[Xuyên nhanh] Tẩy Trắng Tra Công - Chương 72: Nam nhân ở rể chuyên lừa tiền lừa tình thời cổ đại

Cập nhật lúc: 2026-04-19 17:56:50
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Chuyện tửu lâu đóng cửa rốt cuộc vẫn giấu nhưng Doãn phụ khi tin chỉ khẽ thở dài một tiếng, ông hề ý đau lòng trách cứ Doãn Lộc Kim.

"Cha . Nếu như , thời gian con cứ theo cha học cho thực đơn của Doãn gia ."

Doãn Lộc Kim ngẩng đầu lên, trong mắt tràn đầy vui mừng: "Vâng! Con nhất định sẽ chăm chỉ học!"

Y còn tưởng sẽ cha mắng một trận, nào ngờ phụ chẳng những trách, trái còn bảo y nghiêm túc học thực đơn, nửa phần ý trách móc cũng . Khiến tảng đá lớn cuối cùng đè nặng trong lòng Doãn Lộc Kim cũng rơi xuống.

" cha mới tỉnh , vẫn nên dưỡng cho thật , qua vài ngày nữa hẵng dạy con."

Doãn Lộc Kim hết sức lo lắng cho thể Doãn phụ, lúc nào dám để ông lao tâm lao lực, nhất quyết để ông an tâm tĩnh dưỡng.

Bầu ơi thương lấy bí cùng, tuy rằng khác giống nhưng chung một nồi.

Doãn phụ vỗ vỗ tay y, gật đầu đồng ý, ông : "Con và Ngân Bảo đều thủ hiếu, cũng cần cố ý làm món mặn cho hai vợ chồng già chúng . Cả nhà cùng thủ hiếu là . Đợi qua sáu tháng, coi như mãn tang. Ngân Bảo còn nhỏ, đừng để thể nó suy kiệt."

Trưởng t.ử mà ông xem trọng nhất qua đời, tuy làm cha cần thủ hiếu, nhưng ông quả thật cũng chẳng còn tâm trạng ăn cá thịt linh đình, chi bằng ăn chay cho xong.

"Dạo con cũng mệt , hôm nay nghỉ ngơi , chỗ cha nương con chăm sóc." Doãn phụ đẩy đẩy y, bảo y ở cùng Đỗ Bắc.

Dẫu trong lòng vẫn thấy Đỗ Bắc là kẻ tham hưởng thụ, nhưng chỉ cần nhi t.ử thích, và chỉ cần Đỗ Bắc phụ lòng con trai ông, ông cũng nguyện ý nhẫn nhịn .

Doãn Lộc Kim trở về phòng. Y thấy Đỗ Bắc đang án thư, trong tay cầm một cuốn sách, bên cạnh đặt một bình canh đậu xanh, thần thái nhàn nhã ung dung.

"Nguyên Sóc ca." Doãn Lộc Kim ở cửa, bỗng chút chần chừ.

Đỗ Bắc đặt sách xuống, đưa tay về phía y: "Lại đây."

Trên mặt là nụ tự nhiên vô cùng, dường như tâm tình . Doãn Lộc Kim hấp dẫn, theo bản năng bước tới, kéo lên đùi . Đỗ Bắc ôm lấy y, còn y thì vùi mặt xuống, chịu đầu ngẩng lên.

"Cớ bỗng nhiên thẹn thùng như ?"

Doãn Lộc Kim cũng . Y và Đỗ Bắc thành lâu, rõ ràng thuở ban đầu cũng chẳng dễ ngượng ngùng đến . gần đây cứ mỗi ánh mắt Đỗ Bắc đến, y thấy hổ, chỉ bày mặt dáng vẻ nhất của .

"Một lát nữa ngoài một chuyến, đến chùa Bảo Khánh ngoài thành lấy tranh. Lần chừng một canh giờ là thể trở về."

