ở bên cạnh liền hiến kế: “Kim Răng Hàm, mày đổi chỗ với nó chẳng ?”

 

Lục Sơn Hà đầu , ánh mắt đầy vẻ “Sao thông minh chứ?”, còn gã đại ca thì ngây ngô hai tiếng, gãi gãi đầu.

 

Vất vả lắm mới chen qua Kim Răng Hàm để gần cửa sổ, Lục Sơn Hà giả vờ quẹt thẻ, nhân lúc chú ý liền mở cửa xe, kéo theo Đào Du xông ngoài.

 

Tất cả những xe đều sững sờ, mãi một lúc mới hoảng hốt đuổi theo: “Tụi bây, lên hết cho tao! Chuyện ăn khuya đêm nay thành là nhờ đấy!”

 

Quán ăn khuya thực sự uy lực thể xem thường. Nhìn đám phía hùng hổ như sói như hổ, Lục Sơn Hà càng chạy càng cố hết sức. Khổ nỗi, chân lâu xe mà tê rần, chút dùng lực.

 

Bọn họ đang ở bãi đỗ xe ngầm của một trung tâm thương mại ngoại ô thành phố. Bãi đỗ xe vắng vẻ, tầm cực kỳ thoáng đãng, khiến Lục Sơn Hà trốn cũng tìm chỗ nào.

 

Khoảng cách giữa và đám phía ngày càng rút ngắn, trong lòng cũng dần lạnh . Ngay khi gần như tuyệt vọng, một chiếc xe đột ngột lao đến, chắn ngang giữa và bọn họ.

 

Trước mặt Lục Sơn Hà, đèn xe sáng lóa mắt.

 

Trước mặt đám lưu manh, bụi đất tung bay.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/xuyen-thanh-phao-hoi-nam-chinh-lai-doi-yeu-toi/chuong-10-giai-cuu.html.]

“A khụ khụ khụ, phi!” Đối phương ho sặc sụa mắng c.h.ử.i om sòm. Lục Sơn Hà chẳng buồn quan tâm, ánh mắt chỉ tập trung thanh niên bước xuống từ trong xe.

 

Hệt như cảnh trong phim thần tượng, ngay cả từng sợi tóc cũng phát sáng lấp lánh.

 

Lục Sơn Hà liếc Đào Du một cái, thầm nghĩ: Xem hưởng ké hào quang của cô .

 

Nhìn kìa, nam chính cưỡi mây bảy sắc đến cứu nữ chính!

 

“Lên xe.” Giang Niệm Viễn lạnh lùng liếc Lục Sơn Hà một cái, dứt khoát lệnh.

Trang Thảo

 

Hả? Mình vô tình bám ké cơ hội cưỡi mây ? Lục Sơn Hà lập tức kéo Đào Du lên ghế .

 

Vừa thắt dây an xong, ngẩng đầu lên, thấy đám lưu manh sõng soài đất.

 

Một chọi bốn, chẳng chút khó khăn. Động tác lưu loát như nước chảy mây trôi, thậm chí đến một hạt bụi cũng bám .

 

Thật sự là… hạ gục trong chớp mắt.

 

Ngồi trong xe, thông qua kính chiếu hậu hai ghế , ánh mắt Giang Niệm Viễn trầm xuống: “Có ai thương ? Tôi đưa hai đến bệnh viện kiểm tra.”

 

Lục Sơn Hà đang nhắn tin cho Tiểu Trịnh, bảo tới xử lý đám bắt cóc , thuận miệng đáp: “Tôi . Đào Du, cô thì ?”

 

“Tôi cũng , cứ về thẳng trường học . Hôm nay còn ca trực trong đội thể dục.”

 

Thể dục? Lục Sơn Hà đột nhiên nhớ — hôm nay là ngày thi đấu bơi lội của Giang Niệm Viễn! Trận đấu bắt đầu lúc 7 giờ tối, mà bây giờ 6 giờ 40 . Sao còn thể ở đây chứ?

 

“Về trường , còn cuộc thi bơi mà.”

 

Giang Niệm Viễn nắm chặt vô lăng, cố ý : “Vẫn là nên đưa về công ty . Tổng giám đốc Lục chắc hẳn nhiều công việc cần xử lý.”

 

Nghe , cằm Lục Sơn Hà suýt nữa rơi xuống. Hả? Đó chẳng là trận đấu giúp một bước thành danh ? Nam chính , nếu bắt cóc thì cũng chỉ cần chớp mắt là xong chuyện thôi mà!

 

Anh Giang Niệm Viễn qua kính chiếu hậu, cố gắng khuyên bảo như một bậc trưởng bối: “Chuyện đó quan trọng, vẫn là trận đấu quan trọng hơn. Cậu khổ luyện lâu như mà.”

 

Khóe miệng Giang Niệm Viễn khẽ nhếch lên, gần như thể nhận : “Anh thắng ?”

 

“Đương nhiên.” Cậu là nhân vật quan trọng nhất của câu chuyện . Cậu sống thì cốt truyện mới thể phát triển bình thường, mà mới thể tiếp tục tồn tại.

 

Giang Niệm Viễn khẽ “ừ” một tiếng, đạp ga phóng thẳng về phía trường học.

 

Bên cạnh, Đào Du khẽ mỉm hài lòng.

Loading...