Editor: Trang Thảo.
“Rầm!” Một cú đ.ấ.m của Triệu Thiết Sinh giáng mạnh bức tường ngay sát tai Hứa Chi Minh. Cậu sợ đến mức trào nước mắt, bao nhiêu lời định đều nuốt ngược trong. Triệu Thiết Sinh thu tay , da thịt trầy xước, rướm máu, ánh mắt hung bạo vô cùng.
“Hứa Chi Minh, tao đ.á.n.h mày là vì nể tình mày từng giúp tao.” Anh túm lấy cổ áo , nhấc bổng lên: “ điều đó nghĩa là mày phép động em .”
“Em động , em chỉ khuyên...”
“Câm miệng!” Triệu Thiết Sinh đầy vẻ ghê tởm: “Đừng tưởng trong lòng đang tính toán cái gì. Thu cái tâm tư bẩn thỉu đó . Trần Quái Sanh là thế nào, tao rõ hơn ai hết, mượn mày ở đây bôi nhọ.”
Anh buông tay, chán ghét lau bàn tay quần.
“Từ nay về cách xa em . Nếu để tao thấy mày lời gì sạch sẽ hoặc xúi giục em làm chuyện , tao sẽ dễ chuyện thế . Mày đấy, tao là kẻ thô lỗ, tay nặng nhẹ, khiến mày sống bằng c.h.ế.t là chuyện dễ dàng.”
Hứa Chi Minh bủn rủn tay chân, ngã xuống đất. Triệu Thiết Sinh bỏ , vội vã lùi chạy biến về nhà khi phát hiện.
Đêm đó, Triệu Thiết Sinh về muộn, mang theo một tuýp t.h.u.ố.c mỡ và một túi hạt dẻ rang đường nóng hổi. Anh nhắc chuyện Hứa Chi Minh, cũng giả vờ như . Tôi chỉ Triệu Thiết Sinh thực sự yêu , giống như trong nguyên tác chỉ yêu mỗi vai chính thụ.
Nửa tháng bình yên trôi qua. Vết thương của lành, cũng chẳng thèm để ý đến những lời khiêu khích ngầm của Hứa Chi Minh nữa. Chỉ cần Triệu Thiết Sinh, ác ý và sự tự ti đều chặn ngoài cánh cửa.
Cho đến một ngày thứ Sáu, Triệu Thiết Sinh tăng ca, đợi đến đón mà tự tìm . Con ngõ tối om, một bóng đèn đường. Bất chợt, vài đốm lửa t.h.u.ố.c lá lập lòe phía . Tôi định chạy thì tiếng của Lý Trang vang lên:
“Cậu Trần, mà vội vã thế?”
Hắn bước từ bóng tối, chân khập khiễng, mặt quấn băng gạc, dấu tích của trận đ.á.n.h . Đi cùng là bốn năm tên lưu manh tay lăm lăm hung khí. Lý Trang nhổ một bãi nước bọt, cầm ống thép tiến gần.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/vai-ac-xinh-dep-hom-nay-da-ngoan-chua/chuong-7-danh-doi-mang-song.html.]
“Trần Quái Sanh, thằng đàn ông của mày gấu lắm mà, đ.á.n.h tao vỡ cả đầu .”
Tôi lùi : “Các định làm gì?”
Lý Trang ác hiểm: “Thằng Hứa Chi Minh mày là kẻ song tính. Anh em tao kiểm chứng xem, song tính thì trông như thế nào?”
Mấy tên lưu manh hô hố vây quanh. Lý Trang đưa tay định chộp lấy cổ áo . Tôi định đá nhưng nắm lấy cổ chân, vật ngã xuống đất. Tôi liều mạng cào cấu mặt , để một vết m.á.u cổ. Hắn c.h.ử.i thề một câu giáng một cái tát nảy lửa khiến tai ù , mắt nổ đom đóm.
Khi rõ , mấy tên rạp đất, kêu la t.h.ả.m thiết. Triệu Thiết Sinh chạy tới, định đỡ dậy. lúc cúi , Lý Trang bò dậy với con d.a.o gấp tay. Từ đất, thấy ánh thép lạnh lẽo . Thân thể cử động nhanh hơn cả não bộ, lao đến ôm lấy eo , dùng lực xoay một cái.
“Phập!” Một luồng nóng trào từ phần eo . Triệu Thiết Sinh ôm chặt lấy , bàn tay run rẩy bịt vết thương nhưng m.á.u vẫn tuôn xối xả qua kẽ tay .
“Đừng... đừng sợ... Quái Sanh, đưa em bệnh viện...” Anh bế lên, nhưng đàn ông vốn thể một tay nhấc bổng động cơ xe giờ đây ngay cả cũng vững.
“Triệu Thiết Sinh... em đau quá...” Thật sự đau, nhưng lòng thanh thản. Lần đổ m.á.u là , . Nước mắt rơi lã chã mặt .
“Không đau, sắp hết đau ... Trần Quái Sanh, em đừng ngủ, xin em, đừng ngủ...”
Tầm mắt mờ dần. Những ký ức xa xăm ùa về: què cõng giữa trời tuyết, ngoài cổng sắt bệnh viện tâm thần... Kiếp , đến lượt bảo vệ .
“Triệu Thiết Sinh, em yêu ...”
Tôi thốt lời . Trước khi ý thức chìm bóng tối, chỉ nhớ nhịp tim điên cuồng của . Hóa , khác liều mạng quan tâm như , dù c.h.ế.t cũng chẳng thấy lạnh lẽo chút nào.
Trang Thảo
Lạnh quá, Triệu Thiết Sinh ạ. Anh đôi chân đ.á.n.h gãy của em ngày nào cũng đau ? Sao là mùa đông, là bệnh viện tâm thần? Em chỉ tham tài, ngu ngốc một chút, lừa em?
Tôi nhớ bò bao lâu, mười đầu ngón tay m.á.u thịt be bét. Tôi tìm , để rằng em chê nghèo, cũng chẳng chê bẩn. Khi thở cuối cùng lịm , thấy một đàn ông thọt chân điên cuồng phá cổng. Là , Triệu Thiết Sinh của em.