Dẫu Doãn Lộc Kim từng truy hỏi ngoài , làm gì, nhưng Đỗ Bắc vẫn chủ động báo cho y , còn rõ thời gian trở về, tự báo hành tung cho đối phương. Hắn cho rằng đó là điều phu phu nên làm.

"Có chuyện gì quan trọng khác ?"

Thấy truy hỏi thẹn thùng, Doãn Lộc Kim trái thả lỏng hơn nhiều.

"Không gì, chỉ là lấy tranh thôi."

Hai tay Đỗ Bắc đặt nơi eo y, vòng eo mảnh mai mà rắn chắc chính là nét riêng của thiếu niên.

"Vậy cùng ? Cha bảo nương chăm sóc ông, cho nghỉ ngơi một ngày."

Thành thật , đáy mắt Doãn Lộc Kim ẩn chứa một tia mong chờ. Y còn từng cùng Đỗ Bắc đơn độc ngoài bao giờ. Chỉ bằng hữu rằng, phu phu cùng chơi sẽ khiến tình cảm thêm sâu đậm.

Đỗ Bắc chút do dự: "Được thôi. Trên đường về chúng còn thể dạo phố một phen. Lần dẫn Ngân Bảo theo, đợi chúng đưa nó cùng chợ phiên."

Doãn Lộc Kim gật đầu lia lịa: "Được~ Vậy y phục."

"Ừm, mặc chiếc trường sam xanh nhạt ." Đỗ Bắc đưa lời gợi ý.

Doãn Lộc Kim chọn hai bộ, cuối cùng vẫn mặc chiếc trường sam xanh nhạt mà Đỗ Bắc . Sau khi xong, y chiếc gương đồng nho nhỏ, thấy Đỗ Bắc mặc một bộ trường sam xanh trúc, nom giống với , thấy cực kỳ xứng đôi.

Y đang len lén , chợt qua gương đồng đối mắt với Đỗ Bắc, y lập tức giả vờ chỉnh sửa y phục đầu xác nhận xong.

Đỗ Bắc đang chống cằm bằng một tay, trong đôi mắt dường như vô tận ôn nhu, khiến Doãn Lộc Kim chẳng nỡ dời mắt, gò má dần ửng đỏ.

"Huynh ?"

"Nhìn trong lòng ." Đỗ Bắc đáp nhẹ như .

Song câu khiến Doãn Lộc Kim ngừng nghiền ngẫm, lặp lặp hai chữ " trong lòng".

Triều Đại Lương vốn cấm chuyện Long Dương, thậm chí nhiều nhà đông con, vì để bảo đảm lợi ích cho trưởng tử, còn chủ động cưới nam thê cho những nhi t.ử khác ngoài trưởng tử.

Dẫu địa vị nam thê hề thấp kém, nhưng rốt cuộc vẫn là đem nam t.ử gả chồng ví như nữ tử. Ra ngoài khác cũng chỉ gọi nam thê là phu nhân nào đó.

Thế nhưng Đỗ Bắc từng gọi y là "thê" "phu nhân", mà gọi y là " trong lòng ". Thẳng thắn mà đặc biệt, khiến Doãn Lộc Kim bất giác tin rằng đang yêu thương.

Chỉ cần mắt Đỗ Bắc, y liền thể chắc chắn rằng thật lòng yêu y.

Doãn Lộc Kim sửa soạn xong xuôi, đầu tiên y chủ động khoác lấy cánh tay Đỗ Bắc, tuy chỉ là nắm phần tay áo phía trong cánh tay .

"Đi thôi."

"Được."

Đỗ Bắc cong tay , để y khoác lên cho đỡ tốn sức.

Huyện thành nơi họ ở tên là huyện Lộc, ngoài thành một gò núi nhỏ gọi là Lộc Khâu. Tương truyền Lộc Khâu là nơi chôn xương của Cửu Sắc Lộc, là đất phúc, nên mới tên . Chùa Bảo Khánh gần Lộc Khâu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/xuyen-nhanh-tay-trang-tra-cong/chuong-72-nam-nhan-o-re-chuyen-lua-tien-lua-tinh-thoi-co-dai.html.]

