Tinh Linh Đoàn Sủng Chỉ Muốn Nằm Yên - Chương 50 Đến chợ

Cập nhật lúc: 2026-05-02 17:03:07
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Những chiếc xe ngựa của tinh linh đan xen giữa đội ngũ rời doanh trại. Đoàn xe đang chạy về phía lối vương thành. Tất cả chuẩn rời khỏi khu rừng tinh linh.

Iga đ.á.n.h thức bởi sự rung lắc. Cậu cảm thấy chiếc giường hôm nay chút xóc nảy. Cậu mở to mắt chằm chằm trần nhà và suy nghĩ một lát. Sau đó mới phản ứng rằng và Disia hôm nay sẽ xuất phát đến tộc Ám tinh linh.

Cậu vội vàng dậy. Cậu thuận tay đẩy đẩy một bé con khác đang bên cạnh: “Disia mau tỉnh , chúng ngoài !”

Disia đẩy một cái nên cũng vội vàng dậy. Đôi mắt vẫn mở . Cậu lắc đầu quanh một cách mơ hồ: “Ra ngoài ! Iga, chúng hiện tại đến ?”

Iga cũng rõ câu trả lời. Cậu đầu thấy Bea đang một bên bày biện đĩa điểm tâm. Ánh mắt sáng lên hỏi: “Chú Bea ơi, chúng hiện tại đang ở ạ?”

Bea đặt đồ vật trong tay xuống. Anh mỉm : “Vẫn còn ở trong rừng tinh linh thôi, đoàn xe đang hướng về phía cửa rừng. Bảo bảo , con ngủ thêm một lát , chờ đến khi khỏi đây sẽ gọi các con dậy?”

Iga lắc đầu vì ngủ nữa.

Bea ôn nhu : “Vậy thì rời giường thôi, tới giúp các con mặc quần áo. Sau khi rửa mặt đ.á.n.h răng xong, chúng sẽ cùng ăn bữa sáng.”

“Vâng ạ.” Bé con lời liền rời giường để mặc quần áo. Disia vẫn còn cảm thấy buồn ngủ. thấy Iga rời giường nên cũng theo. Cậu cầm lấy bộ quần áo nhỏ ở bên cạnh tròng đầu.

Bea giúp hai đứa nhỏ mặc xong quần áo và giày. Sau đó bế bọn họ từ giường xuống . Anh dẫn cả hai đến bên hồ nước nhỏ để rửa mặt và đ.á.n.h răng.

Iga cùng Disia đ.á.n.h giá căn nhà mới. Nhà lớn với đồ nội thất đầy đủ nghi thức. Không gian dành cho hai đứa nhỏ hoạt động cũng rộng rãi. Nơi khác biệt với những chiếc xe ngựa mà bọn họ từng đây.

Disia ngạc nhiên thốt lên: “Chú Bea ơi, chúng hiện tại đang ở trong phòng ? Căn phòng cũng đường ạ?”

“Không phòng ở , đây là xe ngựa. bên trong bố trí ma pháp mở rộng gian, vì thế nó rộng hơn kích thước thực tế nhiều.” Ingrid bước và trả lời ngay khi thấy câu hỏi của bé con.

“Thật thần kỳ quá !” Cậu nhóc tán thưởng lắc lư cái đầu nhỏ.

Iga nhổ nước súc miệng cầm khăn nhỏ lau mặt. Cậu đến bên cạnh Ingrid và mong chờ hỏi: “Bệ hạ In-In, chúng thể ngoài xem một chút ạ?”

Ingrid cúi xuống hỏi : “Con gọi là gì cơ?”

Iga nhắc nhở liền ngây ngô sửa miệng: “Chú In-In ạ!”

Ingrid xoa bóp gương mặt : “Được chứ, ăn cơm xong là thể ngoài.”

Iga chút nghi hoặc: “Cứ trực tiếp ngoài là ạ? Chúng cần làm chút ngụy trang nào ?”

Ingrid mỉm đầy bí ẩn. Ông lấy một chiếc gương đưa cho Iga.

Iga khó hiểu tiếp nhận gương trong. Ngay đó mở to hai mắt kinh ngạc: “Oa!”

“Iga? Có chuyện gì ?” Disia tò mò ghé đầu sang. Sau đó cũng kinh ngạc thốt lên thành tiếng.

Hình ảnh phản chiếu trong gương đúng là bọn họ. gương mặt hiện diện mạo thật sự. Đó là hai khuôn mặt trẻ con xa lạ.

