Toàn bộ đều phát điên! Pháo hôi lên làm đại ca, vừa ngạo mạn vừa bá đạo - Chương 13: Dụ dỗ không thành

Cập nhật lúc: 2026-05-07 12:30:49
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

— "Ngươi giận ? Ngươi nóng nảy cái gì chứ?"

Tịch Cửu Sanh lúc tâm tình cực , y vẻ đại phát từ bi mà mở lời: "Nếu ngươi mà suy nghĩ đến thế, là về nhà cầu xin cha ngươi một tiếng, bảo lão trả Tịch Gia công quán cho ?"

— "Dựa cái gì chứ!" — Giọng của Mùa Hạ Phong trở nên sắc lẹm và chói tai.

— "Bằng việc quan hệ giữa hai chúng '' mà. Tốt đến mức để thể đông sơn tái khởi, ngươi tiếc xúi giục đem mấy mạng sống sờ sờ m.ổ b.ụ.n.g lấy nội tạng để cầu vinh hoa phú quý cơ mà."

Thái độ của Tịch Cửu Sanh chân thành đến mức khiến tài nào bắt bẻ nổi lấy một câu.

— "Ngươi ——!"

Mùa Hạ Phong phẫn nộ chỉ thẳng tay mặt y, tức đến mức cả run cầm cập.

Chát!

Tịch Cửu Sanh tùy ý vung tay, gạt phăng ngón tay đang chĩa mặt một cách thô bạo. Y lười biếng buông lời:

— "Tính tình vốn . Dù quan hệ chúng đến mấy, nhưng nếu ngươi còn dám dùng thứ chỉ chỏ mặt , sẽ bẻ gãy nó luôn đấy."

Ngữ khí tuy mang theo ý , nhưng lời cảnh báo lạnh thấu xương khiến ai thể nghi ngờ tính chân thực của nó. Mùa Hạ Phong run rẩy rụt ngón tay . Kẻ phế vật từ bao giờ sự quyết đoán và uy áp đến thế? Tại trong lòng gã dâng lên một nỗi sợ hãi và thấp thỏm tên?

Tịch Cửu Sanh vẫn giữ nụ môi: "Đa tạ ngươi hôm nay mời chúng uống rượu nhé~"

Dứt lời, y dời tầm mắt sang nhóm Phó Lâm Uyên đang cách đó xa. Giây tiếp theo, chân mày y lập tức nhíu chặt .

Bốn cái "thứ đồ hư" vẫn chịu ăn uống gì thế ? Mùa Hạ Phong hôm nay rõ ràng là hạ vốn liếng lớn, rượu ngon đồ bày đầy rẫy, mà bốn cái tên mỗi cứ cầm một ly rượu vang đỏ lắc lư qua làm cái gì?

Đang diễn sâu cho ai xem ?

Y sải bước tới, mặt bốn với tư thế cao xuống, ánh mắt hiện rõ vẻ ghét bỏ vô cùng.

— "Thế nào? Định để bữa trưa tốn tiền của ? Hay là nhiều đồ ăn thế lấy một món hợp khẩu vị các ngươi?"

Phó Lâm Uyên: [Dấu chấm hỏi đầy đầu] Tên bệnh thần kinh thật ! Bạc Dạ Hàn: [Nghi ngờ nhân sinh] Tại y khác xa so với như hai khác biệt ? Thẩm Mặc Giang: [Rung động lạ lùng] Y trông ngầu, kiểu nhân tra nhưng sức quyến rũ đến lạ kỳ. Tịch Cẩm Kiều: [Xác nhận] Y đổi thật !

Trong lòng cả bốn đều nảy cùng một ý niệm: Tịch Cửu Sanh đổi!

Tịch Cẩm Kiều là phản ứng nhanh nhất, tiến lên phía , nở một nụ rạng rỡ tùy tiện chỉ tay về một phía:

— "Cái bánh kem màu hồng trông ngon lắm, thích."

Tịch Cửu Sanh cũng đáp bằng một nụ tương tự: "Vậy còn chờ cái gì nữa? Ăn nhiều một chút , trưa nay chúng sẽ nấu cơm ."

Tịch Cửu Sanh thầm đ.á.n.h giá, Tịch Cẩm Kiều tuy nhỏ tuổi nhất nhưng dường như là kẻ nhận thời thế nhất trong đám .

Thế là Tịch Cẩm Kiều lập tức rời , tiến thẳng về phía quầy bánh kem màu hồng. Phó Lâm Uyên và những còn cũng lẳng lặng bám gót theo .

Tại khu vực bánh ngọt

Phó Lâm Uyên ngừng tống bánh kem miệng. Hắn vốn chẳng ưa đồ ngọt, nhưng với , việc lấp đầy cái bụng đói luôn là ưu tiên hàng đầu. Cảm giác cơn đói hành hạ bao giờ là dễ chịu cả.

Phó Lâm Uyên dán chặt mắt bóng lưng của Tịch Cửu Sanh, lầm bầm: "Y ... thế mà đồng ý với đề nghị của Mùa Hạ Phong?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/toan-bo-deu-phat-dien-phao-hoi-len-lam-dai-ca-vua-ngao-man-vua-ba-dao/chuong-13-du-do-khong-thanh.html.]

Bạc Dạ Hàn hừ lạnh: "Biết là do y chê cái giá đó còn quá thấp thì ."

Thẩm Mặc Giang lên tiếng với vẻ mặt đầy phân vân: "Các ngươi bảo xem, liệu y lương tâm trỗi dậy, cảm thấy nên làm quá nhiều chuyện ác đức nữa ?"

