Cũng Tần Dực làm thế nào mà nấu những món ngon như , giống , thật sự khiếu nấu nướng. Bao nhiêu năm nay, đồ ăn làm chỉ thể miễn cưỡng nuốt trôi, cũng may là chê.
Thẩm Lâm ăn no, tâm trạng cũng lên ít, liên quan đến thái độ với Tần Dực cũng hòa nhã hơn nhiều.
“Cảm ơn , đồ ăn ngon.”
Tần Dực cũng vui, việc Thẩm Lâm thể ăn hết nhiều như ngoài dự đoán của .
“Thích là , thời gian đều sẽ nấu cho ăn.”
Thẩm Lâm lắc đầu từ chối: “Quá phiền phức cho .”
Cậu nợ khác quá nhiều ân tình, trả còn nổi.
Thẩm Lâm tiếp tục thảo luận đề tài , ngược hỏi Tần Dực: “Sao ăn?”
Tần Dực: “Sức khỏe , chủ yếu là ăn no là .”
Thẩm Lâm rõ trong lòng là tư vị gì, lâu cảm nhận cảm giác quan tâm một cách thuần túy như .
“Hơi muộn , về đây.” Thẩm Lâm đột nhiên cảm thấy như chút khô khan và vô lương tâm, bèn bổ sung thêm một câu: “Cậu ăn cơm , về nấu cơm cho , đợi ăn xong .”
“Tôi đưa về.”
Tần Dực nhanh chóng thu dọn hộp cơm, xách túi lên định cùng Thẩm Lâm.
Đối mặt với gương mặt chân thành của Tần Dực, Thẩm Lâm thế mà nảy sinh ý định từ chối, cuối cùng biến thành cùng Tần Dực ngoài.
Lúc hai ăn cơm chụp ảnh đăng lên diễn đàn trường, lúc cùng ngoài, chụp ảnh đăng tiếp, nhiều đều đang suy đoán xem hai bọn họ đang quen .
Bạn bè của Tần Tư Năm chia sẻ nội dung diễn đàn cho . Tần Tư Năm thấy Thẩm Lâm thế mà ở cùng một chỗ ăn cơm với Tần Dực, tức giận đến nghiến răng nghiến lợi, khuôn mặt vặn vẹo.
Nghĩ đến lúc theo đuổi Thẩm Lâm, bao giờ cho một sắc mặt , ngờ đối với Tần Dực hòa ái như !
“Trình Hâm, , gọi vài , tối nay chặn đường Tần Dực.”
Nếu Tần Dực c.h.ế.t, thì tiếp tục làm bao cát cho .
Hổ Phách cho Tần Dực chuyện diễn đàn, còn hỏi Tần Dực gỡ mấy bài đó xuống .
Tần Dực: 【 Gỡ , mấy loại bài thế thì chặn trực tiếp luôn, đừng để mấy thứ đó ảnh hưởng đến A Lâm. 】
Thẩm Lâm thuê một căn nhà cách Đại học A xa, xe buýt chuyển tuyến một . Ngày thường Thẩm Lâm cứ thế một xe buýt đến trường, học xong về nấu cơm cho .
Từ thứ hai đến thứ sáu gần như làm thêm, vì tinh thần vấn đề, về chăm sóc bà.
Cuối tuần sẽ làm thêm, kiếm tiền sinh hoạt phí cho hai con.
Tần Dực cùng Thẩm Lâm xe buýt, cảm nhận cuộc sống thường ngày của .
Giờ cao điểm tan tầm xe buýt đông, mùi trong xe hỗn tạp, Tần Dực vẫn luôn che chở chặt chẽ cho Thẩm Lâm.
Thẩm Lâm và Tần Dực dựa gần, thậm chí thể cảm nhận nhiệt độ cơ thể truyền đến từ Tần Dực.
Trong mùi hỗn độn xe, Thẩm Lâm tinh chuẩn bắt thở cỏ cây Tần Dực, tươi mát.
Thẩm Lâm cảm thấy nhịp tim đập nhanh đến mức bình thường, ảnh hưởng của Tần Dực đối với chút lớn.
Tâm tư hai đều đặt lên đối phương, chú ý đến việc những hành khách khác đang đ.á.n.h giá bọn họ.
Thẩm Lâm ngoại hình tinh xảo xinh , Tần Dực trai, nhiều đang thầm đoán quan hệ của hai .
Khi xuống xe buýt, Tần Dực thở hắt một . Thẩm Lâm thấy thế : “Ngồi xe buýt quen ?”
Tần Dực: “Cũng tàm tạm, thôi, đưa .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://dammy.me/xuyen-nhanh-ky-chu-dem-tieu-dang-thuong-sung-den-tan-troi/chuong-80-hoc-truong-thanh-lanh-bi-boi-nho-07.html.]
Thẩm Lâm ngày nào cũng xe như , mới một thì gì mà quen.
