Vết Đỏ Trên Xương Hồ Điệp - Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-05-03 09:15:09
Lượt xem: 54

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tôi bế cô bé lên, để nó vai.

 

Một giọng yếu ớt bỗng vang lên lưng:

 

“Trầm Dật Phi, định làm gì với con bé?”

 

Giang Bình mặc đồ bệ/nh nhân trong mưa, lỗ kim đ/âm mu bàn tay vẫn còn rỉ m/áu, về phía chúng với những bước chân hoảng hốt.

 

Tôi mới tình tiết trong tiểu thuyết.

 

Người x/ấu bắt Giang Dư chính là .

 

Người mặc đồ đen đó, là phái đến.

 

Giang Dư nhảy từ vai xuống, chạy thẳng lòng trai.

 

“Anh.”

 

Sau khi x/á/c nhận cô bé , Giang Bình đầu với :

 

“Anh đối xử với em thế nào cũng , nhưng điều kiện tiên quyết là động đến con bé.”

 

“Như thế nào cũng đúng ?”

 

Hắn c.ắ.n môi, vẻ x/ấu hổ: “Ừ.”

 

“Lên xe .”

 

Để ô cho bọn họ, nhanh phía .

 

Sau lưng vang lên một âm thanh nặng nề, ngay đó là tiếng của bé gái.

 

Giang Bình sững sờ ngã xuống đất, Giang Dư đất lớn.

 

Thật là n/ợ .

 

Tôi ôm lên xe, sắp xếp thỏa cho Giang Dư.

 

“Giang Dư, cháu ngoan ngoãn lời, chúng đưa trai bệ/nh viện.”

 

“Được.”

 

Giang Dư lời, đằng gây một tiếng động nào.

 

Thân thể Giang Bình càng ngày càng nóng.

 

Tôi nhịn mà thầm m/ắng: “ coi cơ thể của gì.”

 

Tôi chạy hết tốc lực, cuối cùng cũng đến bệ/nh viện.

 

“Ôi trời ơi, cuối cùng cũng tìm các , truyền dịch mới một nửa chạy ngoài! Người trẻ các đúng là thích làm lo/ạn thật đấy!”

 

Bác sĩ chỉ thẳng mặt mà m/ắng, cúi đầu nhận , dám ho he gì.

 

“Tôi , bác sĩ, mau xem thế nào .”

 

và Giang Dư ở bệ/nh viện một đêm.

 

Trong phòng bệ/nh VIP, Giang Dư ngủ một chiếc giường khác, còn bên giường bệ/nh của Giang Bình.

 

Cảm thấy giường cử động, mở mắt .

 

Giang Bình quanh bốn phía, thấy Giang Dư yên ở đó, cúi đầu nhỏ: “Hôm nay thật cảm ơn .”

 

Tôi hàng mi khẽ run của .

 

“Còn nhớ hôm qua đồng ý với điều gì ?”

 

Giang Bình siết ch/ặt nắm đ/ấm: “Nhớ.”

 

“Anh gì em cũng đồng ý, trừ em gái em.”

 

“Tôi em bình an, mạnh khỏe hạnh phúc.”

 

Giang Bình ngơ ngác, “Tại ?”

 

Tôi nhẹ: “Không tại .”

 

Giang Dư cũng tỉnh, chúng bằng ánh mắt lim dim ngái ngủ.

 

“Anh, em về nhà.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/vet-do-tren-xuong-ho-diep/chuong-2.html.]

“Được, đưa em về nhà.”

Phía bên .

 

Giang Bình đưa Giang Dư về đến nhà thì thấy gì đó , khóa cửa dấu vết phá hoại.

 

Hắn xuống nhỏ với Giang Dư:

 

“A Dư, qua nhà dì Trương chơi một lúc ? Lát nữa sẽ đón em.”

 

Giang Dư nên gật đầu, ngay đó về hướng nhà dì Trương.

 

Để bảo vệ Giang Dư, chỉ còn cách .

 

Hắn hít một sâu mở cửa.

 

Cây gậy gỗ từ trời giáng xuống vai Giang Bình, kêu lên một tiếng ngã xuống đất.

 

Lưu Diệu nâng cằm lên: “Không mày còn một đứa em gái ? Nó ? Có ở trường tiểu học Hoa Sen ?”

 

Giang Bình chịu đựng cơn đ/au đớn từ thể, nghiến răng : “Đừng động con bé.”

 

“Đây là chuyện mày thể quyết định . Giang Bình, khi nào thì trả tiền mày n/ợ bọn tao?”

 

Những cú đ/ấm đáp xuống mặt như mưa, nhưng dám phản kháng.

 

“Ngày 1 tháng , chắc chắn trả hết.”

 

Lưu Diệu lấy ví tiền của từ trong túi, móc tờ tiền màu đỏ duy nhất.

 

“Tiền cũng ? Để xem đến lúc đó mày lấy gì mà trả.”

 

Nói xong còn đ/á Giang Bình một cước, dẫn rời .

 

Giang Bình tại chỗ thả lỏng cơ thể, cảm giác đ/au đớn lan khắp .

 

Hắn thở nhẹ, chậm rãi bò trong bụi cỏ để lấy tấm thẻ đen .

 

Cũng may là ném .

 

Hắn nghĩ thầm.

 

Giang Bình hít một chống dậy, mở cửa nhà sửa soạn , mang hòm th/uốc bôi th/uốc cho .

 

“Ôi, đ/au quá.”

 

Giang Bình ngẩng đầu lên cây kim đồng hồ từ từ chỉ đến bảy.

 

Tệ thật, sắp đến giờ làm việc .

 

Hắn gọi điện thoại cho dì Trương: “Dì Trương, thể nhờ dì chăm sóc A Dư giúp cháu một chút ? Cháu sắp làm, để con bé ở nhà một cháu yên tâm.”

 

“Tiểu Giang yên tâm , dì sẽ chăm sóc của Giang Dư, cháu cứ yên tâm làm .”

 

“Làm phiền dì Trương .”

 

“Khách khí cái gì chứ, đều là một nhà mà.”

 

Giang Bình cúp điện thoại, dựa tường.

 

Người nhà, lâu lắm từ .

 

Người cha c/ờ b/ạc n/ợ nần chồng chất nhảy lầu mất mạng, cùng liệt trong tình trạng mất hết tri giác.

 

Người của , chỉ còn và Giang Dư thôi.

 

Giang Bình lê thể mệt mỏi đến quán rư/ợu Phù Vân, từ cửa ông chủ m/ắng cho té t/át.

“Sao tới trễ như ! Cậu bây giờ là mấy giờ !”

 

“Tiền lương tối nay trừ một trăm.”

 

“Đừng mà quản lý , ông cảnh của , cần một trăm tệ đó, thể thiếu một xu nào.”

 

Quản lý vết thương mặt , do dự một chút vẫn đồng ý:

 

“Lần phá lệ nữa .”

 

“Cảm ơn quản lý!”

 

Giang Bình bồi, như thể chuyện gì xảy .

 

Hắn phục vụ việc bưng đưa nước ở quầy rư/ợu như thường lệ, quán “Phù Vân” về đêm đông đúc qua , hình nam nữ nhảy múa theo điệu nhạc.

 

 

Loading...