Thẳng Nam Yêu Qua Mạng Nhận Nhầm Mỹ Giáo Daddy - Chương 24

Cập nhật lúc: 2026-04-27 14:02:38
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

@@Về việc dự tọa đàm làm để tranh thủ tán tỉnh...

Lý do Minh Anh liếc mắt một cái nhận đối phương, ngoài việc vị giáo sư kỳ lạ từng để cho chút bóng ma tâm lý , thì quan trọng nhất vẫn là gương mặt thực sự hề đại chút nào. Nó khiến chứng mù mặt của mất tác dụng.

Khung xương mặt mỹ, vóc dáng xuất chúng, ánh đèn của lễ đường, bộ vest của trông vẻ phẳng phiu và cao cấp hơn hẳn những xung quanh. Có điều, từ xa thế , màu tóc của hình như nhạt như hôm đó.

Minh Anh tặc lưỡi một cái, nhớ chuyện đêm hôm dám chấm 0 điểm, còn đem làm trò cá cược với Thomas, trong lòng cảm thấy vô cùng cạn lời.

Cậu thầm nghĩ, chắc chắn ít sinh viên sẽ vì gương mặt mà đăng ký khóa học của , họ sẽ tay ngay thôi. May mà kiểu sinh viên chỉ mặt mà bắt hình dong.

Tuy nhiên lúc , vị giáo sư kỳ lạ dù vẫn bước hiên ngang đầy khí chất, nhưng biểu cảm quá nghiêm nghị như đêm hôm đó.

Giữa tiếng hò reo náo nhiệt, Minh Anh thấy gương mặt thấp thoáng một nụ nhạt. Hắn bắt tay và trò chuyện cùng một vị giáo sư già bên cạnh, đó cùng xuống hàng ghế đầu. Xem chừng vị trí và cấp bậc hề thấp.

Minh Anh lặng lẽ xuống, trong lòng thắc mắc: Sao giáo sư đến dự buổi tọa đàm khai giảng của học viện kiến trúc nhỉ? Không thuộc học viện luật ?

Đệch. Chẳng lẽ thật sự là giáo viên dạy môn tự chọn của học viện ? Sao trong thời khóa biểu từng thấy qua, là dạy cho hệ đại học? Hiện tại xem khả năng là cao nhất.

Minh Anh định tìm hỏi thử, nhưng sang chạm ánh mắt lãnh đạm của Alan, đành nuốt lời định trong. Cậu thật sự nhớ Bruce quá mất!

Buổi tọa đàm nhanh chóng bắt đầu. Người diễn thuyết là viện trưởng học viện kiến trúc, một ông lão nhỏ nhắn với cái đầu hói bóng loáng.

Học viện kiến trúc cái gì cũng nhiều bằng hói đầu. Minh Anh vô thức đưa tay vuốt mái tóc dày của .

Viện trưởng đầu hói bục phát biểu, lúc thì dõng dạc hùng hồn, lúc hài hước thú vị. Rõ ràng vị viện trưởng tuy hói nhưng thực lực khủng, những tài liệu tham khảo bắt buộc mà Minh Anh học thời đại học, ngoài của Thomas thì phần lớn là của vị viện trưởng Mỹ .

Minh Anh cũng hào hứng lắng và vỗ tay theo , nhưng một lúc bắt đầu lơ đãng. Cậu lén điện thoại, XI vẫn cũng hồi âm.

Thật kỳ lạ. Suốt mấy ngày qua, đây là đầu tiên XI im lặng tiếng lâu đến thế. điều cũng làm Minh Anh nản chí, bắt đầu chủ động tìm chủ đề bắt chuyện.

Mingo: XI ơi, học viện nhiều giáo sư hói đầu quá, sợ cũng hói theo mất.

Mingo: [cún con run rẩy.jpg]

Vẫn là trạng thái , hồi âm. Minh Anh mím môi, gửi tiếp một loạt tin nhắn.

Mingo: Sao trả lời , cũng đang dự tọa đàm ?

Đang định oanh tạc thêm vài cái biểu tượng cảm xúc nữa thì xung quanh đột nhiên bùng nổ một tràng pháo tay lớn. Minh Anh vội vàng cất điện thoại, vỗ tay theo .

Vỗ tay xong, lén lút định cầm máy lên, nhưng thấy xung quanh đều đang nhiệt tình lắng , hiếm khi thấy ngại ngùng. Độ dày da mặt của Minh Anh chính là như , luôn biến động linh hoạt theo biểu hiện của những xung quanh.

