Xuyên Nhanh Chi Bị Hắc Hóa Đại lão Chiếm Hữu - Chương 1445: Nam Sinh Cao Trung Hệ Kim Cương X Thỏ Trắng Ngây Thơ (12)
Cập nhật lúc: 2026-04-06 11:56:52
Lượt xem: 8
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Ninh Thư cứ thế rời khỏi nhà Thời Nhiên trong sự ngơ ngác. Cậu hồi tưởng biểu cảm gương mặt thiếu niên, dường như dám thẳng . Ngữ khí thì nhàn nhạt, cứ thế trực tiếp tiễn khách.
Thanh niên trầm mặc một lát, hỏi hỏi xem Thời Nhiên , nhưng chẳng trả lời lấy một câu. Ninh Thư còn cách nào khác, đành về .
Khoảng một tiếng , khi Ninh Thư về đến nhà và đang chuẩn tắm rửa nghỉ ngơi thì mới nhận hồi âm của Thời Nhiên:"Em ốm, cũng gì thoải mái cả."
... Được . Ninh Thư mím môi, dừng một chút. Cậu hỏi Thời Nhiên làm gì mà giờ mới trả lời tin nhắn, ai cũng bí mật riêng tư mà. Có lẽ lúc đó Thời Nhiên bận việc gì đột xuất thôi.
...
Cứ như , Ninh Thư dạy kèm cho Thời Nhiên một thời gian. Đôi khi một cảm giác thoải mái kỳ lạ. Đó là, cảm thấy dường như Thời Nhiên chẳng cần học bù chút nào cả.
cảm giác đó cũng chỉ thoáng qua biến mất, dù thành tích của thiếu niên cũng tụt hạng gần hai mươi bậc.
dù nền tảng của Thời Nhiên vẫn còn đó, chắc hẳn trong kỳ thi tới sẽ tiến bộ vượt bậc thôi.
Ninh Thư đang mải suy nghĩ vẩn vơ thì chuẩn khỏi cửa. Tề Phi ở phía gọi:"Anh họ, mang ô ?"
Ninh Thư khựng , dừng bước đầu . Tề Phi :"Em thấy thời tiết bên ngoài vẻ lắm, chắc là sắp mưa ."
Ninh Thư gì, liếc dự báo thời tiết. Thấy bảo khả năng mưa, ngẫm nghĩ một lát vẫn mang theo một chiếc ô.
Khi đến nhà Thời Nhiên, thanh niên vẫn giúp đối phương học bù như thường lệ. Chỉ là bên ngoài bắt đầu vang lên tiếng sấm chớp đì đùng. Ninh Thư bắt đầu cảm thấy bất an, nhịn mà liếc ngoài cửa sổ. Trời tối sầm , dường như sắp một trận mưa lớn.
"Sao ? Anh Ninh." Thời Nhiên dùng đôi mắt đen sâu thẳm sang, ngữ khí lãnh đạm hỏi han. Ninh Thư lắc đầu.
Đến khi buổi học gần kết thúc, bên ngoài đổ mưa tầm tã. là một trận mưa lớn. Ninh Thư dậy :"Anh về thôi."
Cậu thiếu niên lên, vóc dáng 1m87 vô cùng nổi bật. Hắn rũ mi mắt, liếc thời tiết bên ngoài mới đặt ánh mắt lên thanh niên."Bên ngoài mưa lớn lắm ạ."
Ninh Thư mím môi bảo:"Không , mang ô ."
Thời Nhiên khựng một chút :"Mưa lớn thế , về sẽ ướt ốm mất."
Đôi mắt đen của qua vẻ sâu thẳm lạ thường, nhàn nhạt tiếp:"Nếu Ninh ngại, đêm nay cứ ở chỗ em ."
Ninh Thư thực sự từng nghĩ đến việc sẽ ngủ nhà Thời Nhiên, nhưng tiếng mưa bên ngoài quá ồn ào, thỉnh thoảng còn kèm theo tiếng sấm chớp đùng đoàng đáng sợ. Cậu chần chừ một lát. Thời Nhiên vẫn đang chớp mắt.
Ninh Thư đành :"Vậy làm phiền em quá."
Thời Nhiên bảo phiền, xoay lấy một chiếc gối dự phòng đặt lên giường , thấp giọng :"Ngày thường nhà em khách, nên đành để Ninh chịu thiệt thòi ngủ chung giường với em ."
Ninh Thư mở to mắt. Cậu... ngủ chung giường với Thời Nhiên ?
