Kỳ Minh cố tỏ là nhưng sâu bên trong nước mắt là biển rộng, hên cái Kỳ Minh là ảnh đế nên cố cũng gì khó khăn.
Nhìn thôi chứ tới sức nhấc chân đường cũng , may mà tiếng chuông điện thoại đột nhiên vang lên cứu vớt Kỳ Minh.
Kỳ Minh rảnh xem là ai gọi tới, trực tiếp bắt máy.
Âm thanh Tống Côn Ngạn từ trong di động truyền : “Ra đây.” Hai chữ tràn ngập mệnh lệnh.
“Anh ở ?” Kỳ Minh liếc Tống Côn Lãng một cái, quyết định gặp Tống Côn Ngạn, dám ở nhà một mặt đối mặt với quỷ nha.
Tống Côn Ngạn: “Cửa.”
Kỳ Minh: “Tôi ngay.”
Kỳ Minh cúp điện thoại đầu cửa, che giấu khiến nhận đang vội vã rời .
Trước biệt thự một chiếc Maybach đỗ , Tống Côn Ngạn đang ghế lái, mặt gã tràn đầy sương lạnh, từ xa thấy Kỳ Minh từ biệt thự, cũng đang lo lắng cái gì, thường thường ngoái đầu phía .
Tống Côn Ngạn híp mắt bóp còi, Kỳ Minh lập tức sang, xông lên mấy bước, mở cửa xe . Vậy giờ Tống Côn Ngạn đổi ý?
Kỳ Minh cố ý giữ cách với Tống Côn Ngạn, ghế phụ mà ở ghế , thắt dây an , kịp thở phào nhẹ nhõm ngẩng đầu lên đụng ánh mắt rét lạnh của Tống Côn Lãng trong gương chiếu hậu ô tô. Cậu nhận động tác co rụt cơ thể của trong mắt Tống Côn Ngạn như thể đang cọ gã, câu dẫn mười phần. Tống Côn Ngạn lạnh một tiếng, gã còn tưởng Kỳ Minh đổi tính, hóa giả vẫn giả. Cũng đúng, ch.ó bỏ thói ăn phân mà.
Đệt! Tống Côn Lãng lên xe lúc nào ! cảnh tượng như cũng chỉ diễn trong nháy mắt, lúc Kỳ Minh nữa thang máy trống rỗng, chỉ còn ánh đèn trắng bệch và âm thanh máy móc chuyển động. Chiếc xe tiến tầng hầm đỗ xe của khách sạn dừng , Tống Côn Ngạn xuống xe kéo tay Kỳ Minh lôi thẳng đến thang máy cách đó xa.
Kỳ Minh cũng dám đối diện với , lập tức cúi đầu làm bộ thấy gì hết. Thang máy ‘ting’ một tiếng mở , bọn họ Tống Côn Lãng cũng theo. Lúc Kỳ Minh phản ứng mặt của Tống Côn Ngạn phóng đại mắt, Kỳ Minh kịp đề phòng nhưng cũng may đầu kịp lúc, môi của Tống Côn Ngạn chỉ chạm má .
Tống Côn Ngạn lái xe chú ý Kỳ Minh, thấy Kỳ Minh phản ứng như bèn cho rằng đang chột , nhạo một tiếng gì.
Kỳ Minh cũng ngốc, suy nghĩ một hồi liền đáp án, Tống Côn Ngạn lẽ cho rằng Kỳ Minh mặt vẫn còn mê mệt gã cho nên mới cố ý dụ dỗ Kỳ Minh, hy sinh nhan sắc.Chiếc xe tiến tầng hầm đỗ xe của khách sạn dừng , Tống Côn Ngạn xuống xe kéo tay Kỳ Minh lôi thẳng đến thang máy cách đó xa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/xuyen-thanh-nam-phu-thu-tiet-doc-ac/chuong-6-hieu-lam-1.html.]
Kỳ Minh giãy giụa một chút nhưng tránh , nhíu mày: “Anh dẫn ?”
Tống Côn Ngạn mờ ám: “Đi làm chuyện vẫn làm.” Kỳ Minh cũng dám đối diện với , lập tức cúi đầu làm bộ thấy gì hết. Tống Côn Ngạn thấy Kỳ Minh lời nào bèn cho rằng Kỳ Minh gã trúng tim đen, lập tức hất hàm vẻ mặt ngạo mạn: “Cậu cũng đừng nghĩ chơi lạt mềm buộc chặt, thích nên mới để tùy ý, nhưng nếu chọc giận nghĩ còn cơ hội ?”
