Thẳng Nam Yêu Qua Mạng Nhận Nhầm Mỹ Giáo Daddy - Chương 31

Cập nhật lúc: 2026-04-29 13:27:21
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

@@Cảm ơn thế nào đây?

Silas thực chất chỉ là trêu chọc Minh Anh một chút thôi. khi thấy cái ngữ khí , Minh Anh theo bản năng cảm thấy chột vô cớ.

Chỉ qua con chữ, thể tưởng tượng nổi đối phương là một cô gái xinh . Ngược , cứ thấy nét gì đó giống mấy ông giáo sư lãnh đạo cổ quái ở trường.

Minh Anh thậm chí còn thể não bổ hình ảnh một nước ngoài mặc vest giày da, đang nhíu mày mặt chất vấn .

trời! Mày đang nghĩ cái quái gì thế !

Minh Anh lắc đầu nguầy nguậy, vội vàng nhắn tin trả lời.

Mingo: Sao nghĩ thế ! [ ]

Mingo: Tôi thực sự là vì buổi vũ hội nên mới về mà...

Mingo: [cún con xoay vòng vòng.jpg] 

XI: Ừ.

XI: Lần lạc đường chứ?

Phụt. Minh Anh thực sự bái phục.

Mingo: Lão sư, trông vẻ ngốc nghếch đến thế ? [ ]

Minh Anh chống cằm chờ đợi, đối phương trả lời khá nhanh.

XI: Hiện tại vẫn thể xác định .

Hả? Minh Anh chớp chớp mắt, ý gì đây?

XI: Cần thêm nhiều ảnh hơn nữa mới thể tiến hành phân tích, phán đoán và cuối cùng là xác nhận.

Minh Anh: "..."

là bậc thầy chuyện phiếm mà. Minh Anh bật đầy đắc ý.

Dù trong lòng ngừng cảm thán, nhưng chiếm phần lớn vẫn là sự hãnh diện và phấn khích. Ít nhất điều chứng tỏ XI gặp mặt ... và lẽ là cũng thích .

Vì thế trong mấy ngày kế tiếp, Minh Anh dốc hết tâm tư để cập nhật thêm hai chương cho cái danh sách mục lục luận văn .

Một chương là khi đang giường, chương còn là ở trong phòng tắm... (Đoạn tiện miêu tả chi tiết).

Tóm , khi vứt bỏ hết liêm sỉ, Minh Anh và XI dường như đạt đến cảnh giới ngưu tầm ngưu, mã tầm mã, tâm đầu ý hợp như đôi tri kỷ. Tuy đôi khi, XI vẫn khiến thấy sợ hãi.

Chẳng hạn như giường, Minh Anh tạo một tư thế cực kỳ táo bạo, táo bạo đến mức cảm thấy thật may vì WhatsApp ứng dụng trong nước, nếu chắc chắn bay màu từ lâu.

Kết quả XI nhắn:

XI: Minh, tư thế trùng .

Minh Anh hoảng hốt, vội vàng lật lịch sử trò chuyện. Giữa một rừng ảnh nóng bỏng tay, quả nhiên tìm thấy một tấm tương tự lúc ở trong phòng tắm!

Đáng sợ thật đấy. Cô ghi nhớ từng bức ảnh của luôn ? Minh Anh hỏi cho lẽ, nhưng dám.

Ngượng c.h.ế.t .

Vì thế mấy ngày qua, so với việc XI giục bản thảo luận văn, thì việc học ở trường đối với vẫn còn nhẹ nhàng chán. Thế nhưng, bạn Minh Anh rốt cuộc vẫn đụng một chuyện ngoài ý .

Sự tình bắt đầu một ngày tan học, Minh Anh đang chuẩn về căn hộ thì khỏi phòng học gọi từ phía : "Này!"

Giọng quen quá... công tâm mà , quen nào gọi là "Này" cơ chứ?

Minh Anh thì thấy Alan đang cách đó xa.

Được , rút lời nãy, đúng là như thế thật. Minh Anh nhíu mày hỏi: "Có chuyện gì thế?"

Alan cũng lộ vẻ mất kiên nhẫn, : "Học phí giáo trình của vẫn đóng đúng ? Marty đang giục đấy."

Cái gì cơ? Phí giáo trình á?

Minh Anh ngẩn . Alan lười giải thích thêm với , dường như chỉ nhiệm vụ truyền đạt lời nhắn xong là thẳng.

Minh Anh vội vàng gọi điện cho Mark. Mark tỏ cực kỳ sốc vì chuyện : "Ming, đùa ? Cậu thật sự nộp khoản phí đó ?"

Minh Anh ngơ ngác: "Không mà. Chẳng giáo trình cứ lên chợ đồ cũ mua là ? Sao nộp tiền ?"

Hồi còn học đại học ở Thượng Hải, tất cả sách vở của đều là đồ cũ, đồ sang tay đời thứ ba, thậm chí thứ tư, cộng hết thảy đến 100 tệ.

Mark xong liền hừ một tiếng: "Ming yêu dấu của ơi, nghĩ đây là thế? Không nộp khoản thì lấy giáo trình . Mà mới sách thì định tham gia thi cử kiểu gì?"

"..."

Minh Anh nhíu mày: "Thế nộp bao nhiêu tiền?"

"Chuyên ngành của chúng khác ." Mark do dự một chút: "Tôi nộp đó 1000 đô."

WTF...

Minh Anh thầm mắng cái thói tư bản rác rưởi từ trong ngoài một lượt, đúng là vì kiếm tiền mà từ thủ đoạn.