Làn da ngả vàng một chút. Màu tóc và màu mắt cũng chuyển sang sắc nâu đồng.

“Iga! Trên gương ma pháp, nó đổi hình dáng của chúng !”

Ingrid nắm lấy vạt áo lắc nhẹ: “Không gương ma pháp , mà là quần áo ma pháp.”

“Trên quần áo khắc pháp trận. Nó sẽ đổi hình dáng của các con trong mắt ngoài. Cho dù khác bằng mắt thường, soi gương dùng Lưu Ảnh Thạch để ghi , họ cũng chỉ thấy dáng vẻ như trong gương thôi.”

Iga vẫn thắc mắc: “ lúc con Disia thì vẫn thấy như bình thường mà.”

“Con thử dùng gương soi xem nào.” Ingrid ngâm ngâm .

Iga xoay gương . Khuôn mặt Ingrid phản chiếu trong đó là một đàn ông trung niên lạ lẫm.

Disia thấy kỳ lạ quá: “Tại như nhỉ?”

Cậu nhóc túm lấy vạt áo n.g.ự.c cúi đầu nghiên cứu kỹ lưỡng xem tại biến hóa như .

Iga suy nghĩ một lát hỏi: “Có vì tất cả chúng đều mặc loại quần áo nên sẽ ảnh hưởng bởi ảo giác ạ? còn chú Bea...”

Iga sang chú . Lúc mới tỉnh dậy vẫn mặc quần áo, nhưng chú Bea trông vẫn là diện mạo nguyên bản đấy thôi?

Bea mỉm thần bí. Disia liền vỗ đầu cái bộp: “Chắc chắn là vì chú Bea mặc quần áo !”

Bea xụ mặt xuống: “Nói bậy nào, chú rõ ràng mặc quần áo mà!”

Disia khựng một chút phản ứng . Cậu hét lớn: “Con đang là cái bộ quần áo đó cơ! Cái bộ ma pháp ảo giác !”

Bea mặt lời nào.

Disia kề tai nhỏ với Iga: “Chắc chắn đoán đúng , chú Bea cứng họng luôn kìa.”

Ingrid khẽ hỏi: “Vậy các con còn ngoài chơi ?”

“Muốn ạ, ạ!”

Các bé con vội vàng đồng thanh. Bea đưa đĩa đựng đầy điểm tâm cho hai đứa nhỏ để bọn họ ôm ăn.

Iga bưng khay điểm tâm cùng Disia cẩn thận bước khỏi cửa xe để ngắm thế giới bên ngoài.

Trên con đường rộng lớn là một đội ngũ kéo dài. Đoàn xe của các bé con ở vị trí giữa. Ma thú kéo xe cũng là loại ngựa ma thú bình thường nên trông mờ nhạt trong đám đông.

Iga và Disia dám chạy loạn. Cả hai bưng khay điểm tâm xếp bằng bệ xe. Bọn họ ăn ngó xung quanh.

“Iga, con ma thú kìa, nó to thật là to!” Disia chỉ một con ma thú hình tượng cao hơn mười mét cho Iga xem.

Con ma thú đó cực kỳ khổng lồ. Nó cái vòi dài cứ vung vẩy sang hai bên. Những con ma thú khác đều dám cạnh nó vì sợ vòi quất trúng.

Ngoài con voi khổng lồ , còn những loài ma thú trông giống sư t.ử và hổ ở kiếp của Iga.

Điểm khác biệt là hình thể của chúng to lớn hơn và ánh mắt vẻ dịu dàng hơn nhiều. Trên chân và bờm của chúng những đặc điểm nguyên tố rõ rệt như dòng nước hoặc ngọn lửa. Điều đó khiến chúng trông uy phong và thần tuấn hơn hẳn.

Thấy các bé con chui ngoài, Zell đang lưng Ngựa Phong Ma liền điều khiển thú cưỡi gần. Anh búng tay một cái giòn giã lưng hai đứa nhỏ.

Các bé con đầu . Khi thấy đó là Zell, ánh mắt bọn họ sáng bừng lên nhỏ: “Chú Zell!”

Iga đưa một miếng điểm tâm cho hỏi với đôi mắt long lanh: “Chú ăn sáng ạ? Chú ăn một miếng ?”

Zell mỉm nhận lấy miếng bánh: “Cảm ơn bảo bảo nhé.”

Disia hỏi thêm: “Một miếng đủ ạ? Nếu đủ thì vẫn còn nhiều lắm nha.”