Huyện Lộc lớn, dù bộ vòng quanh cả huyện thành cũng chỉ mất hơn nửa ngày.

Đỗ Bắc và Doãn Lộc Kim bộ tới chùa Bảo Khánh, tốn chừng hơn nửa canh giờ. Cả hai phu phu đến mức đổ mồ hôi, bèn chùa nghỉ chân , uống ít nước.

Trụ trì chùa Bảo Khánh là Huệ Thông tiếp đãi đôi phu phu.

"Sáng nay lão nạp còn nghĩ Đỗ thí chủ hẳn là sắp tới . Xin mời dùng ."

"Đa tạ. Bảy ngày đến, nào dám thất hẹn. Vốn làm phiền quý tự."

Đỗ Bắc tiên rót cho Doãn Lộc Kim, thấy y tò mò nhấp một ngụm đắng đến nhíu mặt, liền đổi cho y chén nước trắng.

"Không phiền, phiền. Tranh của Đỗ thí chủ thần vận phi phàm, đủ thấy thí chủ tuệ căn, hữu duyên với Phật môn." Huệ Thông niệm một tiếng Phật hiệu.

Nghe tai Doãn Lộc Kim, chẳng là đang khuyên Đỗ Bắc xuất gia ? Y lập tức cảnh giác chằm chằm lão hòa thượng, còn siết chặt ngón tay Đỗ Bắc.

Đỗ Bắc nắm ngược tay y, đáp: "Tuệ căn thì dám nhận. Ta chẳng qua chỉ là một kẻ trong muôn vàn chúng sinh, từ nhân thế mà đến, về nhân thế. Bình sinh sở nguyện, cũng chỉ bốn chữ bình an vui vẻ mà thôi."

Lão hòa thượng xong, tay tràng hạt cũng khựng , trầm mặc hồi lâu đột nhiên : "Là lão nạp chấp tướng , đa tạ Đỗ thí chủ khai giải."

"Không dám, dám, chỉ thuận miệng vài câu, đại sư chớ để trong lòng."

Đỗ Bắc liên tục xua tay, chuyển sang mục đích chuyến : "Bảy ngày qua, tượng Quan Âm tụng kinh khai quang xong ?"

Lão hòa thượng thoáng khựng , dường như chút do dự, nhưng vẫn : "Không bức họa ... Đỗ thí chủ thể nhường chăng?"

"Chùa Bảo Khánh tuy một lòng tu hành, song bởi bảo tướng Phật Tổ uy nghiêm, vẫn khó tham ngộ thấu triệt. Tranh của Đỗ thí chủ ảnh hưởng lớn đối với tăng nhân trong chùa khi tham ngộ bản tâm, trợ ích cho việc tu hành Phật pháp của chúng . Bởi , dẫu là yêu cầu đường đột, lão nạp vẫn dày mặt hỏi một câu: Có thể xin Đỗ thí chủ nhường ?"

"Chuyện ... bức tranh là Đỗ mỗ vẽ cho trưởng bối trong nhà dùng để lễ Phật phụng thờ..."

"Nếu là , trong chùa còn vài pho tượng Phật nhỏ. So với tranh, tượng thích hợp phụng thờ hơn."

Lão hòa thượng lập tức đưa cách giải quyết, sai mang tới một pho tượng Phật cao một thước, còn bằng vàng. Tuy vàng đặc, nhưng chỉ riêng pho tượng thôi ít nhất cũng đáng ngàn lượng.

Một phen trao đổi như , một bức tranh đổi lấy một pho Phật vàng.

Lúc Doãn Lộc Kim ôm tượng Phật rời khỏi chùa Bảo Khánh, y vẫn dám tin đó là thật. sức nặng trĩu tay cho y , chuyện là thật.

Y vô cùng sùng bái Đỗ Bắc: "Nguyên Sóc ca, thật lợi hại! Tranh của đáng giá quá!"

