Từ Bi Và Hoa Hồng - Chap 23 END
Cập nhật lúc: 2026-03-18 12:54:32
Lượt xem: 67
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
23.
Đến lúc cúp điện thoại, Nhạc Ngôn vẫn cho rốt cuộc yêu . , cảm thấy chỉ là đang ngại ngùng mà thôi.
Từ nhỏ đến lớn, vẫn luôn là kẻ mù quáng lạc quan. Thật như cũng gì , dù , sống đời, giữ một chút niềm tin cũng là chuyện .
Thủ tục về nước của gần như tất, ngày trở về cũng sắp tới. đến phút cuối xảy trục trặc, một hạng mục vốn kết thúc bỗng phát sinh vấn đề. Tôi đành ở thêm hơn một tháng nữa mới thể lên chuyến bay trở về.
Trước khi bay, gọi cho Nhạc Ngôn.
Anh hỏi: “Vài giờ nữa đến?”
Tôi vốn mong đón, nhưng hỏi, cũng thể trả lời.
Nhạc Ngôn “Được”, chúc hành trình thuận lợi.
Tôi , : “Anh định với em vài câu mật ? Thì thầm mấy lời ngọt ngào chẳng hạn?”
Anh bật , suy nghĩ một lúc lâu mới một câu: “Anh chờ em trở về.”
Nhạc Ngôn là từng trải, hiểu rộng. Thơ tình chắc chắn còn nhiều hơn . đến lúc thật sự mấy câu trêu ghẹo, chẳng nổi một lời.
Còn thì khác.
Tôi : “Thầy Nhạc, học trò bảo bối của sắp trở về gặp . Hiện tại tim em đập thình thịch, như đang lăn qua lộn đó .”
Nhạc Ngôn khẽ: “Em cứ như sắp đau tim đến nơi.”
“Không gặp , em chẳng cũng coi như đau tim ?” Tôi xếp hàng đăng ký , “Nhạc Ngôn, hai năm ba mươi lăm ngày, bao en chui qua màn hình điện thoại để ôm . Anh hiểu cảm giác đó ?”
Anh im lặng một lát khẽ đáp: “Ừ.”
“Nếu thật sự đến đón em, em hy vọng ôm một bó hoa hồng thật lớn. Không cần 999 đóa, nhiều quá, ôm nổi. 101 đóa là . Anh 101 đóa hoa hồng ý nghĩa gì ?”
“Là ý gì?”
Tôi : “Tự tra . Làm thầy mà cũng duỗi tay đảng ?”
Nhạc Ngôn bật : “Được, sẽ tra.”
Hơn ba mươi tiếng , — một thanh niên khỏe mạnh, tung tăng đầy sức sống — khi đặt chân xuống đất , gần như mệt đến rơi nước mắt.
Khi xuống máy bay, trời chạng vạng, mưa mới tạnh.
Ngồi xe trung chuyển, hít thật sâu, cảm thấy khí quê nhà đúng là mùi của “vinh quy cố hương”.
Tôi cố tình đổi điện thoại, giữ một chút bất ngờ. Tôi xem thử, thầy giáo nhà thật sự đến đón .
Kéo hành lý khỏi sân bay, khẩn trương vô cùng, lúc bảo vệ luận văn còn chẳng hồi hộp như thế.
Chưa đến cửa , hít sâu liên tục.
Khu vực đón khách đông nghịt . Lần đầu tiên cảm thấy nước dân thật nhiều, đến mức hoa cả mắt.
, bạn , dù đông thế nào, bạn vẫn thể nhận mà bạn yêu nhất, chỉ bằng một ánh .
Nhạc Ngôn phía đám đông, ôm một bó hoa hồng thật lớn. Vốn dĩ là dễ đỏ mặt, lúc càng ánh tò mò của qua đường làm cho mặt đỏ như hoa hồng trong tay.
Khi thấy , ngược bình tĩnh. Tôi còn nghĩ sẽ vì quá vui mà ngất xỉu, nhưng , thật may là .
Bởi vì khi bước đến mặt , Nhạc Ngôn mở miệng : “Anh tra , 101 đóa hoa hồng nghĩa là cầu hôn.”
Tôi hỏi: “Vậy mua bao nhiêu đóa?”
“101 đóa.”
Thầy Nhạc của chúng , biểu hiện tệ chút nào.
Tối hôm đó, nắm tay Nhạc Ngôn về nhà. Ban đầu còn ngại, nhưng : “Mẹ em bảo nấu một bữa thật ngon đãi .”
Khi vì Nhạc Ngôn mà sang Mauritius, bà sững , ban đầu vui. nửa năm , bà dần nhận chuyện đó đối với là một điều hiếm , khó gặp trong đời.