Cậu điều chỉnh dáng , nhíu mày, cố gắng tập trung xem viện trưởng đang cái gì. Thế nhưng giảng bài thì còn , chứ diễn thuyết thì thực sự kiểu đó. Chỉ nghiêm túc vài phút, bắt đầu thấy nhàm chán và ngọ nguậy.

Ánh mắt đảo quanh lễ đường, lúc thì trần nhà, lúc ngó nghiêng cái ghế chân. Ánh mắt cứ bay bay , bỗng nhiên dừng vị giáo sư kỳ lạ .

Lễ đường hôm nay chỉ dành cho sinh viên khóa của học viện kiến trúc, lượng quá đông. Bởi , cách từ hàng ghế đầu đến hàng thứ ba nơi Minh Anh cũng tính là xa.

Nào ngờ, khi Minh Anh đang chán nản sang, bỗng trợn tròn mắt. Vị giáo sư kỳ lạ đang nghiêng , ánh mắt như khóa mục tiêu, tầm mắt dường như đang lướt qua hàng ghế sinh viên phía để tìm kiếm ai đó.

Đệch thật.

Minh Anh vội vàng gập lưng phía , cố gắng hạ thấp trọng tâm để giảm bớt khả năng thấy. Tuy chắc đối phương còn nhớ , nhưng vẫn thấy chột một cách khó hiểu.

Sao cái gã nước ngoài lo diễn thuyết mà cứ ngang dọc khắp nơi làm gì !

"Cậu làm ?" Alan là đột nhiên nảy sinh lòng là đang quan tâm bệnh, tóm vẫn lịch sự hỏi một câu.

Minh Anh gượng gạo: "Không gì, ."

Alan: "..."

Minh Anh cứ duy trì tư thế kỳ quặc đó một lúc lâu, dám thẳng dậy. Cậu lấy điện thoại , cuối cùng cũng tin nhắn mới.

Minh Anh nhíu mày nhấn mở màn hình, quả nhiên thấy cái ảnh đại diện quen thuộc hiện lên.

A, XI hồi âm !

Khóe môi Minh Anh cong lên, dù tư thế đang cực kỳ bất tiện nhưng vẫn vội vàng vuốt thanh thông báo.

XI: Listen to Steve's speech (Nghiêm túc Steve diễn thuyết).

Phụt.

Minh Anh đưa tay đỡ trán. Ai cơ? Khoan , đang Viện trưởng Steve diễn thuyết nhỉ?! Chuyện khoa học chút nào. Chỉ một khả năng duy nhất thôi!

—— XI cũng đang ở đây!

Minh Anh cảm thấy hưng phấn tột độ, đối phương hóa học cùng học viện, cùng chuyên ngành với , đây quả là duyên phận lớn lao cỡ nào chứ.

Giờ phút , sự kích động dành cho XI lấn át nỗi bất an về vị giáo sư kỳ lạ . Cậu nghiến răng một cái thẳng lưng dậy. Cũng may là vị giáo sư thu hồi ánh mắt tuần tra của .

Thế là đến lượt Minh Anh bắt đầu công cuộc tìm kiếm. Cậu khẽ xoay đầu, cố gắng lục tìm một bóng dáng nữ sinh tóc dài giữa đám đông đủ màu sắc tóc tai. Nữ sinh học kiến trúc vốn ít, theo lý mà nổi bật mới đúng, chẳng thấy ai nhỉ...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/thang-nam-yeu-qua-mang-nhan-nham-my-giao-daddy/chuong-24.html.]

A! Có một tóc dài kìa!

Minh Anh xoáy biển , lòng đầy kích động, kết quả nheo mắt kỹ , lắm, hóa là một nam sinh để tóc dài.

Đệch thật. Tâm trạng phấn khích lập tức giống như bong bóng châm kim, nổ cái bộp tan tành.

Minh Anh từ bỏ ý định, thu hồi ánh mắt. Trên bục, Viện trưởng Steve gì mà khiến cả hội trường nghiêng ngả. Minh Anh chọn cách cúi đầu, chuyên tâm nhắn tin cho XI.

Mingo: XI ơi, cũng ở đây !

Mingo: [cún con xoay vòng.jpg]

Mingo: Buổi tọa đàm chán c.h.ế.t ! Cậu mà cũng nổi ?!

Mingo: Tôi chẳng thấy cả.

Một phút, hai phút, ba phút... tin nhắn hiển thị " xem"!

