Ta không phải đã chết sao - Phần 9
Cập nhật lúc: 2026-05-08 09:53:01
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Đệ Nhị Bộ
01.
Lúc tỉnh , thấy đang thây một chiếc giường lạnh ngắt. Dán lưng xuống ván giường ngọc ngàn năm hàn băng, chỉ thôi mà hàn khí rần rần chui tọt cơ thể. Ta run lẩy bẩy, há mồm định gào lên một tiếng nhưng phát nửa cái âm thanh.
Ta cái xó là , thậm chí cũng chẳng nhớ nổi quăng tới đây bằng cách nào. Tứ chi cứng đờ như thể đóng băng nó . Ta vắt kiệt chút sức lực cuối cùng mới miễn cưỡng cong mấy ngón tay, nắm thành một nắm đ.ấ.m run rẩy.
Ta nhắm mắt , ép chân khí chạy dọc theo kinh mạch tụ về đan điền, hình thành một luồng khí ấm áp, từ từ lan tỏa khắp .
Đợi đến khi nhiệt nhích lên đôi chút, hà một ngụm sương trắng, há hốc mồm thở hổn hển mấy nhát.
Đến lúc rốt cuộc cũng dư dả tí sức để ngó nghiêng xung quanh, mới phát hiện đây là một căn mật thất rộng rãi cho lắm. Bốn bề đều phong kín bằng nham thạch kiên cố. Dưới gầm giường ngọc loằng ngoằng những dải hoa văn kỳ dị, vội liếc qua một cái, nhưng hiểu cái gì.
Được cái là mấy viên Dạ Minh Châu treo vách đá trông vẻ khá là đáng tiền.
Ta cũng lòng tuột xuống giường thử xem , ngặt nỗi tâm thừa mà lực thì —— Chân cẳng bủn rủn cứ như đồ mượn, chạm đất một cái là nhũn nó . Đầu đập cái "cốp" xuống viền đá, ong lên một tiếng. Ta thấy chính bật một tiếng kêu khàn đục lụn vụn, vang vọng giữa mật thất, sống sờ sờ phóng đại lên gấp mấy .
Và cũng chính cú va đập đó bất thình lình khiến nhớ một chuyện.
... Đệt, chẳng c.h.ế.t ?!
02.
Theo bản năng, đưa tay lên sờ sờ cổ .
Cảm giác băng gạc quấn chặt mơ hồ truyền tới, nuốt nước bọt cái ực. Yết hầu lăn tăn cọ qua đầu ngón tay, làm giật run lên một cái như điện giật.
Ta rũ tay xuống chạm mặt giường lạnh lẽo, xác nhận xác nhận là tay xuyên xuyên thấu thấu nữa, rốt cuộc mới đến kết luận.
Ta vốn dĩ c.h.ế.t tươi, nhưng bây giờ thế quái nào sống nhăn răng.
Vì cái gì?
Cái dấu chấm hỏi to đùng cứ lởn vởn bao trùm lấy , mà thì thấy vui sướng hưng phấn gì sất.
Ta bắt đầu lục lọi mớ ký ức khi c.h.ế.t. Thân xác kẻ khác chiếm đoạt, còn biến thành du hồn vất vưởng trôi dạt quanh cái xác đó. Sau khi cái ghế Hộ pháp tước , nhịn nổi tay đả thương , dây dưa mãi cho đến khi Giáo chủ thấy , còn tìm cả đạo sĩ đến pháp đàn để đ.á.n.h hồn bay phách tán...
Nếu gì thiếu sót, thì đó là bộ cái quá trình c·h·ế·t tiệt đó. Ta nhớ cực kỳ rõ ràng, bởi vì đối với mà , chuyện đó cũng chỉ mới xảy mà thôi.
chỉ ngủ một giấc, mở mắt thấy vẫn còn sờ sờ ở đây. Có hô hấp, tim đập, cũng ký ức. Mà những cái hồi ức kinh tởm tủng đó phảng phất như chỉ là một cơn ác mộng, dính dáng gì tới hiện thực.
