Thẳng Nam Yêu Qua Mạng Nhận Nhầm Mỹ Giáo Daddy - Chương 74

Cập nhật lúc: 2026-05-02 12:14:19
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Minh Anh há miệng, biểu cảm thống khổ hưởng thụ. Cậu nỗ lực đè nén thanh âm, quyết để cho giáo sư Thomas bắt máy cấp cứu vì đột quỵ.

“Ming?” Đầu dây bên , Thomas dường như thấy vài âm thanh kỳ lạ.

“Ách... ... giáo... giáo sư...”

Thomas nhíu mày: “Ming, em đang tiếng Trung ? Tôi hiểu.”

Nói xong câu , đầu dây bên bỗng dưng im bặt. Thomas thậm chí còn nghi ngờ điện thoại hỏng, ông cau mày gõ gõ cạnh bàn, kết quả gõ một cái, thật sự phát âm thanh.

“Ha...”

Thomas nhíu mày, cầm điện thoại : “Ming, đề tài giao cho em cần nộp thứ Sáu tuần , em làm chứ?”

Bên điện thoại hiểu cứ phát tiếng nước nhóp nhép, Thomas còn tưởng lầm.

“Được ạ... ư...”

Thomas lo lắng: “Ming, em gặp vấn đề gì ? Có cần giúp gì ?”

Tút —— Một tiếng, điện thoại ngắt ngang.

Minh Anh lúc đang ở trong trạng thái tiến thoái lưỡng nan. Lúc điện thoại, lão nam nhân liên tục "đòi nợ", khiến cả lẫn đều làm thốt nên lời.

Khổ nỗi, cái khi làm mấy việc đó, mặt mũi chẳng đỏ lấy một chút, thậm chí còn cau mày, thần sắc nghiêm nghị như thể đang họp hội nghị nghiên cứu đề tài cấp cao .

Minh Anh trêu đùa đến mức sống dở c.h.ế.t dở, dáng vẻ đạo mạo của mà trong lòng uất ức chịu nổi, nhịn , rơi nước mắt há miệng c.ắ.n một phát.

Kết quả là cúp điện thoại, Minh Anh liền cảm thấy trời đất cuồng, bộp một cái, ấn chặt lên sofa.

Minh Anh hít một lạnh, ngẩng đầu lên, mắt bỗng thoáng qua một vật quen thuộc, màu đen, dài —— thắt lưng của Silas! Như thể ác mộng trở thành sự thật, Minh Anh sợ đến đờ .

Cứ như , bắt dùng đủ loại tư thế "lạ" sofa mà lóc suốt hơn hai giờ đồng hồ.

...

Silas bế cái đang đến hụt lên, dẫm lên đống quần áo bừa bãi sàn nhà, đưa thẳng phòng tắm trong phòng ngủ.

Đầu óc Minh Anh cuồng, chân vững. biểu cảm của vẫn hung dữ, phảng phất như sẵn sàng nhe răng trợn mắt c.ắ.n bất cứ lúc nào.

Silas phía bóp kem đ.á.n.h răng cho , ngẩng đầu thấy biểu cảm của trong gương, khẽ nhếch môi: “Minh, ngày mai em chắc chắn tiết chứ?”

Minh Anh vịn bồn rửa tay, bắp chân vẫn còn đang run rẩy. Cậu chuyện, nhưng vẫn hầm hừ giật lấy bàn chải: “Có tiết đấy! Ngày mai em sẽ vác băng rôn đến trường , ghi là Silas Aston quan hệ bất chính với nam sinh ——”

Một câu dứt, cằm bóp chặt, cả dịch tiết lẫn đầu lưỡi của đều còn thuộc về nữa.

Cứ thế, bạn học Minh Anh ở trong phòng tắm thêm một tiếng đồng hồ.

...

Cuối cùng Minh Anh ngủ lúc nào cũng , chỉ đ.á.n.h một giấc dài tới tận mười tiếng. Khi mở mắt nữa, sắc trời là hoàng hôn ngày hôm .

Sau khi tỉnh dậy, Minh Anh bẹp giường thêm nửa giờ, trong lòng mắng thầm một trăm câu thô tục, thở dài một ngàn , mới miễn cưỡng chống tay dậy .

Bên cạnh , nhưng dấu vết gối thì hẳn là ngủ qua, điều khi Minh Anh đưa tay sờ thì nệm lạnh ngắt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/thang-nam-yeu-qua-mang-nhan-nham-my-giao-daddy/chuong-74.html.]

Cậu thu tay . Mông vẫn còn đau âm ỉ. Cũng may đến mức t.h.ả.m hại như tưởng, chắc hẳn lão lưu manh bôi t.h.u.ố.c cho .

Khốn thật.

Minh Anh giơ tay che mặt, đúng là sai một ly một dặm. Cậu ườn giường dỗ dành tâm trạng nửa ngày, kết quả buông tay , thấy vết hằn đỏ cổ tay, cơn giận bùng lên.