Bea lúc cũng từ trong xe bước . Nhìn thấy hành động của Zell, nhíu mày : “Anh ăn sáng , bảo bảo cần cho .”

“Chậc, cái đồ tinh linh keo kiệt.” Zell chẳng hề cảm thấy tội khi ăn bánh của trẻ con. Anh lưng ngựa xì một tiếng với Bea ngậm miếng bánh phi lên phía .

Bea trừng mắt theo. Anh làm động tác giả vờ đ.á.n.h lưng Zell một cái.

Iga kéo kéo ống tay áo của Bea. Cậu lo lắng hạ thấp giọng hỏi: “Chú Bea ơi, chú trực tiếp thế ? Sẽ khác thấy mất.”

Bea phối hợp hạ giọng theo. Anh kéo vạt áo ngoài một chút cho nhóc xem lớp áo bên trong: “Không bảo bảo, chú ở bên trong đồ , cũng cải trang xong luôn .”

Iga mới yên tâm: “Vậy thì , con cứ tưởng chú nên sợ hú hồn luôn.”

Iga ăn thêm miếng bánh để trấn tĩnh . Suýt chút nữa tưởng kịp khỏi rừng đưa về chỗ cũ .

Disia ghé sát lan can xe ngựa và vươn cổ lên phía . Đội ngũ di chuyển chậm. Đã qua một lúc lâu mà bọn họ mới nhích một đoạn ngắn.

Disia thắc mắc hỏi Bea: “Chú Bea ơi, phía chậm thế ạ? Có do ma thú của họ đường ?”

Freya cũng đang cưỡi một con ma mã. Cô đang kéo dây cương cho ngựa loanh quanh tại chỗ cho đỡ chán. Nghe cô thở dài: “Do đội tuần lâm đang kiểm tra ở phía đấy. Ngoại tộc khi rời khỏi rừng tinh linh bắt buộc qua kiểm tra để đề phòng kẻ buôn lậu tinh linh hoặc bắt trộm bé con ngoài.”

Iga hốt hoảng: “Hóa còn dám trộm tinh linh ?” Lại còn dám trộm ngay tại địa bàn của tinh linh nữa chứ!

Lá gan đúng là quá lớn !

Freya nhún vai: “Trước thì , nhưng gần nghìn năm nay thì cơ bản là còn nữa.”

Ngày , nếu kẻ trộm bắt thường sẽ phá hủy ma hạch giao cho quốc gia loài xử lý theo pháp luật. Tuy cái giá trả nhỏ nhưng vẫn kẻ liều mạng vì lợi nhuận.

kể từ khi tình trạng của Cây Mẹ trở nên tồi tệ, tính tình các tinh linh cũng trở nên nóng nảy và ác liệt hơn. Nếu gặp trường hợp , họ sẽ tay vô cùng tàn nhẫn. Không chỉ kẻ trộm mà cả gia tộc quốc gia kẻ đó cũng sẽ tinh linh trả thù thê thảm.

Dù các tinh linh trở nên "hung dữ" hơn nhưng hiệu quả rõ ràng. Sau khi họ mở rộng phạm vi và tăng mức độ trừng phạt, hành vi trộm cắp tinh linh gần như tuyệt diệt.

Những chuyện các tinh linh kể cho bé con . Hai đứa nhỏ chỉ đơn giản nghĩ rằng nhờ kiểm tra nghiêm ngặt nên mới kẻ . Hai đứa trẻ phụ họa: “Vậy thì đúng là nên kiểm tra kỹ một chút, thể để bắt tiểu tinh linh .”

Nghe lời ngây ngô của hai đứa trẻ, một ở đội ngũ song song bên cạnh bỗng bật một tiếng.

Disia thấy tiếng động liền sang. Cậu phát hiện những đó chỉ mà còn cứ chằm chằm và Iga. Cậu thấy thật khó hiểu nên thầm thì với bạn: “Iga ơi, những lạ quá. Tại họ cứ chúng thế nhỉ?”

Disia bắt đầu cảnh giác. Những đang định bắt trộm và Iga đấy chứ?

Người bên cạnh Disia đang đề phòng . Anh giải đáp thắc mắc cho : “Rừng tinh linh mấy năm nay chỉ hai vị tiểu các hạ đời trong nghi lễ thôi. Sẽ ai dám động tâm tư lên hai vị đó .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/tinh-linh-doan-sung-chi-muon-nam-yen/chuong-50-den-cho.html.]

Chẳng ai gan lớn thế cả, mà cũng chẳng nhiều mạng để đền .