Minh Anh dán mắt điện thoại đợi hồi âm. thêm một phút, hai phút ba phút nữa trôi qua, vẫn chẳng gì... Cậu hít sâu một . Chẳng lẽ đối phương đang thực sự tập trung diễn thuyết ?

Cậu ngẩng đầu quanh một lượt, đúng là ai đang dùng điện thoại thật. Minh Anh nghĩ thầm, lẽ đối phương thực sự là một con ngoan trò giỏi nghiêm túc giảng .

vài ngày nuông chiều, Minh Anh rõ ràng bắt đầu chút tâm lý "cậy sủng mà kiêu".

Những tà niệm mà Mark gieo rắc đầu đó giờ đây bắt đầu nảy mầm. Mark đúng mà, quyến rũ thì làm chuyện gì đó táo bạo một chút, chứ cứ nhẹ nhàng mãi thì chẳng khác nào chơi đồ hàng trẻ con!

Thế là Minh Anh mím môi, thoát khỏi giao diện trò chuyện, ngón tay lướt nhanh bộ sưu tập ảnh. Cậu lướt ngừng nghỉ, cuối cùng dừng ở một tấm ảnh tự sướng gương đầy vẻ "uốn éo làm dáng" mà vẫn luôn giấu kín bấy lâu nay.

Lúc , nhân cách tà ác chiếm lấy tâm trí Minh Anh, nhấn chọn tấm ảnh đó khung chat với XI. Cậu thầm nghĩ: "Cho chừa cái tội thèm để ý đến nhé."

nhân cách lương thiện lên tiếng can ngăn: "Đại ca ơi, bây giờ đang dự tọa đàm mà!"

Ngay giây tiếp theo, nhân cách tà ác tát bay nhân cách lương thiện sang một bên: "Ngươi thì hiểu cái quái gì! Phải làm thế mới kích thích chứ!"

Gửi !

Mingo: [Hình ảnh]

Mingo: Lão sư ơi~ đừng nữa~ ~

Phụt... ha ha ha ha...

Gửi xong, Minh Anh suýt thì bật thành tiếng. lên bục, Viện trưởng Steve đang kể một câu chuyện truyền cảm hứng gì đó khiến xung quanh đều mang vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc, thế nên chỉ thể c.ắ.n răng nén .

Sau khi gửi tin nhắn, Minh Anh lật úp điện thoại đặt lên đầu gối, trong lòng bắt đầu đếm ngược: Một phút, hai phút, ba phút...

Ơ? Sao vẫn thấy điện thoại rung báo hồi âm nhỉ?

Minh Anh lật điện thoại , thấy màn hình hiện lên hai dấu tích xanh lè!

Đối phương xem!

Dù chỉ là trạng thái xem và phản hồi, nhưng trong phút chốc, tâm trạng Minh Anh giống như quả bóng bay bơm căng trở . May , diễn thuyết của Steve đến đoạn cao trào đầy nhiệt huyết, tiếng vỗ tay và hò reo vang dội của đám đông khéo léo che giấu tiếng tim đập loạn nhịp của .

Đôi khi, việc đối phương xem tin nhắn mà trả lời mới chính là sự tra tấn tàn nhẫn nhất. Bởi nếu họ trả lời, ít nhất còn đoán thái độ suy nghĩ của họ, còn im lặng thế thì thật khiến đường nào mà .

đ.â.m lao thì theo lao. Bước qua rào cản tâm lý đầu tiên , thấy đối phương mãi hồi âm, Minh Anh quyết định làm tới luôn. Cậu cúi đầu, mở camera, giơ tay lên chụp vài tấm ảnh tập trung đôi chân đang mặc quần tây của .

Gửi tiếp.

Mingo: [Hình ảnh]

Mingo: [Hình ảnh]

Mingo: [Hình ảnh]

Mingo: Lão sư ơi~ chữ nào hết~ [thẹn thùng]

Minh Anh (phiên bản tà ác) mang vẻ mặt cảm xúc nhưng trong lòng đang điên dại khi nhấn nút gửi.

Một phút, hai phút, ba phút...

Ong.

Minh Anh lập tức lật điện thoại .

XI: Come out (Ra ngoài ).

Lời tác giả:

Xét về thiết lập nhân vật, Minh Anh nhà chúng rõ ràng kiểu con ngoan trò giỏi

Viết chương cứ gõ phím khùng khặc khặc khặc khặc khặc luôn đấy.

Loading...