Gã xong bấm nút thang máy, lâu cửa thang máy mở , Tống Côn Ngạn , nhưng chân Kỳ Minh như là mọc rễ, Tống Côn Ngạn kéo thế nào cũng nhúc nhích nổi. Kỳ Minh giãy giụa một chút nhưng tránh , nhíu mày: “Anh dẫn ?”
“Đi .” Vẫn là giọng điệu lệnh như cũ, còn mang theo mấy phần kiên nhẫn.
Kỳ Minh , chỉ là động chân nổi nữa, ánh đèn mờ của bãi đậu xe chiếu mặt tái mét trắng bệch, Kỳ Minh rùng run rẩy : “Anh thấy trong thang máy là ‘’ ?” Hoá gã ‘Làm chuyện làm’ là bò lên giường gã. Tống Côn Ngạn Kỳ Minh đang giả vờ là thật sự thấy‘’ trong thang máy, bộ dáng sợ hãi của Kỳ Minh thật sự quá chân thật.
Tống Côn Ngạn Kỳ Minh đang giả vờ là thật sự thấy “” trong thang máy, bộ dáng sợ hãi của Kỳ Minh thật sự quá chân thật. Giây tiếp theo đầu gối Kỳ Minh thúc lên của gã, thừa dịp gã đau đớn thả lỏng bàn tay đang kiềm Kỳ Minh đ.ấ.m thêm một cú mặt Tống Côn Ngạn, đ.ấ.m gã ngã nhào xuống đất.
Một làn gió lạnh từ đỉnh đầu thổi xuống, Tống Côn Ngạn giật một cái theo bản năng chạy khỏi thang máy. Tống Côn Lãng chằm chằm bóng dáng Kỳ Minh, trầm ngâm suy tư.
Tống Côn Ngạn thế mà Kỳ Minh hù sợ, gã cảm thấy việc cực kỳ mất mặt, thẹn quá hóa giận mà mắng : “Kỳ Minh, nhất là đừng giở trò với !” Kỳ Minh mở cửa chạy phát hiện Tống Côn Ngạn khóa trái cửa.
Kỳ thật Kỳ Minh dọa Tống Côn Ngạn, lúc cửa thang máy mới mở xác thật thấy thang máy là “”, những chen chật ních bên trong, vẻ mặt c.h.ế.t lặng. “Đi .” Vẫn là giọng điệu lệnh như cũ, còn mang theo mấy phần kiên nhẫn. Kỳ Minh rụt , cảm thấy lạnh.
cảnh tượng như cũng chỉ diễn trong nháy mắt, lúc Kỳ Minh nữa thang máy trống rỗng, chỉ còn ánh đèn trắng bệch và âm thanh máy móc chuyển động.
Kỳ Minh cũng trong phút chốc đó hoa mắt là làm , đừng là chỉ thấy Tống Côn Lãng mà còn thấy hết ma quỷ đời nha?
“Không, nãy giỡn thôi.” Kỳ Minh pha trò nhưng vẫn dám khẳng định lầm , thận trọng theo Tống Côn Ngạn thang máy. Kỳ Minh cho Tống Côn Ngạn cơ hội chuyện, tuôn một lèo: “Kỳ thật ngay từ đầu thích là Tống Côn Lãng, nhưng là vầng trăng trắng sáng bầu trời, chỉ dựa sức thì cách nào gần .”
Kỳ Minh sửng sốt, nhưng thể hiểu vì Tống Côn Ngạn sẽ ảo giác như , bởi vì đây đúng là chuyện mà ‘Kỳ Minh’ luôn làm, chỉ là Tống Côn Ngạn vẫn luôn ỡm ờ với ‘Kỳ Minh’, cho ‘Kỳ Minh’ thực hiện thôi.
Cửa thang máy chậm rãi khép , Tống Côn Lãng từ khe cửa bay bên cạnh Kỳ Minh. Làm gì ai dỗ mà dỗ kiểu đó? Kỳ Minh trong lòng phỉ nhổ Tống Côn Ngạn khùng, mặt bày vẻ cực kỳ áy náy, chân thành khom lưng với Tống Côn Ngạn: “Xin vì để hiểu lầm.”
Kỳ Minh rụt , cảm thấy lạnh.
Cậu nhận động tác co rụt cơ thể của trong mắt Tống Côn Ngạn như thể đang cọ gã, câu dẫn mười phần. Tống Côn Ngạn lạnh một tiếng, gã còn tưởng Kỳ Minh đổi tính, hóa giả vẫn giả. Cũng đúng, ch.ó bỏ thói ăn phân mà. Gã xong bấm nút thang máy, lâu cửa thang máy mở , Tống Côn Ngạn , nhưng chân Kỳ Minh như là mọc rễ, Tống Côn Ngạn kéo thế nào cũng nhúc nhích nổi.