Cậu thiếu niên xong sắp xếp xong xuôi. Hắn xoay , đôi mắt cũng sang. Dưới ánh đèn, gương mặt tinh xảo tuấn mỹ của càng thêm thanh tú như ánh trăng.
Dưới sống mũi cao thẳng, đường cong đôi môi mỏng đến mức chê . Dù gương mặt nhiều , nhưng mỗi Ninh Thư đều cảm giác như nhan sắc tấn công mạnh mẽ.
Cậu vô thức dời tầm mắt , ngượng ngùng :"Anh từng ngủ chung với khác, sợ là tư thế ngủ lắm..."
Thời Nhiên gì, ánh mắt chỉ dừng gương mặt trắng trẻo, thanh tú của thanh niên. Hắn nhận , gương mặt của dường như khiến Ninh Thư thấy . Cậu thiếu niên rũ mi mắt, vành tai bắt đầu ửng hồng. Đôi môi mỏng khẽ mở:"Không ạ."
Chưa từng ngủ với khác, nghĩa là chỉ mới ngủ với thôi.
...
Trong phòng tắm vang lên tiếng nước chảy róc rách, Ninh Thư đang nhắn tin cho Tề Phi. Tề Phi nhắn:"Anh họ, đêm nay về ?"
Ninh Thư đáp:"Mưa to quá, ở nhà bạn một đêm." Tề Phi quả nhiên hỏi thêm gì nữa, chỉ dặn chú ý an .
Ninh Thư đặt điện thoại xuống, từ lúc nào tiếng nước trong phòng tắm ngừng hẳn. Một lát , cửa mở , vô thức ngẩng đầu sang. Thời Nhiên lau tóc bước ngoài. Cậu thiếu niên rũ mắt, với :"Anh Ninh, em tắm xong ."
Ninh Thư "ừ" một tiếng. Cậu cảm thấy Thời Nhiên khi tắm xong, mái tóc ướt, mặt mày vẫn tinh xảo như cũ nhưng đường nét gương mặt dường như rõ ràng và chiều sâu hơn ngày thường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/xuyen-nhanh-chi-bi-hac-hoa-dai-lao-chiem-huu/chuong-1445-nam-sinh-cao-trung-he-kim-cuong-x-tho-trang-ngay-tho-12.html.]
Cậu định thu hồi tầm mắt thì vô tình chú ý đến chiếc quần ngủ rộng của thiếu niên, nhưng dù vẫn thấp thoáng hiện lên những đường nét đáng nể.
Lông mi Ninh Thư run rẩy, ngón tay siết chặt . Trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác tội tên. , là tội ... Tuy cố ý , nhưng vì thiếu niên cứ đó nên Ninh Thư vô tình liếc thấy.
Cùng với cảm giác tội , suy nghĩ của Ninh Thư bắt đầu bay xa. Cậu nhớ... Thời Nhiên ở lứa tuổi cũng chỉ mới mười mấy tuổi thôi mà, hơn nữa hiện tại đang học lớp... lẽ còn đến... Nam sinh cao trung bây giờ phát d.ụ.c đáng sợ ?
Ninh Thư kinh ngạc cảm thấy thẹn thùng khó . Cậu nhớ hồi còn học, mấy nam sinh trong lớp chiều cao trung bình cũng chỉ tầm 1m7 mấy.
sực nhớ , hiện tại ở thế giới cũ... mà là một thế giới xa lạ. Hơn nữa Thời Nhiên cao 1m87, thậm chí vẫn còn đang trong giai đoạn phát triển.
Ninh Thư im lặng một lát, cảm thấy những gì thấy cũng thật hợp lý. Cậu khỏi thở dài một , ngay đó nhận thấy một bóng đen bao phủ xuống. Thời Nhiên mặt từ lúc nào, rũ mắt:"Đêm nay Ninh mặc tạm quần áo của em nhé, ạ?"
Ninh Thư sực tỉnh, gương mặt lập tức nóng bừng. Cậu đang nghĩ cái gì , mục tiêu nhiệm vụ đang ngay mặt đây . Cậu gạt bỏ những suy nghĩ lung tung, bộ quần áo trong tay thiếu niên... Chính xác mà , đó là một chiếc áo sơ mi... Một chiếc áo sơ mi trắng.
Ninh Thư ngẩn , im lặng nhận lấy, khẽ lời cảm ơn. Thời Nhiên đưa quần áo cho xong thì xoay :"Quần áo của em chắc là rộng một chút."
...
