Trở Lại Lúc Chồng Tui Còn Nghèo Khó - Chương 14: Thuận Miệng Thôi Mà
Cập nhật lúc: 2026-04-11 13:20:05
Lượt xem: 20
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tưởng Thính Nam c.ắ.n một miếng ăn nữa, đẩy về phía Nguyễn Ngôn: "Em ăn nhiều trái cây ."
Anh giơ tay ấn ấn xuống nệm: "Bé cưng, em thử xem êm , cần trải thêm một lớp chăn nữa ?"
Nguyễn Ngôn bĩu môi: "Anh đem hết chăn của trải cho em , thế lúc về trường thì giường gỗ ?"
Tưởng Thính Nam kéo xuống: "Anh thế nào chẳng ."
Trải giường xong, Tưởng Thính Nam lôi từ trong túi một cái rèm che giường, động tác thoăn thoắt treo lên cho . Nguyễn Ngôn kinh ngạc: "Anh mua cái từ bao giờ thế? Lắp cái làm gì?"
"Mua từ ." Tưởng Thính Nam lời ít ý nhiều: "Sau kéo rèm mà quần áo, hoặc là nhà vệ sinh mà ."
Nguyễn Ngôn: "..." Cậu thấy buồn : "Người ai làm thế ."
Tưởng Thính Nam , tưởng ngại phiền phức, liền thấp giọng dỗ dành: "Chỉ một tháng thôi mà, ngoan nào."
Nguyễn Ngôn cố ý trêu : "Đều là con trai với cả, sợ cái gì chứ."
Tưởng Thính Nam gì thêm, chỉ nắm lấy tay Nguyễn Ngôn đặt lên môi hôn một cái. Thu xếp xong nệm giường, thậm chí còn mở vali của Nguyễn Ngôn , đem đống quần áo bên trong xếp ngay ngắn, vuông vức bỏ tủ.
Cậu bạn cùng phòng bên cạnh chứng kiến cảnh thì biểu cảm dần dần hóa đá. Có lẽ tin sái cổ đây chính là "chồng nuôi từ bé" thật .
Đây là phòng ký túc xá bốn . Cậu bạn ở giường phía gần cửa là đến cuối cùng. Lúc bước , Tưởng Thính Nam đang gập quần áo, còn Nguyễn Ngôn thì sáp hôn một cái cằm . Cảnh tượng đập ngay mắt tân bạn cùng phòng.
Cậu quét mắt hai một lượt từ xuống , cuối cùng ánh mắt dừng ở đôi giày thể thao hở keo chân Tưởng Thính Nam. Trong mắt thoáng qua một tia khinh miệt.
Đồ nghèo kiết xác còn bày đặt yêu đương đồng tính.
Cũng may Nguyễn Ngôn thấy ánh mắt đó, bằng với cái tính "máu chiến" của , chắc chắn sẽ lao đ.á.n.h với ngay lập tức.
Gần đến giờ trưa, Nguyễn Ngôn kéo Tưởng Thính Nam ăn ở nhà ăn sinh viên. Mọi thủ tục nhập học đều là do Tưởng Thính Nam chạy vạy làm giúp, giờ đang tỉ mỉ dặn dò từng chút một: "Thẻ là thẻ cơm, nạp tiền xong . Đây là thẻ nước, lúc lấy nước nóng cẩn thận kẻo bỏng. Chìa khóa phòng để ở ngăn bí mật trong cặp..."
"Dừng, dừng, dừng ngay!" Nguyễn Ngôn gắp cái đùi gà trong khay sang cho Tưởng Thính Nam: "Anh định làm bố em thật đấy ?"
Tưởng Thính Nam lẳng lặng gắp ngược cho : "Mỗi ngày sáng tối đều gọi điện cho , nhắn tin là trả lời ngay. Có thời khóa biểu thì nhớ gửi một bản."
Hai cứ gắp qua gắp , khiến cái đùi gà "cảm lạnh" luôn. Nguyễn Ngôn hừ một tiếng: "Được , cái gì cũng báo cáo hết. Tối nào em ngủ tư thế gì cũng kể cho luôn, ?"
Tưởng Thính Nam hiển nhiên là hiểu lầm sang chuyện khác, nhíu mày, trầm giọng: "Bé cưng, làm quá nhiều cho sức khỏe . Em còn nhỏ, kiệt sức thì làm ?"
Anh càng nghĩ càng thấy chuyện nghiêm trọng. Tính tình Nguyễn Ngôn vốn thích nghịch ngợm, ở bên trông nom, vạn nhất tự làm bậy tổn thương thể thì tính thế nào.
Tưởng Thính Nam nghiêm túc: "Bé cưng, một tuần chỉ một thôi ? Không lừa , sẽ gọi điện kiểm tra đấy."
Nguyễn Ngôn thực sự trợn trắng mắt với luôn: "Ai với chuyện đó... Thế còn ? Anh chỉ em, còn thì ?"
Tưởng Thính Nam trả lời một cách đầy chính khí: "Em ở bên cạnh, một cũng chẳng buồn nghĩ tới."
Nguyễn Ngôn lạnh: "Được, chính đấy nhé."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/tro-lai-luc-chong-tui-con-ngheo-kho/chuong-14-thuan-mieng-thoi-ma.html.]
Hai ăn vội bữa cơm Tưởng Thính Nam . Anh còn về trường của để báo danh. Nguyễn Ngôn theo nhưng cản .
