Vị Ngôn - Chương 10
Cập nhật lúc: 2026-03-29 06:50:29
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Rượu qua mấy tuần, đám binh lính càng lúc càng hăng, khí náo nhiệt đến mức khó kiểm soát. Lâm Viễn Hạc sợ họ chơi quá đà quên giờ giấc, bèn lượt giục từng nghỉ. Đến khi , Liễu Vị Ngôn vẫn còn yên tại chỗ. Thoạt dường như gì bất thường. Hắn ngẫm nghĩ, ngoài việc ánh mắt lơ đãng, hai má ửng đỏ thì cũng thấy khác lạ.
“Vị Ngôn?” thử gọi.
Nghe gọi tên, Liễu Vị Ngôn chậm rãi đầu, , giọng vẫn rõ ràng: “Chuyện gì?”
Xem vẫn , Lâm Viễn Hạc thở nhẹ một : “Muộn , chúng về nghỉ thôi.”
Liễu Vị Ngôn gật đầu: “Được.”
Cậu dậy định về phía trướng, nào ngờ bước loạng choạng, cả nghiêng . Lâm Viễn Hạc vội đưa tay giữ : “Vị Ngôn!” Liễu Vị Ngôn thuận thế tựa cánh tay , mềm nhũn như xương. Cậu ngửa mặt trời, lẩm bẩm: “A… hai Tướng quân.”
Lâm Viễn Hạc dở dở , lúc mới xác định, say thật . Người say khó giữ thăng bằng, Liễu Vị Ngôn gần như dựa hẳn mới vững. Trong lòng còn ôm khư khư bầu rượu, bước chân nhẹ bẫng. Cậu nheo mắt trời một lúc, nhíu mày, đưa tay vẫy vẫy: “Đừng… đừng nhúc nhích…”
Lâm Viễn Hạc tưởng khó chịu, vội dừng . Nghiêng tai kỹ, mới lẩm bẩm: “Hai Tướng quân… đừng lắc nữa… làm hoa mắt…”
Hắn bật bất lực, quả nhiên là say . Lâm Viễn Hạc bật , sợ “hoa mắt” mà ngã, dứt khoát bế ngang lên. Liễu Vị Ngôn bế thì ngoan hẳn, đầu tựa n.g.ự.c , như mèo con cọ cọ vài cái, khiến tim khẽ loạn nhịp.
“Ưm… ồn quá…” Cậu thấy tiếng tim đập của , là gì, chỉ mơ màng né xa một chút. Sợ trượt xuống, Lâm Viễn Hạc lập tức điều chỉnh thở, cố nén cho nhịp tim chậm . Quả nhiên, khi còn “ồn” nữa, Liễu Vị Ngôn chậm rãi tự dịch về, cuối cùng yên vị trong lòng , nhúc nhích.
Hắn gần như dám thở mạnh, cứ thế ôm , bước từng bước vững vàng trở về trướng. Người say thường thể ngủ ngay. Lâm Viễn Hạc đặt Liễu Vị Ngôn xuống sập, để tựa đó, bếp, bưng một bát canh giải rượu về.
“Vị Ngôn, uống chút cái , sẽ dễ chịu hơn.”
Liễu Vị Ngôn nghiêng đầu gần: “Rượu?”
“Không , là canh giải rượu.”
Canh giải rượu? Nghe như tên rượu , kỳ lạ thật. Cậu cúi xuống uống thử một ngụm, mắt lập tức sáng lên: “Ngọt?”
Dưới ánh đèn, đôi mắt phản chiếu một vầng sáng mềm mại, nét mặt lộ chút ngây thơ hiếm thấy, khiến Lâm Viễn Hạc bỗng đưa tay xoa đầu .
“Ta cho thêm chút đường.”
“Ngon.”
“Vậy uống thêm .”
Cậu ngoan ngoãn uống thêm vài ngụm, xoa bụng, nhăn mặt, “Không uống nổi nữa.”
Lâm Viễn Hạc đành nhận lấy bát, uống nốt phần còn . Cậu đó, bầu rượu trong tay đổi thành lò sưởi ấm từ lúc nào. Một tay chống lên bàn, đầu tựa xuống, mắt khép hờ. Nhìn như , Lâm Viễn Hạc cũng chắc rốt cuộc là say .
“Vị Ngôn?” khẽ gọi. Hắn đưa tay chạm lên trán , thấy nóng, bèn dịu giọng: “Ngồi ở đây lạnh, nếu buồn ngủ thì về giường ngủ, ?”
Liễu Vị Ngôn khẽ xua tay, giọng mơ hồ: “… ngủ.”
Cậu , cũng ép . Chỉ đành lấy chăn mềm đắp lên , sợ gió đêm thấm sinh bệnh. Không còn việc gì khác, Lâm Viễn Hạc xuống bên cạnh. Người mắt dường như mang theo một thứ bình yên lạ. Chỉ cần đó thôi, cần làm gì, cũng đủ khiến lòng chậm , yên theo .
Ngày thường sợ phát hiện, lúc còn tỉnh táo, Lâm Viễn Hạc hiếm khi dám kỹ. Giờ say, tỉnh dậy e cũng chẳng nhớ gì, bỗng thấy gan lớn hơn. Ánh mắt cứ thế dán chặt lên Liễu Vị Ngôn, chậm rãi, từng chút một, như khắc sâu từng đường nét lòng. Hắn cũng uống rượu, còn nhiều hơn , nhưng tửu lượng , cùng lắm chỉ lâng lâng. Vậy mà lúc , chỉ thôi, thấy như say thật, đầu óc mơ hồ, như thể say từ lúc nào .