Cậu c.h.ử.i thầm bò dậy, quần áo cũng là của lão già , rộng dài, còn túm lấy cạp quần. Cứ thế, Minh Anh xỏ đôi dép lê cạnh giường, tư thế phần khó coi mà lê bước khỏi phòng ngủ.

Phòng khách tràn ngập ánh nắng, nắng chiều xuyên qua t.h.ả.m cỏ ngoài sân hắt trong, tạo nên một cảm giác rực rỡ lấp lánh. Minh Anh chống eo, thấy đói .

vẫn vòng quanh sofa một lượt, tìm thấy đống quần áo của gấp gọn gàng, cùng với chiếc điện thoại. Minh Anh mở màn hình, tại chỗ nhíu mày xem tin nhắn.

Bruce, Alan, Mark đều nhắn nhiều tin, đều là giục làm cái đề tài mà Thomas giao hôm qua. Còn Mark hỏi tối qua về nhà. Trong nhóm bạn nối khố WeChat cũng hỏi im lặng tiếng cả ngày.

C.h.ế.t tiệt thật. Đến lúc Minh Anh mới sực nhớ vẫn là sinh viên, "lăn giường" với cả Giáo đổng trường .

Minh Anh thở dài, cất điện thoại , do dự hồi lâu mới định rót cho ly nước. Ai ngờ tay run cầm chắc, choảng một tiếng, ly nước rơi xuống đất vỡ tan tành.

Minh Anh giật nảy . Vội vàng ngẩng đầu quanh, may mà Silas , tóm về. Thế là Minh Anh cuống cuồng thu dọn mảnh vỡ, dậy đồ, thu dọn đồ đạc cá nhân cực kỳ nhanh nhẹn.

—— Sau chuyện , trong tiềm thức thực sự đối mặt với Silas như thế nào.

Bạn học Minh Anh quyết định dùng đến "Ba mươi sáu kế, chạy là thượng sách" —— chuồn lẹ!

Đây đúng là phong cách hành sự nhất quán của bạn học Minh Anh nhà .

Cậu gọi xe, vốn định mang theo bộ gia sản để chạy trốn, đáng tiếc là tìm nửa ngày trời vẫn thấy cái quần lót của . Cuối cùng, Minh Anh đành tặc lưỡi từ bỏ, cứ thế "thả rông" mà chuồn lẹ.

khi khoác balo lên vai ngang qua bếp, bước chân Minh Anh bỗng khựng . Cậu thấy bàn một bát mì vẫn còn đang bốc nghi ngút.

Hừ, cũng còn chút lương tâm đấy.

Thế là Minh Anh thành thục, đó xì xụp ăn sạch bát mì —— đừng hỏi tại , hỏi thì chính là vì bạn học Minh Anh trời sinh thích ghế (thực là do cái m.ô.n.g đang biểu tình đấy thôi).

Ăn xong bát mì, lương tâm Minh Anh cũng trỗi dậy đôi chút. Cậu nhớ tới cái ly nước làm vỡ, bát mì ăn... Thế là chớp chớp mắt, lục trong túi mấy tờ tiền giấy, cũng chẳng buồn đếm xem là bao nhiêu, cứ thế đặt lên bàn vội vã chạy thẳng.

Bên ngoài sân, nắng chiều hoàng hôn tuyệt vời, nhưng Minh Anh chẳng còn tâm trí mà ngắm.

Bởi , nửa giờ , Silas kết thúc cuộc điện thoại từ trong thư phòng bước , tìm nửa ngày cũng thấy bóng dáng đứa trẻ nữa. Hắn cau mày xuống lầu, liền thấy cái bát ăn sạch còn một giọt nước, mà bên còn đè lên ba tờ đô la tiền mặt...

Cảnh tượng kỳ quặc đến cực điểm. Đặc biệt là khi bọn họ mới vờn nồng nhiệt suốt cả đêm qua xong.

...

Minh Anh lên xe liền gọi cho giáo sư Thomas. Cậu nghiêng , nỗ lực làm cho m.ô.n.g tiếp xúc với mặt ghế ít nhất thể, vì thế giọng cũng phần hụt .

"Ming, tối qua gọi điện thấy em vẻ lắm, thực sự vấn đề gì chứ?"

Minh Anh gượng: "Không ạ, tối qua em phát sốt một chút, giờ ."

Thomas "ồ" một tiếng: "Đề tài dù quan trọng nhưng sức khỏe vẫn là hết. Mấy ngày Aston còn hỏi về em đấy..."

Minh Anh c.h.ử.i thầm một tiếng trong lòng, thấy cái tên chỉ tìm lý do cúp máy ngay lập tức. Ai ngờ đang dở cuộc gọi, điện thoại bỗng nhiên rung lên bần bật.

Minh Anh nhíu mày, đưa máy lên , khỏi hít một lạnh ——

Màn hình hiển thị: XI

Loading...