Sau đó thường gọi điện về kể cho bà sống , trưởng thành thế nào.
Mẹ : “Thầy Nhạc quả hổ là thầy, dạy con thật .”
Tôi chỉ .
Nhạc Ngôn tuy từng dạy một tiết học nào, nhưng đúng là đổi cuộc đời .
Khi bước nhà, kéo hành lý một tay, tay nắm c.h.ặ.t t.a.y Nhạc Ngôn. Còn , vất vả ôm khư khư bó hoa .
Vừa thấy , liền bật , bà nhớ , nhưng lúc gọi điện ngại ngùng chẳng dám .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/tu-bi-va-hoa-hong/chap-23-end.html.]
Bà đầu thấy Nhạc Ngôn, liền nở nụ , kéo xem xét một lượt, vui tả nổi. Bà : “Nghe mãi bằng thấy tận mắt, thầy quả thật khí chất khác hẳn thường.”
Nhạc Ngôn bà đến ngượng, lúc cha cũng từ bếp bước xem náo nhiệt.
Tối hôm đó, bốn chúng cùng ăn cơm. Cha : “Con cuối cùng cũng dáng lớn .”
Có lẽ bất công với cha , nhưng sự thật là, nếu Nhạc Ngôn, cả tình yêu của , sẽ ngày hôm nay.
Ăn uống xong cũng khuya, cha giữ Nhạc Ngôn ở , nhưng ngại, về.
Tôi nghĩ, dù tương lai còn dài, trở , cũng sẽ nữa, chúng thể từ từ, cần vội.
Tiễn đến cổng khu, hỏi: “Anh điều gì vẫn với em ?”
Anh dừng .
Dưới ánh đèn đường màu cam, chúng đối diện .
“Em thật sự trưởng thành hơn nhiều.”
“Ừ, nữa?”
“Anh vui khi thấy em như .”
“Ừ, tiếp .”
“Em còn ưu tú hơn tưởng.”
“Ừ, nên?”
“Anh tự hào về em.”
Tôi : “Thầy , đang khen học sinh nghiệp ?”
Anh cúi đầu : “Anh từ khi nào bắt đầu cảm tình với em. Chỉ là bao giờ nghĩ chúng thể ở bên .”
Tôi khoanh tay, lặng lẽ .
“Hồi đó nghĩ, em nhỏ hơn mười tuổi,
sẽ thích một đàn ông trung niên nhàm chán như .” Anh nhẹ.
“Ba mươi mấy gọi là trung niên,” , “là tráng niên.”
Anh gật đầu, tiếp tục: “Sau đó em thích , cứ ngừng bày tỏ. Lúc hoảng, vì cách tuổi tác quá lớn, sợ điều đó sẽ khiến kết cục trở thành bi kịch.”
Tôi hiểu.
Nếu , sẵn sàng .
“Anh thích, tự ép thích.” Nhạc Ngôn sang một đóa hoa ven đường, : “Anh hy vọng em yêu , mong em tìm hơn. Anh tin em, cũng tin chính . Anh nghĩ, chênh lệch tuổi tác khiến chúng chẳng thể ở bên .”
“Vậy còn bây giờ?” hỏi. “Anh nghĩ ?”
“Anh cảm động,” Nhạc Ngôn . “Trong sách nhiều mối tình khắc cốt ghi tâm, nhưng ngoài đời thì từng gặp. Chỉ em khiến tin, em như bước từ tiểu thuyết, giơ cao ngọn cờ tình yêu, phá tan do dự của .”
Nhạc Ngôn đang khen .
Tôi buông tay, sẵn sàng ôm .
Anh : “Hôm đó em hỏi yêu em , trả lời.”
Rồi thẳng , : “Có. Anh yêu.
Hơn nữa, thật sự hạnh phúc vì yêu em, và càng hạnh phúc vì em yêu. Mấy năm qua, cuối cùng cũng hòa giải với chính . Dù chúng thể nắm tay đến già, thì chỉ cần từng yêu chân thành như thế, đó cũng là một kỷ niệm vô giá trong đời.”
Anh cuối cùng cũng yêu .
Chữ “Yêu” đáng giá hơn cả kim cương, chỉ bịt tai đóa hoa ven đường ,
đây là bí mật chỉ thuộc về .
Tôi : “Nhạc Ngôn, từ giờ, em là bạn trai nhé?”
Anh gật đầu, ôm chặt lấy.
Mỹ nhân của — Nhạc Ngôn, sắp 35 tuổi, nhưng vẫn như thế, mềm mại như thế, khiến chỉ ôm và ngợi ca.
Tôi : “Anh thơm thật.”
Anh : “Mùi dầu gội ?”
Tôi dụi mặt cổ , khẽ : “Không, là mùi của tình yêu.”
【Hoàn thành】