— "Ha ha ha!" — Bạc Dạ Hàn lạnh đầy châm biếm: "Ngươi rốt cuộc là ngây thơ đến mức nào ? Lại tin tưởng loại bại hoại như Tịch Cửu Sanh mà cũng lương tâm ? Dù cho y biểu hiện gì dị thường chăng nữa, thì đó cũng chỉ là để chuẩn cho một tội ác kinh khủng hơn mà thôi!"

Khóe môi Tịch Cẩm Kiều khẽ vương một nụ nhạt.

Từ giờ trở ... lựa chọn tin lời của ông chủ quán! Hắn bắt đầu cảm thấy bản thể đặt niềm tin, thể chờ đợi một vài điều gì đó hơn.

Trong khi đó, Tịch Cửu Sanh khi lùa mấy đứa trẻ ăn uống, y thong thả tựa lưng bàn quầy, chọn lấy một bình rượu ngon. Phải thừa nhận rằng Mùa Hạ Phong thực sự vung tay quá trán, thứ rượu quả thực tồi chút nào.

Đột nhiên, đồng t.ử y co rút . Y nhướng mắt về phía một góc tầng hai.

Nơi đó trống rỗng, một bóng . Tịch Cửu Sanh cúi đầu khẽ nhếch môi. Vừa , một ánh mắt đầy vẻ dò xét, miệt thị, y như một con kiến hôi quá sức rõ ràng. Muốn y chú ý cũng thật là khó.

Tịch Cửu Sanh đặt ly rượu xuống, cất bước lên tầng hai.

Tịch Cẩm Kiều âm thầm bám theo tại một góc ai để ý. Phó Lâm Uyên, Bạc Dạ Hàn và Thẩm Mặc Giang cũng ngay lập tức bám sát phía . Giữa cái hang hùm miệng sói , lẽ ở cạnh tên phế vật vẫn là lựa chọn tương đối hơn đôi chút.

vô dụng chăng nữa, ít nhất bọn họ cũng thể đồng quy vu tận cùng y. Nếu bọn họ xảy chuyện, thì kẻ đầu sỏ gây tội tuyệt đối xứng đáng tồn tại đời thêm một giây nào nữa.

Vì quá sợ hãi, Mùa Hạ Phong lập tức quỳ sụp xuống, đầu gối va mạnh xuống sàn tạo nên một âm thanh trầm đục đầy đau đớn. Gã dường như chẳng hề gì về nỗi đau , vội vã bò rạp chân Nhị thiếu như một con ch.ó chực chờ lòng thương hại.

— "Nhị thiếu, ngài cho thêm một..."

Bốp!

Nhị thiếu bất ngờ tung một cú đá thẳng n.g.ự.c Mùa Hạ Phong. Lực đạo mạnh đến mức khiến gã văng , co quắp mặt đất, nửa ngày trời cũng lết dậy nổi.

Hắn dậy, hình cao lớn che khuất ánh đèn mờ ảo, xuống kẻ chân bằng ánh mắt khinh miệt:

— "Cho ngươi thêm một cơ hội nữa? Ta thể chờ, nhưng vị ở Đế đô thì chờ nổi nữa !"

Nếu các cơ quan nội tạng cấy ghép kịp thời, vị ở Đế đô ... chắc chắn sẽ mất mạng! Nghĩ đến đây, chính Nhị thiếu cũng tự chủ mà rùng một cái. Hắn hung hăng đạp chân lên mặt Mùa Hạ Phong, gằn giọng:

— " ít hôm nay ngươi mang tất cả bọn chúng tới đây, coi như vẫn còn chút giá trị lợi dụng."

Sát khí tràn ngập trong đôi mắt Nhị thiếu, thở t.ử vong bao trùm khắp căn phòng. Bỗng nhiên, đột ngột xoay chằm chằm về phía cửa:

— "Ai? Cút đây cho !"

Vừa dứt lời, đám vệ sĩ nhanh chóng giật phăng cửa phòng. Ở đó, Tịch Cửu Sanh đang thong thả khoanh tay , hề ý định né tránh. Y chậm rãi bước trong, cảm nhận bản đang ở trong tình cảnh ngàn cân treo sợi tóc.

— "Chậc, Mùa Hạ Phong , ngờ mới rời mắt một lát mà ngươi làm ch.ó cho ?" — Biểu tình của y khoa trương đến cực điểm.

Mùa Hạ Phong bẹp sàn, gương mặt vì tức giận mà vặn vẹo. Gã chỉ còn khẩn cầu: "Nhị thiếu, ngài làm chủ cho , nhất định báo thù cho !"

Nhị thiếu khẽ vê đầu ngón tay, khí thế duy ngã độc tôn, thao túng tất cả tỏa khiến khác thể phớt lờ. Hắn hạ mở miệng, Tịch Cửu Sanh như một đống rác rưởi:

— "Tịch Cửu Sanh, thẳng luôn. Bốn tên khất cái , tất cả. Ngươi cứ việc giá ."

AN

— "Theo ý , ai c.h.ế.t thì cứ việc c.h.ế.t , đừng vì sống mà hãm hại khác." — Tịch Cửu Sanh mỉm rạng rỡ, giọng điệu phong khinh vân đạm nhưng lời tuyệt tình vô cùng: "Bốn đứa nhỏ đó chẳng ai tình nguyện hiến nội tạng vô điều kiện cho một lạ mặt ."

Loading...