Từ dáng vẻ mềm nhũn dựa n.g.ự.c lúc nãy, đến ánh mắt sáng lên khi uống canh giải rượu, hiện tại tựa nghiêng bên bàn, hô hấp đều đều, hai má ửng hồng… từng hình ảnh nối hiện lên, như một cuốn tranh chậm rãi lật qua mắt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/vi-ngon/chuong-10.html.]
Không từ lúc nào, dịch gần hơn. Men rượu khiến những ý nghĩ kìm nén dần trỗi dậy. Hắn bỗng chạm , đặt tay lên gương mặt … hoặc là, hôn nhẹ lên đôi mắt . Như thế sẽ phát hiện. Hắn tự nhắc , nhưng tay lời. Hắn chính chậm rãi đưa tay lên, đầu ngón tay chạm má , mềm… và ấm.
Hắn định rút , nhưng tay khựng giữa trung, như nỡ. Ngón tay vô thức khẽ chạm nốt ruồi nhỏ nơi đuôi mắt trái của . Hô hấp khẽ khựng . Đầu ngón tay cong lên, nhẹ nhàng lướt qua hàng mi của Liễu Vị Ngôn.
Ngay lúc đó, bỗng lên tiếng:
“Tướng quân…”
Lâm Viễn Hạc giật , vội rút tay về như bỏng.
“Tướng quân…” Giọng mềm vì men rượu, âm cuối khẽ kéo dài như vô tình câu . Cậu mở mắt, mơ màng. “Vì ngài… đối với như ?”
Tim đập dồn dập, trong lòng thoáng hoảng. Cứ ngỡ tỉnh, nhưng kỹ vẫn thấy ánh mắt m.ô.n.g lung, thật sự tỉnh táo. Hắn mới chậm rãi trấn định :
“Cái gì?”
Liễu Vị Ngôn , ánh mắt mơ hồ mà đầy chấp niệm: “Ta với ngài thích, cũng chẳng quan hệ gì… Vậy vì ngài chăm sóc như thế?”
Trong giọng là sự bối rối giấu nổi, như thể câu hỏi đè nặng trong lòng lâu, chỉ mượn men rượu mới dám hỏi .
Lâm Viễn Hạc lặng im .
Liễu Vị Ngôn đưa tay nắm lấy ống tay áo , buông, cố chấp truy hỏi:
“Rốt cuộc… là vì ?”
Cậu say , sáng mai chắc sẽ quên hết. Ý nghĩ thoáng qua, nên… lúc , lẽ thể trả lời. Vì thế đ.á.n.h bạo, kéo tay , khẽ nắm trong lòng bàn tay. Liễu Vị Ngôn động tác , ánh mắt khẽ d.a.o động.
Lâm Viễn Hạc để ý. Hắn chậm rãi vuốt ve đầu ngón tay , nơi lớp chai mỏng do cầm bút lâu ngày, ngẫm nghĩ một lúc :
“Vị Ngôn, đời , nếu quen, ràng buộc, cũng chẳng vì lợi ích mà vẫn đối với một … thì hoặc là đó quá rộng lòng, nỡ ai chịu khổ; hoặc là… tư tâm.”
Hắn khẽ , ánh mắt sâu lắng thẳng : “Ta rộng lòng đến thế, cũng chẳng thể đối với tất cả . Ta đối với ngươi… là vì tư tâm.”
Liễu Vị Ngôn khẽ nín thở. Không hiểu vì bỗng tiếp, nhưng vẫn “say”, nên thể ngăn .
“Tư tâm của là… ”
Hắn nâng tay lên, đặt gần môi. Trong khoảnh khắc , như dốc hết dũng khí, cúi đầu, khẽ hôn lên đầu ngón tay .
“... Ta thích ngươi.”
Cái chạm nhẹ như , chạm rời, nhưng Liễu Vị Ngôn cảm thấy ấm lan dần, như thiêu đốt từ đầu ngón tay sâu trong lòng. Cậu chớp mắt liên hồi, như phân biệt đây là thật chỉ là mộng. cảm giác choáng nhẹ, cùng mùi rượu nhàn nhạt quanh , đều nhắc đây là thật. Lâm Viễn Hạc… thích ? Sao thể.
Trong lòng rối bời, ánh mắt khẽ run, ánh nến lay động, vỡ vụn trong đôi mắt màu hổ phách. Không nên làm gì, nghĩ mãi vẫn , cuối cùng dứt khoát nhắm mắt , giả vờ ngủ. Lâm Viễn Hạc ngẩng lên, thấy nhắm mắt, chút nghi ngờ. Chỉ cho rằng buồn ngủ, trong lòng thoáng qua một cảm giác khó , tiếc nuối, nhẹ nhõm. Vừa mong thấy, mong hề . Hắn khẽ thở dài, bế lên giường, đặt xuống thật nhẹ, chỉnh tư thế cho thoải mái. Vừa chạm giường, Liễu Vị Ngôn vô thức xoay , co trong, thở dần đều .
Hắn kéo chăn đắp kín cho , lặng bên giường hồi lâu, mới thầm nhủ trong lòng: Chậm thôi… cần vội. Một lúc , khi cảm nhận rời , Liễu Vị Ngôn mới khẽ thở một nhẹ nhõm.
—
Lời tác giả:
Say rượu ! Tướng quân thẳng, vòng vo nữa. (hắc hắc :)))