Đêm đó, Minh Anh lên trang web của trường tìm kiếm, đau đớn phát hiện dân kỹ thuật như thậm chí còn nộp nhiều hơn cả Mark! Cái đống 1000 đô tuy đến mức khiến ngủ đầu đường xó chợ, nhưng là một khoản chi lớn phát sinh ngoài dự kiến, quan trọng nhất là sự chuẩn nào cả.

Dù điều kiện kinh tế gia đình Minh Anh cũng thuộc hàng khá giả, nhưng khoản chi bất ngờ vẫn khiến nảy sinh cảm giác bất an. Mà một khi thấy bất an, Minh Anh cảm thấy nhất định làm gì đó.

Hơn nữa... XI sắp sửa gặp mặt ! Tổng thể để con gái nhà bao hết .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/thang-nam-yeu-qua-mang-nhan-nham-my-giao-daddy/chuong-31.html.]

Thế là Minh Anh suy nghĩ một hồi gọi Mark hỏi: "Mark, ở trường việc làm thêm nào nhỉ?"

Cậu từng thấy diễn đàn ít đàn đàn chị làm thêm ở tiệm cà phê McDonald's để kiếm chút thu nhập trang trải.

Mark chút kinh ngạc: "Ming, gặp khó khăn gì ?"

Minh Anh đỡ trán: "Tôi tích cóp chút tiền."

Cứ cái đà , e là đến lúc gặp XI, trong túi chẳng còn lấy một xu dính túi mất.

Mark xong thì "ồ" một tiếng, cũng nhiệt tình: "Ngày mai chúng hỏi thử xem, chắc khó tìm . mà Ming , việc học của chịu nổi đấy?"

Minh Anh thầm nhủ trong lòng: Đâu chỉ việc học , hiện giờ còn đối phó với một vị khác nữa cơ mà.

Sau khi Mark rời , Minh Anh theo thói quen sờ đến điện thoại. Lịch sử trò chuyện với XI vẫn đang dừng ở tối qua:

Mingo: Lão sư, ngủ ngon nhé ~ 

XI: Ngủ ngon.

Kể từ khi hai bắt đầu nhập nhằng với , việc chúc ngủ ngon trở thành thói quen hằng ngày.

Hôm nay là thứ Hai, Minh Anh đồng hồ, 8 giờ tối. Tầm tối qua, vẫn còn đang la cà trực tuyến với XI. Sao hôm nay chẳng thấy động tĩnh gì nhỉ?

Minh Anh chống cằm, gửi một cái biểu tượng cảm xúc qua. Không ngoài dự tính, đối phương xem tin nhắn năm phút.

XI: Không lo học bài ?

Gì chứ... dạo mấy chuyện mất hứng thế .

Mingo: Lão sư, bộ lúc nào cũng học bài mới ...

Rung. Minh Anh cúi đầu màn hình.

XI: Không hẳn.

XI: Chỉ là mặc định rằng, nếu tầm tìm thì chắc là học bài .

Minh Anh đến đây thì nhịn mà bật thành tiếng.

Mingo: Thế thì chắc nha, lỡ đang nhắn tin với khác thì

XI: Cũng giống như chúng thế ?

Minh Anh phá lên. Thật lòng hỏi bao giờ cô mới về, nhưng chỉ bảo là tuần chứ chẳng rõ thứ mấy, mà hỏi dồn dập quá thì sợ trông vẻ nôn nóng.

Thế là Minh Anh đành dời chủ đề.

Mingo: Lão sư, thật định tìm việc làm thêm, cho nên...

Mingo: Cho nên tin nhắn của lẽ sẽ trả lời kịp thời nha. Mingo: [cún con tự kỷ trong góc tường.jpg]

Thực ý là mấy cái ảnh lẽ gửi nhanh như , nhưng còn kịp sắp xếp ngôn từ cho khéo thì đối phương nhảy tin nhắn tới.

XI: Làm thêm?

Đầu ngón tay Minh Anh khựng , gửi một cái icon qua.

Mingo: [gật đầu lia lịa] 

XI: Tìm việc

Mingo: Vẫn , mai mới định tìm.

XI dường như đang bận, nửa tiếng mới trả lời .

XI: Có thể phụ đạo tiếng Trung ?

Minh Anh trợn tròn mắt. Thế là XI định giới thiệu việc cho ?

Mingo: Bên chỗ nhu cầu hả?

Mingo: Mà hỏi vì tìm việc làm thêm ?

Tin nhắn hiện trạng thái xem. Minh Anh đợi thêm một lát thì đột nhiên XI gửi qua một dãy điện thoại.

XI: ******* 

Mingo: ? 

XI: Liên hệ với .

XI: Muốn làm thì cứ làm.

Minh Anh ngẩn , mới nhận câu "Muốn làm thì cứ làm" chính là để trả lời cho câu hỏi phía của . Minh Anh ôm mặt, khẽ reo lên một tiếng vui sướng. Cậu cũng chẳng buồn hỏi lương lậu thế nào, việc XI giới thiệu thì chắc chắn là vấn đề gì .

Mingo: Vâng! Cảm ơn lão sư!

Cậu định thoát ứng dụng để gọi điện thoại luôn, ai dè điện thoại rung lên một cái.

XI: Cảm ơn thế nào đây?

... Mẹ kiếp! Lại khiến sợ hãi, đỏ mặt mà!

Lời tác giả:

Cảm ơn thế nào đây? Minh Anh chỉ hét lên: Oan uổng! Oan uổng quá mà!

Loading...