Tương Tư - Chương 5

Cập nhật lúc: 2026-04-03 15:05:27
Lượt xem: 358

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Cho đến khi dụ dỗ đến mức cuồng, trong lúc môi răng quấn quýt, mới chợt bàng hoàng nhận .

Rốt cuộc là ai đang cho ai ăn đây.

Không đây là chuyện chuyện nữa.

Sau khi đắn đo mãi, nhân lúc Tả Mục tắm, lén lút lẻn ban công gọi điện cho bạn .

Cậu chẳng lấy làm lạ về chuyện , thậm chí còn gian: "Điều đó chứng tỏ nghiện đấy."

"Mị ma như chúng đó, hôn nhiều , dù thích cũng sẽ làm cho thích thôi."

"Tất nhiên, đây là tác động hai chiều. Tiểu Thất, nếu thích thì nên sớm cắt đứt tìm phiếu cơm khác, nếu dễ phản ứng gây nghiện lắm."

"......"

Gió đêm bỗng trở nên buốt giá.

Lòng cũng nguội lạnh quá nửa.

Hóa lý do Tả Mục với tìm nguồn gốc.

Hóa là vì là mị ma.

Chứ vì Thiệu Kỳ.

Cổ họng như thứ gì đó nghẹn .

Chẳng gì, ủ rũ cúp máy.

Khi thì c.h.ế.t , Tả Mục chẳng bên cửa từ bao giờ.

Động tác lau tóc mạnh hơn ngày thường, đốt ngón tay trắng bệch cả .

Đôi mắt trầm xuống đến đáng sợ, chằm chằm .

Tôi lo lắng l.i.ế.m môi.

Anh ... bao nhiêu ?

May , chỉ bình thản hỏi : "Ga giường của ướt , ngủ bên chỗ nhé?"

Lòng nhẹ nhõm hơn đôi chút: "Được ạ."

Sau ngày hôm đó, cách chung sống với Tả Mục thực chẳng đổi.

Anh vẫn nhớ rõ sở thích của .

Vẫn cùng ở thư viện ôn tập đến tận khi tiếng nhạc đóng cửa vang lên.

Vẫn dung túng cho c.ắ.n xương quai xanh mỗi khi đói đến cực điểm, dù để vết bầm cũng chẳng bao giờ nhíu mày.

Thế nhưng càng như , chỗ trong lồng n.g.ự.c càng đau nhói đến khó chịu.

Tôi khinh bản quá hèn hạ.

Rõ ràng chìm đắm trong năng lực ma mị, mà vẫn tự lừa dối bản để níu kéo mối quan hệ .

Tôi thậm chí còn tham lam mơ tưởng.

Biết .

Anh thật sự chút thích thì .

Cho đến khi thấy Tả Mục bục nhận giải.

Dưới ánh đèn spotlight của giải thưởng vàng cấp tỉnh, mặc bộ vest chỉn chu, trả lời phỏng vấn một cách tự tin.

Đôi lông mày thanh tú như ngọn núi xa, thiếu niên đầy chí khí.

Vô cùng chói lọi.

Tôi trong bóng tối ở hàng ghế cuối cùng của hội trường, đột nhiên tỉnh táo .

Trăng sáng vốn dĩ nên treo cao.

Tuyết đầu mùa lặng lẽ rơi.

Tôi phả một làn sương trắng.

Đã đến lúc kết thúc .

Anh nên yêu thương với thích.

Thay vì thương hại , dây dưa rõ ràng như thế .

Sau khi phỏng vấn kết thúc, kịp nghĩ cách mở lời.

Tả Mục nắm lấy tay nhét túi áo khoác của một cách quen thuộc: "Họ bảo tối nay tổ chức tiệc mừng công, ườn ở khách sạn cùng ?"

Vòng chung kết tỉnh tổ chức ở phương Bắc, sợ chịu nổi thời tiết nên để theo cùng.

Nam sinh bên cạnh khuyên : "Mai là sinh nhật Tả Mục, bọn định tối nay ăn mừng cùng . Cậu cũng đến, dù cũng là bạn nhất của mà."

Tôi sững đầu .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/tuong-tu/chuong-5.html.]