Nói xong, Doãn Lộc Kim chợt ngậm miệng, dè dặt Đỗ Bắc, y sợ mắng là tục khí.

Trước khi y khuyên Đỗ Bắc thử thi khoa cử, Đỗ Bắc từng mắng y, bảo y chỉ danh lợi, dung tục. Còn sách chỉ để hiểu đạo lý, chẳng làm loại lộc tặc chuyên bóc lột mỡ dân.

Đỗ Bắc nhớ đoạn ký ức , nhịn âm thầm mắng tên đó hai chữ "dối trá", ngoài mặt vẫn thản nhiên gật đầu.

"Quả thật đáng giá. Chỉ là danh tiếng, tranh vẽ cũng nhiều, vẫn nhờ Lộc Kim kiếm tiền nuôi gia đình."

Hắn : "Giờ cha dạy Lộc Kim thực đơn Doãn gia, với sự thông tuệ của Lộc Kim, ắt chẳng bao lâu sẽ nắm tinh túy, nhanh thể mở tửu lâu Doãn gia."

"Còn xa lắm, giờ mới vài món thôi."

Doãn Lộc Kim lên, trong mắt đầy vẻ hướng tới. Y cũng hy vọng thể mở tửu lâu.

"Vậy cũng nên tính toán . Ta với môi giới , nếu gia đinh dài hạn đó sẽ dẫn tới nhà, đến lúc đó chúng cùng chọn. Ta nghĩ xem kỹ hẵng quyết định, đỡ đổi đổi ."

"Vâng, ."

"Lúc nãy khỏi thành , hôm nay gánh hát Đức Khánh tuồng mới. Chúng xem chăng?"

"Gánh hát Đức Khánh diễn tuồng mới ? Lần vở Trương Sinh truyện của họ còn , cái mới , mau xem thôi!"

"Được."

Đỗ Bắc nhận lấy pho tượng Phật nặng trĩu từ tay y, hai tăng bước chân cùng tới gánh hát Đức Khánh.

Thời buổi trò giải trí còn ít. Ngoài kể chuyện, hát hí khúc, thì chỉ những ngày lễ lớn mới múa lân múa rồng, cà kheo các loại. Ngày thường hoặc thuyết thư, xướng khúc, hoặc xem hí.

Loại hí cũng giống quốc túy đời , phần nhiều đều diễn theo nội dung thoại bản đang thịnh hành nhất đương thời, thậm chí vài vở còn mang chút sắc khí. Chỉ cần quá đáng, chung ai nấy đều thích xem.

Hai tới gánh hát Đức Khánh, cách lúc khai diễn vở mới còn nửa canh giờ, bên trong ít đợi.

Mua hai vé chiếm chỗ xong, Đỗ Bắc kéo Doãn Lộc Kim dạo phố mua ít quà vặt, tiện thể mang pho tượng Phật về cất .

Ven đường mấy quầy hàng bày bán quanh năm, quán nào ngon, quán nào ngon, Doãn Lộc Kim đều thuộc như lòng bàn tay. Y kéo Đỗ Bắc chạy tới chỗ một ông lão bán kẹo hồ lô, lấy hai xiên kẹo hồ lô, mua thêm hai chiếc bánh chiên.

Lúc y mới thật sự giống một thiếu niên đúng với tuổi tác của , hoạt bát lanh lợi vô cùng.

"Nguyên Sóc ca, cái ngon lắm, nếm thử xem. Bên trong là nhân đậu đỏ đấy. Còn cả nữa, kẹo tò he đường của quầy là ngon nhất cả con phố!"

"Vậy chúng mua hai cái, lát nữa mang một cái về cho Ngân Bảo."

Doãn Lộc Kim hì hì, kéo qua đó. Ban nãy y còn sợ Đỗ Bắc chê trẻ con, nào ngờ chủ động mua.

"Đại thúc, cho hai cái hình hổ ."

Loading...