Tần Dực chỉ đưa Thẩm Lâm đến lầu tòa nhà ở liền dừng bước, đưa cái túi tay cho Thẩm Lâm.
“Học trưởng, lên , về đây. Chỗ thức ăn mang về cho dì, đỡ nấu cơm nữa.”
Thẩm Lâm thấy ý định lên cũng thở phào nhẹ nhõm, tình hình trong nhà thực sự lắm.
Thẩm Lâm nhận lấy cái túi, : “Được, cảm ơn đưa về, cơ hội sẽ mời lên chơi.”
Nhìn theo bóng Thẩm Lâm lên lầu, Tần Dực mới xoay trở về, đồng thời cũng đang tính toán kế hoạch trong lòng.
Tâm trạng Thẩm Lâm càng đến gần nhà càng trở nên trầm trọng.
Cậu mở cửa sắt, mở cửa gỗ, đập mắt là hình ảnh một phụ nữ xích sắt khóa .
Người phụ nữ đó là của Thẩm Lâm, Thẩm Uyển. Bà ăn mặc sạch sẽ, tóc tai cũng chải chuốt gọn gàng, nhưng xích sắt khóa . Xung quanh phạm vi bà thể di chuyển đồ vật gì, duy chỉ chiếc bàn đầu giường đặt hai cái ly giấy, bên trong nước, một trong hai ly nước uống hết.
Ở phía bên giường dựa tường còn một chiếc giường nhỏ khác, ngay cửa là một cái bếp nhỏ, hai con ngày thường sinh hoạt trong gian chật hẹp .
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Tiền bán nhà để học đại học và mua t.h.u.ố.c cho Thẩm Uyển chẳng còn bao nhiêu.
Thẩm Lâm nghĩ, cũng may sắp nghiệp đại học , sắp thể chuyên tâm kiếm tiền.
Thẩm Lâm đặt túi lên bàn, xuống bên cạnh Thẩm Uyển, nắm lấy tay bà.
Trên cổ tay trái của Thẩm Uyển hai vết sẹo, là dấu vết để do bà từng ý định tự sát đây.
“Mẹ, hôm nay cảm thấy thế nào?”
Ánh mắt Thẩm Uyển Thẩm Lâm dịu dàng, chuyện cũng nhẹ nhàng: “Hôm nay phát bệnh. Còn con, hôm nay nuốt trôi cơm ?”
Thẩm Lâm gật đầu: “Nuốt trôi ạ. Hôm nay con quen một bạn, nấu cơm cho con ăn, trong cái túi là cơm làm đấy, bảo con mang về cho nếm thử tay nghề.”
Nghe , gương mặt tái nhợt quanh năm ít thấy ánh mặt trời của Thẩm Uyển lộ một tia hồng hào: “Thật ? Thật là quá, A Lâm nhà chúng kết bạn .”
Đây là đầu tiên bà con trai bạn, còn thể nuốt trôi cơm, bạn thật sự .
Thẩm Lâm cũng vui vẻ, cảm giác Tần Dực mang cho thuần túy, ở chung cũng áp lực gì.
“Con hâm nóng đồ ăn đây.”
Bên , khi đưa Thẩm Lâm về nhà, Tần Dực ăn một bát hoành thánh ở bên ngoài mới về nhà.
Người của Tần Tư Năm đang đợi Tần Dực ở cổng khu chung cư. Thấy Tần Dực xuống xe, Trình Hâm lập tức dẫn chạy tới chặn đường.
“Tần Dực, theo bọn tao, Tần thiếu tìm mày.”
Thường ngày Tần Dực thấy Tần Tư Năm tìm thì căn bản dám phản kháng, bởi vì từng phản kháng vài và đ.á.n.h thê thảm.
Lần Tần Dực định để ý, xoay định trong khu chung cư.
Trình Hâm ngờ Tần Dực dám phản kháng, vươn tay định bắt lấy Tần Dực.
Phía lưng Tần Dực cứ như mọc mắt, xoay chuẩn xác sai một ly, tung một cước đá thẳng bụng Trình Hâm. Trình Hâm tránh kịp, lập tức đá ngã lăn đất.
Biến cố khiến trở tay kịp. Tần Tư Năm vốn đang dựa lưng nhàn nhã ghế, thấy thế liền thẳng dậy.
Tần Dực thu chân về, lạnh lùng ném cho đám Trình Hâm một chữ: “Cút!”
Có lẽ ánh mắt của Tần Dực quá mức đáng sợ, đến khi Tần Dực xoay khu chung cư, những khác đều quên mất việc ngăn cản.
Khi Tần Dực nhà, thấy Dương Tư Tư đang ở phòng khách, dáng vẻ là cố ý đợi .
Tần Dực phòng khách, Dương Tư Tư liếc mắt , mở miệng là những lời lẽ châm chọc cay nghiệt.
“Mày còn đường về ? Sao c.h.ế.t quách ở bên ngoài ?”