Iga thích giao lưu với ngoài tộc tinh linh. Cậu cũng Disia chuyện quá nhiều với họ. Thấy Disia vẫn còn , liền đưa một miếng bánh cho bạn: “Ăn .”

“Ồ.” Disia nhận lấy miếng bánh dùng hai bàn tay nhỏ bưng lấy và chậm rãi ăn.

Thấy hai đứa nhỏ cúi đầu ăn uống gì nữa, cũng bắt chuyện thêm. Anh gật đầu chào Bea một cách hữu hảo về phía tiếp tục xếp hàng.

Tộc tinh linh kiểm tra kỹ. Mà kỹ thì đồng nghĩa với tốc độ chậm. Sau một thời gian dài, đoàn bắt đầu ồn ào. Nhiều trở nên mất kiên nhẫn và thúc giục các tinh linh làm nhanh lên.

Lời thúc giục làm các tinh linh nhanh hơn, nhưng khiến thêm nhiều tinh linh khác đến hỗ trợ. Sau khi nhân lực tăng lên, tốc độ di chuyển của đội ngũ cũng nhanh hơn hẳn.

“Cuối cùng cũng sắp đến lượt chúng .”

Iga thấy ở đội ngũ bên cạnh lên tiếng. Cậu đầu thì thấy một đội tinh linh đáp xuống từ những dây leo trung. Họ tản mui xe và cạnh các ma thú. Lòng bàn tay họ tỏa ma lực để cảm ứng những thở sự sống rõ ràng.

Sau khi kiểm tra xong và xác định đội ngũ vấn đề, đội tuần lâm cho phép họ qua cây cầu lớn dài 300 mét.

Người nhạo hai đứa nhỏ lúc nãy vẫy tay chào hai bệ xe. Sau đó cùng các đồng đội dắt ma thú qua cầu.

Sang đến phía bên , nhóm đó leo lên lưng ma thú và cúi thấp giật dây cương. Dưới sự điều khiển của họ, những con thú kéo xe lao vút như gió. Bụi đất mịt mù để tại chỗ một lúc lâu mới tan hết.

Hai đứa nhỏ ngơ ngác theo cảm thán: “Nhanh quá mất...”

Bea : “Chờ chúng qua cầu xong, tốc độ của chúng cũng sẽ nhanh.”

Trong lúc họ trò chuyện, tinh linh kiểm tra cũng đáp xuống xe của họ.

Nhóm tinh linh hề phận thực sự của các thành viên trong đoàn. Trong mắt họ, nhóm cũng chẳng khác gì những nhân loại bình thường khác. Họ kiểm tra một cách công tư phân minh và hề trò chuyện, chỉ kỹ hai đứa nhỏ thêm một cái khi thấy chúng xe.

Bea thấy hai đứa trẻ cứ chằm chằm các tinh linh liền cố tình lên tiếng đ.á.n.h lạc hướng: “Bảo bảo ơi, chúng sắp qua cầu , các con trong xe ?”

Iga từ chối: “Không cần ạ, con ngoài để cảm nhận cảm giác lúc chạy thật nhanh!”

Bea hù dọa : “Thật sự ? Chờ lát nữa tăng tốc, nếu các con vững là dễ văng xuống xe lắm đấy nhé.”

“Sẽ ngã mà, các chú sẽ bảo vệ chúng con.” Disia lém lỉnh: “Với dì Yulia đang ở phía mà, nếu văng thật thì hừ hừ...”

Bea đỡ trán: “Bảo bảo , cảm thấy dạo con đấy nhé.”

Iga Disia nhắc đến tên Yulia thì nhịn mà liếc các tinh linh đang kiểm tra. Hắn lo lắng họ sẽ phản ứng khi thấy tên của Đại trưởng lão.

Bea chống cằm nhóc đang lo lắng với đôi mắt cong cong đầy ý . Đợi đến khi kiểm tra xong và qua cầu, mới : “Đừng sợ, tên của chúng cũng sẽ ảo giác làm mờ . Người ngoài cái tên đó sẽ thành ‘Yura’ chứ Yulia .”

Các tinh linh lớn hy vọng bé con thể nhớ hết các tên giả mới. Vì thế họ cài đặt sẵn trong ma pháp ảo giác để tự động làm mờ tên thật khi ngoài thấy.

Iga tò mò hỏi: “Vậy còn con thì ạ? Những khác tên con sẽ thành gì thế?”

“Y Y.”

Iga: “Hả?”