Tả Mục mỉm : "Tùy thôi. Nếu thấy đông thoải mái thì tự chơi cũng ."

Tôi im lặng một lát.

"Vậy đợi ở khách sạn, về chuyện với ."

"Được."

Bạn của học ở thành phố .

Tôi nài nỉ mãi mới gọi , đảo mắt : "Đến Liên Thành ba ngày mà chẳng thấy nhớ tới . Nhắc đến quà cho Tả Mục, nhiệt tình thế."

"Mình cần , chơi với một ngày, mới đưa quà sinh nhật của cho ."

Tôi nhẹ nhàng dỗ dành: "Được, ăn gì, bao."

Cậu hi hi, lấy chứng minh thư của : "Đi thôi, tìm chỗ ở cái ."

Chắc vì cuối tuần nên làm thủ tục nhận phòng ở khách sạn khá đông.

Đến lượt , điện thoại trong túi quần rung lên.

Tôi đưa chứng minh thư bắt máy: "Alo?"

Bạn đang vali bên cạnh bước tới, choàng tay qua vai một cách tự nhiên: "Sao , mở phòng xong ? Mệt c.h.ế.t ."

"Sắp ." Tôi buông lời đáp , đầu dây bên tiếng , khó hiểu liếc màn hình hiển thị cuộc gọi.

lạ thật mà.

Vắt óc suy nghĩ cũng là ai.

Từ ống truyền đến một giọng lạnh nghiến răng: "Đi chơi gì mà đến mức mở phòng?"

"Tốt nhất là giải thích cho rõ ràng ."

Là Tả Mục.

Tôi luống cuống, ngón tay vô tình quẹt nút cúp máy.

"Tút" một tiếng.

Bạn thắc mắc: "Điện thoại của ai đấy? Trông như c.h.ế.t ."

Tôi: "...... Không chuyện!"

Chúng lớn lên cùng .

Chỉ cần đối phương hếch mũi lên là định làm trò quỷ gì .

Dưới màn "tra tấn ép cung" của bạn , thành thật khai sạch sành sanh.

Cậu nheo mắt : "Cậu chắc là đang giăng bẫy chứ? Tiểu Thất, con là loài động vật phức tạp, đừng để gã đàn ông tồi đó lừa."

Tôi là kết quả của sự kết hợp giữa con và mị ma, mãi đến năm mười hai tuổi mới bắt đầu lộ những đặc điểm của mị ma.

Thời điểm đó là lúc lòng tự trọng cao nhất, vì thể thu những đặc điểm khác lạ cơ thể một cách tự nhiên, ít mắng là quái vật, bắt nạt.

Chính bạn thanh mai trúc mã bảo vệ từ nhỏ đến lớn, thế nên việc chăm sóc trở nên thuần thục đến mức khó tin.

Trên bàn khách sạn bày đầy đồ ăn nhanh gọi về, cả đồ nướng và bia, nhưng vì dị ứng cồn nên bên cạnh chỉ một cốc nước.

Tôi tức tối uống nước nhưng vẫn vẻ như đang uống rượu: "Có là gì chăng nữa cũng chẳng quan trọng, dù thì cũng cắt đứt với ."

"Vậy ?"

Cậu như , như tán gẫu mà dò hỏi vài chuyện về Tả Mục.

Vừa suy tư mân mê hộp quà gói tinh xảo: "Tiểu Thất."

"Cậu chắc chắn cắt đứt với thật ?"

"...... Cắt." Không chắc chắn lắm.

"Thế ." Cậu đẩy hộp quà về phía , quả quyết: "Chẳng hôm nay sinh nhật ? Cậu tặng quà xong thì lời chia tay ngay mặt , Tả Mục xong chắc chắn sẽ đeo bám nữa ."

"Thật ?"

Tôi do dự quyết.

Cậu chốt hạ: "Tin ."

"Anh em với , lừa làm gì?"

Tôi mặt cảm xúc hỏi ngược : "Chẳng lẽ lừa chắc?"

Nói thật.

Tôi lừa ít .

Hồi nhỏ ném pháo nhà vệ sinh khô, ném xong thì dúi hộp pháo tay , bảo giữ hộ.

Kết quả là......

Tôi bố cho một trận đòn.

Loading...