"Lăn lộn cả buổi sáng chắc em mệt , về phòng nghỉ ngơi , ngủ một giấc thật ngon ."
Nguyễn Ngôn thực sự mệt ở chỗ nào, vì việc nặng việc nhẹ đều do Tưởng Thính Nam làm hết. nghĩ cũng đúng, chỉ cần đó thở thôi là Tưởng Thính Nam thấy vất vả .
Dưới sự mè nheo của Nguyễn Ngôn, cuối cùng Tưởng Thính Nam cũng đồng ý để tiễn cổng trường. Hôm nay ngày nhập học, xe tấp nập, nhưng Nguyễn Ngôn chẳng màng giữ kẽ, cứ thế rúc lòng Tưởng Thính Nam ôm chặt lấy , nũng nịu: "Chồng ơi, giờ em thấy nhớ thì làm đây?"
"Người là 'con trai cưng của ', bảo xem em là 'vợ cưng của chồng' ?"
Nghe cứ thấy sai sai thế nào nhỉ.
Tưởng Thính Nam hận thể thu nhỏ vợ để nhét túi mang luôn cho . "Anh cũng nhớ em." Anh hôn lên vành tai : "Ngoan nhé, bé cưng."
Nguyễn Ngôn thực sự chẳng học cái đại học chút nào. Trước đây Tưởng Thính Nam công tác lúc nào cũng mang theo, hai căn bản là dính như sam. Thấy mắt Nguyễn Ngôn bắt đầu đỏ hoe, Tưởng Thính Nam cúi đầu, tựa trán trán , giọng khàn đặc: "Đừng bé cưng, em mà là chẳng làm ."
Nguyễn Ngôn thút thít: "Em đợi mà. nhanh nhanh lên nhé. Không kiếm nhiều tiền cũng , em thể tiêu ít một chút."
Câu của chẳng khác nào xẻo tim Tưởng Thính Nam. Anh gì, cũng hứa hẹn thêm nữa, chỉ trịnh trọng hôn lên trán một cái thật sâu.
Tiễn chồng , Nguyễn Ngôn như một ngọn cỏ khô, cả héo rũ thấy rõ. Lúc về đến ký túc xá, cả ba bạn cùng phòng đều mặt.
Dù cũng là thứ hai học đại học, Nguyễn Ngôn quá nhẵn mặt mấy . Cái gã ở giường gần cửa là Giả Thành, nổi tiếng là kẻ thích làm màu, Nguyễn Ngôn ghét nhất, hồi nghiệp xong là cắt đứt liên lạc luôn.
Người quan hệ nhất với Nguyễn Ngôn là Hàn Thu ở giường đối diện, chính là bạn Nguyễn Ngôn lừa là "chồng nuôi từ bé" lúc nãy. Người cuối cùng là một học bá, suốt ngày sớm về muộn, là theo con đường nghiên cứu học thuật.
"Nguyễn Ngôn!" Hàn Thu nhiệt tình vẫy tay: "Đây là táo mang từ nhà lên, ngọt lắm đấy." Cậu rửa sạch sẽ chia cho mỗi một quả.
Giả Thành tung hứng quả táo tay, khẩy: "Có mỗi quả táo thôi mà, lầu thiếu gì chỗ bán, việc gì dùng vali khuân từ nhà lên đây cho mệt?" Hắn hất cằm: "Socola bàn là mang từ nước ngoài về kỳ nghỉ hè đấy, các nếm thử ."
Hàn Thu vốn vụng về, đó đầy ngượng ngùng, mặt đỏ bừng lên. Nếu là ngày thường, Nguyễn Ngôn cũng chẳng buồn chấp Giả Thành, nhưng xui cho là hiện giờ tâm trạng đang cực tệ, bao nhiêu hỏa khí đều trút sạch lên đầu .
Cậu lạnh một tiếng, bước tới giật phăng quả táo tay : "Táo ngon thế , cho hạng như ăn đúng là lãng phí."
"Còn về đống socola của , cái xưởng đó đóng cửa từ năm . Thứ của ... là đồ giả chắc luôn."
Nguyễn Ngôn nhếch mép, gằn giọng từng chữ: "Đồ. Làm. Màu."
Giả Thành bật dậy, trừng mắt Nguyễn Ngôn: "Cái đồ đồng tính như mà cũng tư cách ?"
"Ái chà, đồng tính thì làm ?" Nguyễn Ngôn hì hì: "Cậu đừng tưởng bở là thèm trúng nhé. Yên tâm , bao giờ chuyện đó , cái hạng như thì dù là nam nữ cũng chẳng ai thèm ngó tới ."
Hàn Thu phía xem mà ngây . Chẳng mới là ngày đầu khai giảng ? Sao mà hỏa lực mạnh kinh hồn thế ?
Nguyễn Ngôn vênh mặt lên tận trời, điệu bộ như lên bàn để Giả Thành bằng lỗ mũi. Đùa chắc, lúc nổi giận thì đến Tưởng Thính Nam còn tránh xa ba thước. Thế mà vẫn kẻ sợ c.h.ế.t đ.â.m đầu .
Mắng á? Chỉ là chuyện thuận miệng mà thôi.
Tác giả lời :
Ngày đầu tiên chồng ở bên cạnh.
Tiểu Ngôn: Hỏa lực khai [phun cầu vồng].