Hắn ngẩn một lát mới phản ứng ý của Bea: “Con tên là Y Y á?!”

Bea gật đầu: “Rất đáng yêu đúng nào?”

Khuôn mặt nhỏ của Iga nhăn nhó thành một đoàn. Nghe thì đúng là đáng yêu thật đấy, nhưng mà trông trẻ con quá mất!

Disia gật đầu lia lịa, đó nóng lòng hỏi: “Vậy còn con thì , con tên là gì ạ?”

“Con sẽ gọi là Nha Nha!”

Disia gãi gãi đầu, vẻ mặt cũng trở nên ngơ ngác theo.

Iga nhịn liền hỏi: “Là ai đặt những cái tên cho chúng con ạ!”

Yulia tới và : “Là Jane đặt cho các con đấy. Cô bảo lúc hai đứa mới sinh cứ ê ê a a suốt ngày. Disia thì luôn miệng kêu ‘y y’, còn con thì lúc nào cũng ‘nha nha’. Nghe cứ như hai đứa đang gọi tên , thế là cô lấy luôn hai tiếng đó đặt tên cho các con.”

Disia xong thì những ký ức mơ hồ trong đầu chậm rãi hiện lên. Cậu gật đầu: “Hình như con cũng chút ấn tượng ạ.”

Iga ngờ đằng cái tên trẻ con một câu chuyện như . Hắn do dự một chút đành chấp nhận: “Vậy , thế thì từ giờ con sẽ tên là Y Y.”

“Y Y ~ Y Y ~ hi hi ~” Disia gọi tên mới của Iga hì hì bạn.

Iga xụ mặt xuống: “Nha Nha, cứ gọi mãi thế?”

Disia nở nụ khoái chí, chẳng rõ rốt cuộc đang vì điều gì.

Zell tới bên cạnh: “Bảo bảo, mau vững nào, chúng sắp tăng tốc .”

Hai đứa nhỏ vội vàng thu nụ . Bọn họ bò đến bên lan can xe và nhanh chóng ôm chặt lấy để giữ thăng bằng.

Bea lúc nãy tuy trêu chọc nhưng thấy vẫn nhịn mà xác nhận một câu: “Các con thật sự trong xe ngựa ?”

Hai bé lắc đầu nguầy nguậy. Ý chí ngoài xe để cảm nhận tốc độ gió của họ vô cùng kiên định.

Cá Mặn

“Được , hai đứa ôm cho chắc nhé.” Bea gõ gõ cửa xe nhắc nhở: “Bệ hạ, chúng sắp tăng tốc ạ.”

“Ái chà.” Ingrid nhẹ nhàng thở dài một tiếng thu bộ mô hình lâu đài làm ông đau đầu suốt cả đêm.

Nếu mục đích của vị giáo chủ Lumina khi gửi món đồ chơi là để tra tấn tinh linh, thì Ingrid cho rằng cô thành công.

Mặc dù linh hồn lực mạnh mẽ như Ingrid, nhưng việc tìm các mảnh ghép khít khao giữa hàng chục vạn linh kiện cũng là chuyện đơn giản.

Ông bước khỏi xe ngựa khiến chỗ vốn rộng rãi lắm càng thêm chật chội: “Bea, xuống cưỡi ngựa , để trông chừng hai đứa nhỏ.”

“Tôi rõ.” Bea chiếm mất chỗ nhưng dám phản kháng. Anh ngậm ngùi bay xuống khỏi xe ngựa leo lên lưng một con Ngựa Phong Ma.

Ánh mắt của hai đứa nhỏ dõi theo chút đổi chỗ sang cưỡi ngựa.

Yulia nhắc nhở: “Bảo bảo, các con yên , sắp tăng tốc đó.”

Hai bé tạm thời gác ý định đổi thú cưỡi gắt gao ôm chặt lấy thanh gỗ xe.

Đàn Ngựa Phong Ma nhận tín hiệu tăng tốc liền thu cúi thấp đầu. Đôi chân của chúng gập sâu để tích lũy sức mạnh.

Lấy tín hiệu là khi ngựa của Freya và Zell lao vút , giây tiếp theo, cả đàn ngựa ma đồng loạt đạp mạnh chân . Chúng kéo theo xe ngựa b.ắ.n vọt như đạn pháo và lao thẳng về phía thế giới bên ngoài rừng tinh linh.