Ninh Thư lập tức hiểu " rộng" mà Thời Nhiên là ý gì. Cậu phòng tắm, tắm một trận nước nóng thật sảng khoái. Lúc thời tiết se lạnh, khi tắm rửa sạch sẽ, Ninh Thư mặc quần áo .
Chiếc áo sơ mi trắng của Thời Nhiên mặc ... quả thực là quá rộng. Thanh niên im lặng một lát, nghĩ đến chiều cao và khung xương vượt trội của thiếu niên mười mấy tuổi .
Còn , ngay cả 1m8 còn tới, tuy suýt soát nhưng mãi vẫn chạm tới ngưỡng đó. Mà ở tuổi của Ninh Thư, dù cao thêm cũng là chuyện vô cùng khó khăn.
Thế nên cũng chẳng hy vọng gì nhiều.
Ninh Thư cài cúc áo, vẻ mờ mịt gương mặt dần biến mất, đó là hình ảnh phản chiếu của chính . Chiếc áo sơ mi vặn che đến mông, đúng là dài thật.
Cậu gương, quẫn bách nhận ... Phần cổ áo rộng, để lộ xương quai xanh. Dường như chỉ cần cúi là thể thấy hết cảnh xuân bên trong.
Ninh Thư mím môi, tự nhủ chắc vấn đề gì . Dù và Thời Nhiên đều là nam sinh, đều là đàn ông với cả, chẳng gì ngại.
Ninh Thư cảm thấy cần hổ, dù cũng lớn tuổi hơn Thời Nhiên, thể làm của mà. Nghĩ , thanh niên mở cửa phòng tắm bước .
Khi Ninh Thư bước phòng ngủ, Thời Nhiên cũng vặn ngẩng đầu sang. Cậu thiếu niên dùng đôi mắt đen sâu thẳm , rõ cảm xúc. Ninh Thư phá vỡ sự im lặng, giơ tay lên :"Hình như... rộng thật."
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Thời Nhiên gì, chỉ một lúc lâu, nhanh chóng rũ mắt xuống. Chỉ là vành tai mái tóc đen từ từ nhuộm lên một màu hồng nhạt.
Ninh Thư thấy Thời Nhiên đáp lời thì mím môi. Trong lòng khỏi nghi ngờ nhân sinh, chẳng lẽ mặc trông kỳ cục lắm ? Cậu ngẩn tại chỗ, nên gì thì Thời Nhiên sang, đôi môi mỏng khẽ mở:"Đẹp lắm."
Ninh Thư suýt chút nữa thì nghi ngờ tai vấn đề. Cậu đối diện với thiếu niên gương mặt tinh xảo lãnh đạm . Thời Nhiên cũng đang :"Rất ."
Ninh Thư:"..."
Tại cứ thấy lời khen của Thời Nhiên gì đó sai sai nhỉ? Gương mặt cũng nóng bừng lên, đó cảm thấy lúng túng.
Cậu chỉ Thời Nhiên xem giúp xem chiếc áo quá rộng , chứ bảo khen mặc .
Hơn nữa cuộc đối thoại , hiểu khiến Ninh Thư liên tưởng đến một cặp nam nữ yêu . Khi cô bạn gái hỏi bạn trai, và yêu sẽ dùng kiểu câu để dỗ dành đối phương.
Ninh Thư chính sự liên tưởng của làm cho ngẩn ngơ, vội vàng xua tan nó . Bên ngoài mưa vẫn rơi, nhưng nhiệt độ trong phòng ấm áp. Ninh Thư leo lên giường, nhưng nghĩ ngợi một lát vẫn hỏi Thời Nhiên:"Em ngủ bên ngoài bên trong?"
Thời Nhiên một cái, ánh mắt dường như dừng xương quai xanh của . Ngay đó nhàn nhạt :"Em ngủ bên ngoài, ngủ bên trong ."
Ninh Thư đáp một tiếng "". Thời Nhiên gì thêm. Chiếc áo sơ mi mặc đối phương quả thực .
Nói tư tâm là dối, đang mặc bộ quần áo mà từng mặc.
Ánh mắt thiếu niên dừng thanh niên, đặc biệt là vì chiếc áo sơ mi rộng nên phần trông vẻ trống trải.
Thời Nhiên rũ mắt, ánh mắt bắt gặp cảnh tượng khi thanh niên xuống, do góc độ động tác mà cổ áo sơ mi mở , để lộ phong cảnh bên trong...
Hơi thở của dường như ngừng trong chốc lát. Thời Nhiên lặng lẽ chằm chằm nơi đó vài giây, cho đến khi chỉ vành tai mà ngay cả mặt cũng đỏ bừng lên.