Thẳng Nam Bị Lật Xe - Chương 111 Anh sẽ lo kiếm tiền, còn em chỉ cần lấp lánh trên sân khấu!

Cập nhật lúc: 2026-05-10 04:52:35
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngày khai giảng học kỳ mới, Hạ Thư Diễn chính thức chuyển đến sống cùng Bùi Minh Dã.

 

​Đồ đạc qua nhiều, nhưng khi thu xếp thật sự thì chẳng ít chút nào.

 

​Vệ Khê phụ giúp thu dọn, lí nhí lẩm bẩm, thỉnh thoảng còn quệt qua khóe mắt như đang cố kìm nén điều gì đó.

 

​Thấy hành động , Hạ Thư Diễn bước tới, vỗ nhẹ vai:

 

​“Còn thấy mỗi ngày, cùng lớp cùng trường mà.”

 

​“Không giống …” Vệ Khê rầu rĩ.

 

​“Khác gì ?” Từ góc phòng, Bùi Minh Dã đang xếp giày liền bật dậy, cãi hăng: “Hai học từ sáng tới tối. Cậu thì ở bên Miên Miên cả đêm lẫn ngày, thời gian còn nhiều hơn đấy chứ.”

 

​Vệ Khê tranh cãi thêm, nắm tay Hạ Thư Diễn, đầy chân tình:

 

​“Hạ Hạ, nếu bên đó thoải mái thì về nhé. Giường của tớ luôn để sẵn chờ .”

 

​Bùi Minh Dã bước tới, ôm lòng:

 

​“Yên tâm . Miên Miên sống sẽ thoải mái lắm, thoải mái đến mức quên cả trời đất luôn !”

 

​“Anh dùng thành ngữ linh tinh gì thế…” Hạ Thư Diễn khẽ lườm.

 

​Không lâu , đồ đạc lên xe đầy đủ.

 

​Trước khi , Vệ Khê nhào tới ôm chặt, giả vờ lóc:

 

​“Hạ Hạ, thật sự vứt bỏ tớ ô ô ô…”

 

​Hạ Thư Diễn cũng thấy quyến luyến, xoa đầu :

 

​“Rồi mai gặp mà.”

 

​Bùi Minh Dã nhe răng vẻ ghen tuông, bỗng sáng ý:

 

​“Vệ Khê, giới thiệu cho một đối tượng ?”

 

​Vệ Khê giật , ló đầu khỏi vòng ôm, nghi ngờ:

 

​“Anh mà bụng thế ?”

 

​“Tôi thật. Khoa Thể d.ụ.c bên đầy nam sinh, thích kiểu nào đều thể giới thiệu.”

 

​Vệ Khê bắt đầu tin nhưng vẫn lưỡng lự:

 

​“Thôi, cần …”

 

​Bùi Minh Dã kéo tay Hạ Thư Diễn, tiếp tục:

 

​“Nếu mấy đó , còn vài em khác.”

 

​Vệ Khê bỗng ngượng đỏ mặt:

 

​“Thật sự… cần.”

 

​Hạ Thư Diễn nhận :

 

​“Vệ Khê… đang đúng ?”

 

​“Hắn… yêu tớ…” Vệ Khê dở, bối rối lảng sang chuyện khác: “Thôi, để nha…”

 

​Hai tới cổng khu căn hộ.

 

​Bùi Minh Dã tay xách hai vali lớn, vèo mỏi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/thang-nam-bi-lat-xe/chuong-111-anh-se-lo-kiem-tien-con-em-chi-can-lap-lanh-tren-san-khau.html.]

 

​Hạ Thư Diễn lẽo đẽo đẩy xe hành lý phía :

 

​“Hay chia làm hai chuyến cho nhẹ?”

 

​“Không . Chút xíu thôi.” Bùi Minh Dã đầu , “Bạn trai em sức lực dạng .”

 

​Hạ Thư Diễn nghĩ đến những bế bổng một cách dễ dàng, nhất là những thời khắc "mặt đối mặt như bế em bé"…

 

​Sức lực đúng là thừa. Lo lắng thật sự... dư thừa.

 

​Vừa bước nhà, Hạ Thư Diễn phát hiện nơi giống đến.

 

​Bàn ăn phủ khăn trắng ngà, giữa bàn là lọ hoa cắm tươi rói, mùi sương mai nhè nhẹ thoang thoảng.

 

​Thảm nhà đổi sang tông vàng ấm, vật trang trí cũng mới. Toàn bộ phong cách vốn lạnh lẽo giờ đây trở nên ấm áp gần gũi hơn hẳn.

 

​Bùi Minh Dã đặt hành lý sang góc, bất ngờ ôm lấy , vui sướng một vòng:

 

​“Làm gì đấy?” Cậu giữ lấy vai , nhăn nhó hỏi.

 

​“Vui quá!” Bùi Minh Dã ngẩng mặt, ánh mắt rạng rỡ. “Miên Miên, vui cực kỳ!”

 

​“Em cũng .” Cậu mỉm . “Vì từ nay, đây là nhà của chúng .”

 

​Bùi Minh Dã sững , tim đập như trống:

 

​“Nhà… Em ‘nhà’ ?”

 

​“Ừ.” Hạ Thư Diễn nhấn mạnh. “Là nhà của hai chúng .”

 

​Không kiềm chế nổi nữa, Bùi Minh Dã ôm chạy vòng quanh phòng khách như trẻ con.

 

​Trước , căn hộ chỉ là nơi ở trọ, chẳng cảm xúc gì đặc biệt. từ giây phút , nó một ý nghĩa mới: nhà.

 

​“Bùi Minh Dã.” Hạ Thư Diễn ôm bụng , “Anh mà chạy nữa, em sẽ cân nhắc cột dây thừng đấy.”

 

​“Xỏ !” Bùi Minh Dã ôm đè xuống sofa, nghiêm túc: “Xỏ để em trói chặt mãi, ai lấy .”

 

​“Không , còn kiếm tiền nuôi nhà chứ.” Cậu khẽ , chỉnh tóc mái.

 

​“ !” Bùi Minh Dã gật gù, “Anh sẽ lo kiếm tiền, còn em chỉ cần lấp lánh sân khấu!”

 

​“Nghe ngon dữ.”

 

​“Nói thật đấy, Miên Miên.” Hắn dụi mặt tay , “Có , em cần lo nghĩ gì. Cứ mải miết theo đuổi giấc mơ của là đủ.”

 

​“Thế còn giấc mơ của ?”

 

​Sau vài giây im lặng, Bùi Minh Dã ngẩng lên:

 

​“Anh bắt đầu với bơi lội.”

 

​“Tuyệt vời. Anh yêu bơi mà.”

 

​“Thật lúc đầu do dự vì bỏ lỡ giai đoạn nhất.” “Dù bây giờ cố gắng cỡ nào, cũng khó đạt thành tích xuất sắc…”

 

​“ nghĩ đến em, dám từ bỏ 10 năm ba lê để theo đuổi múa Trung Hoa… can đảm.”

 

​“Làm một điều đúng thời điểm nhất là… 10 năm .” “Thời điểm tiếp theo là ngay bây giờ.” Hạ Thư Diễn siết c.h.ặ.t t.a.y .

 

​“Dù kết quả , chỉ cần làm điều yêu… thì bao giờ phản bội chính .”

 

​Bùi Minh Dã nghẹn giọng:

 

​“Miên Miên…”

Loading...