“A a a ha ha ha ha ha ——” Hai đứa nhỏ thét chói tai vui sướng. Biểu cảm mặt bọn họ vô cùng rạng rỡ. Hiển nhiên cuộc đua tốc độ mang sự kích thích mạnh mẽ khiến cả hai hưng phấn thôi.

Tuy Ngựa Phong Ma chỉ là loại ma thú cấp thấp bình thường, nhưng tốc độ và sức bền của chúng thuộc hàng cực phẩm. Chúng dốc lực chạy suốt một buổi sáng mà cần nghỉ ngơi dù chỉ một chút.

Đoàn ngựa chỉ đưa nhóm tinh linh khỏi khu rừng mà còn chạy thêm một quãng đường dài. Mãi đến khi thấy một doanh trại tạm thời đơn sơ, chúng mới dừng một cách đầy luyến tiếc. Chúng đó tìm chỗ ăn cỏ để bổ sung năng lượng tiêu hao.

Zell cưỡi ngựa chạy vòng quanh xe ngựa và hưng phấn : “Đã lâu lắm chạy thỏa thích như , thật là sảng khoái quá .”

Đồng cỏ Thanh Ải tuy rộng lớn nhưng đối với một Phong Tinh linh thì vẫn còn tù túng. Cưỡi ngựa chỉ mấy chục phút là chạy hết vòng nên làm Zell thỏa mãn.

Freya phàn nàn: “Chỉ Phong Tinh linh các mới thấy chạy kiểu là sướng thôi, cảm thấy mệt sắp c.h.ế.t đây. Lần tới thể chạy chậm một chút ? Mấy ngày nữa Ám Tinh linh mới rời khỏi rừng, chúng còn đợi họ mà, nhanh thế để làm gì.”

Zell đáp : “Chúng thể tìm thành phố của loài để dạo chơi mà. Hai đứa nhỏ vẫn đến thành phố nhân loại bao giờ nên chắc chắn cũng chơi, đúng bảo bảo?”

Zell sang hai đứa nhỏ thì phát hiện bọn họ ngủ từ lúc nào. Hai đứa trẻ cạnh Ingrid và gối đầu lên đùi ông mà ngủ thật ngon lành.

Ingrid mỉm : “Ngựa Ma chạy quá lâu, lúc nãy hai đứa hò hét hăng quá nên mệt lăn ngủ luôn.”

“Vậy bây giờ cần đ.á.n.h thức hai đứa dậy ạ? Hay là cứ để bọn họ ngủ thêm một lát nữa.”

Ingrid trầm ngâm một hồi và trả lời ngay. Ông nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng Iga: “Bảo bảo, tỉnh dậy chút nào?”

Iga ban đầu phản ứng gì. Sau khi Ingrid gọi thêm vài tiếng thì mới chậm rãi mở mắt. Cậu chớp chớp đôi mắt mọng nước ngáp dài một cái và dậy: “Đây là ạ?”

Iga lắc lư cái đầu nhỏ ngó bốn phía xung quanh.

“Chúng khỏi rừng tinh linh , hiện tại đang ở một doanh trại tạm thời. Ở đây quán rượi, quán ăn và cả một vài đang bày sạp hàng nữa, con xuống xem thử ?”

Iga ngạc nhiên hỏi: “Sao ngoài nhanh thế ạ?” Cậu rõ ràng mới xe ngựa mà, chớp mắt một cái đến nơi mới ?

Dáng vẻ ngây thơ của nhóc thật sự đáng yêu. Yulia : “Phong cảnh đường đều tương tự nên gì đặc sắc . Mau đ.á.n.h thức Disia dậy , sẽ dẫn các con dạo chợ.”

Iga vội vàng gọi bạn vẫn còn đang ngủ khì: “Disia mau tỉnh dậy , dậy dạo phố thôi nào!”

“Lại dạo phố nữa hả...” Disia dụi mắt dậy. Đầu cứ xoay hết bên sang bên và thắc mắc y hệt Iga: “Đây là ạ?”

Các tinh linh lớn bế hai đứa nhỏ xuống đất: “Vào bên trong một chút là ngay thôi.”

Yulia, Freya, Zell và Bea cùng nắm tay hai đứa nhỏ về phía chợ để xem náo nhiệt. Các hộ vệ tinh linh theo thì dắt xe ngựa và ngựa ma tìm chỗ nghỉ ngơi.

Ingrid hóng gió suốt cả quãng đường nên cảm thấy đầu óc tỉnh táo hơn một chút. Ông tiếp tục hí hoáy với việc lắp ráp tòa lâu đài mô hình của .

 

Loading...