Thẳng Nam Yêu Qua Mạng Nhận Nhầm Mỹ Giáo Daddy - Chương 56

Cập nhật lúc: 2026-05-01 12:12:00
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Trước tối thứ Sáu, chắc chắn đang làm "đề tài luận văn" mà XI giao cho... Tại nghĩ đến nữa ! Đáng sợ thật.

Minh Anh lắc đầu nguậy nguậy, nhắn tin hẹn gặp Mark ở quán cà phê. Kết quả bước khỏi cửa phòng học, thấy một nhóm mặc vest giày da đang tiến gần từ phía đối diện! Vì Aston mà giờ đây Minh Anh mắc chứng PTSD (sang chấn tâm lý) với những ăn mặc chỉnh tề như thế

Cậu đột ngột khựng bước, lập tức ngoắt hướng khác.

Silas dĩ nhiên là liếc mắt một cái nhận cái bóng dáng đang lén lén lút lút lẩn tránh . Hắn bất ngờ, thoáng qua phòng học bên cạnh mới nhớ hôm nay nhóc con tiết.

Minh Anh ngược hướng vài bước, điện thoại trong túi bỗng một cái rung lên. Cậu thầm cầu nguyện với Thần Tài một lượt trong lòng mới dám cầm lên xem.

[WhatsApp] XI: [Tin nhắn thoại 8 giây]

Minh Anh trợn tròn mắt. Cái giờ thật đấy, động một tí là gửi tin nhắn thoại qua. Cậu ngay mà đầu phía một cái.

Quả nhiên! Aston thực sự đang ở trong đám . Hôm nay mặc đồ phong cách thường ngày, thắt cà vạt, nụ hiền hòa, giống một tên lưu manh trêu ghẹo nam sinh, cũng chẳng giống một thương nhân chính khách tinh ranh, ngược trông giống một trí thức nho nhã. 

Bên cạnh còn hai mà Minh Anh nhận , đó là giáo sư trong viện của .

Thấy bọn họ sắp tới nơi, Minh Anh giờ cũng mà ở cũng xong, chẳng lẽ vắt chân lên cổ mà chạy. Thế là bạn học Minh Anh đờ tại chỗ, nhóm đó ngang qua mặt . Cậu thấy bọn họ đang thảo luận về việc xây dựng phòng thí nghiệm vật liệu...

Cũng may là Aston .

Minh Anh xách cặp, day day giữa mày, cảm thấy phiền c.h.ế.t. Đợi bọn họ xa, còn hằn học lườm cái bóng lưng màu xám tro một cái cháy mặt mới về phía quán cà phê. Dĩ nhiên, đường , bạn học Minh Anh vẫn nhịn mà nhấn mở cái tin nhắn thoại .

XI: Minh, buổi tối rảnh ? Tôi đưa ăn cơm.

Nghe xong, Minh Anh càng bực bội hơn. Rốt cuộc là ý gì đây, chẳng lẽ đang sợ ? Hay là mấy lão giáo sư, giáo đổng đều thích làm khó khác như ? là một tên lão lưu manh đạo mạo. 

Ăn cơm, ăn cơm cái gì chứ, Minh Anh chỉ lo nếu thật thì ăn chính là .

Mingo: Ngại quá, tối nay em hẹn .

Lời ít ý nhiều. Gửi xong liền cất máy.

Cậu đạp xe đến quán cà phê hẹn với Mark. Từ xa, qua lớp kính cửa sổ, thấy Mark đang vẫy tay gọi . Minh Anh dấu OK, nhưng bước thấy cạnh Mark còn một cô gái. 

Minh Anh nhíu mày, thầm mắng Mark đúng là con , thừa đang thất tình mà còn dắt bạn gái theo khoe khoang...

phép lịch sự tối thiểu vẫn , Minh Anh mỉm tới: "Mark!"

Mark kéo Minh Anh xuống, giới thiệu: "Ming, đây là June, bạn học của ." 

... Không bạn gái.

Minh Anh sang, June là một cô gái châu Á tóc đen, nhưng hình như là con lai, ngũ quan sâu và sắc nét. Thấy Minh Anh, cô chủ động chào hỏi : "Hi! Tôi là June. Mẹ Trung Quốc nên tiếng Trung đấy."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/thang-nam-yeu-qua-mang-nhan-nham-my-giao-daddy/chuong-56.html.]

Minh Anh đáp: "Trùng hợp ? Chào , là Minh."

Cứ thế, hai trao đổi phương thức liên lạc. Tối về đến nhà, Minh Anh liền chất vấn: "Mark, hôm nay ý gì đấy?"

Vị đồng đội heo vĩ đại Mark dõng dạc : "Ming , dạo trông chút nào. Thất tình cũng gì đáng sợ , bắt đầu từ đầu là mà. Một cô nàng tuyệt vời như thế, ở New York chẳng thiếu ."

Minh Anh cảm thấy đang hươu vượn. Cậu nhắn tin cho June, vì thấy nếu làm thì tra quá, mới thất tình tìm khác ngay.

Thế nhưng, rõ ràng là thì thấy thất tình, còn đối tượng thất tình của thì nghĩ . 9 giờ rưỡi tối, XI gửi tới một tin nhắn:

XI: Minh, tiện điện thoại ?

"..." 

Minh Anh đang email, thấy tin nhắn thì suýt chút nữa còn nhận mặt chữ Hán. Cậu vội trả lời:

Mingo: Không tiện lắm ạ! 

XI: Cậu đang làm gì thế?

Minh Anh nghiến răng.

Mingo: Em đang nhắn tin tán gẫu với khác.

Tin nhắn gửi , hai dấu tích xanh hiện lên, tim Minh Anh đập thình thịch. Không hiểu trong nỗi sợ hãi chút kích thích thế ? Chuyện bình thường trời?

Chưa đầy một phút , điện thoại rung lên.

XI: Vậy là rảnh .

Giây tiếp theo, màn hình hiện lên yêu cầu cuộc gọi từ XI. Minh Anh đờ . Nghe , đó là cả một vấn đề. Cuối cùng, Minh Anh đ.á.n.h liều ấn nút nhận cuộc gọi.

Tút —— Đầu dây bên truyền đến giọng quen thuộc. 

Silas gọi: "Minh?"

Minh Anh im lặng đáp.

Silas cũng ép buộc lên tiếng ngay, chỉ bình thản : "Minh, vui vì bắt máy, chứ chọn cách trốn tránh."

Minh Anh nghẹn họng nửa ngày mới nặn một chữ: "... ."

Silas dừng một chút, đột nhiên hỏi: "Vậy thì, Minh , là ai?"

Minh Anh: "..."

Loading...