Thế nhưng sờ thấy vết sẹo cổ, ẩn nấp ngay lớp băng gạc.
Và sâu thẳm bên trong, cứ lờ mờ cảm giác, bỏ sót một thứ gì đó.
03.
Ta tốn thêm một thời gian đếm nổi để gọi chút sức lực về cơ thể. Qua vụ chứng minh, võ công vẫn còn lỳ lợm , chỉ là do xác quá suy nhược nên tạm thời xài , ráng lắm mới rặn chút nội công để phòng .
Cơ mà hiệu quả mang cũng rõ rệt phết. Ta thể cảm nhận rõ ràng thể năng của đang từng chút từng chút hồi phục... Chắc bao lâu nữa là thể tụt xuống giường . Ta nghiêng đầu ngoái cổ cố tìm xem cái cửa mật thất nó ở xó nào, kết quả đương nhiên là thấy.
Đương nhiên cũng khả năng nó gầm giường.
Ngay lúc đang tính lát nữa mò xuống gầm giường xem thử thì đột nhiên một tiếng động lạ. Bức tường trơn tuột dấu vết gì bỗng nứt một khe hở, cứ thế mở rộng dần...
Cho đến khi một bóng áo trắng như tuyết lù lù xuất hiện cánh cửa.
04.
Ta trợn trừng hai mắt, kinh ngạc đến mức câm nó mồm.
Là Tần Phi Nguyệt, điểm dư sức đoán .
... đệch mợ, tại tóc bạc trắng hết thế ?!
05.
Ta nhất thời load kịp, mất một lúc lâu mới hồn, há miệng tiếng động gọi một tiếng "Giáo chủ".
Tần Phi Nguyệt còn hình lâu hơn cả , cả sững sờ cứng ngắc hệt như một bức tượng ngọc. Ta dùng khóe mắt lén lút liếc một cái, dọa cho hết hồn.
Chỉ thấy một dòng nước mắt lặng lẽ lăn dài khuôn mặt tinh xảo tì vết của . Đôi con ngươi màu lục bảo đẫm nước, lấp lánh như ngọc quý.
Và ngay giây tiếp theo, đột ngột lao tới, ôm chầm lấy ...
Hắn ôm chặt vãi nồi. Đôi cánh tay trông chẳng lực lưỡng gì mấy siết lấy , như thể nghiền nát nhét thẳng trong xác .
Cổ họng vẫn phát tiếng, chỉ ngơ ngác kêu "A" một tiếng trong cổ họng, xém chút nữa thì ôm cho tắc thở tắt .
Tần Phi Nguyệt rúc đầu vai , mái tóc dài bạc trắng cọ qua chóp mũi . Mặt nạ bạc của cấn cổ , chút lành lạnh.
Ta thấy dùng cái giọng điệu nghẹn ngào run rẩy, phảng phất như một kẻ tội đồ giành sự cứu rỗi, mà liên tục gọi tên .
Ta chút thụ sủng nhược kinh, môi run lẩy bẩy, buông một tiếng "Giáo chủ".
Lần hình như thoát tí âm thanh, nhưng nhanh từng tiếng "Thẩm Lược" của đè bẹp dí.
Từng giọt nước mắt nóng hổi rớt xuống trượt dọc theo cổ , làm rùng run lẩy bẩy một cách khó hiểu.
"... Giáo chủ." Ta ráng sức thử vài , rốt cuộc cũng thể nặn trọn vẹn hai chữ, cho dù cái giọng khàn đặc như vịt đực.
mà nên cái gì bây giờ?
Ta vắt óc nghĩ mất nửa ngày, chợt cúi đầu, đập mắt là hai cổ tay từ lúc nào quấn kín băng gạc của , vội vàng buột miệng: "Ngài thương ?"
06.
Tần Phi Nguyệt ngẩng đầu lên, hai mắt đến đỏ hoe, nước mắt mặt vẫn khô. Cộng thêm cái khuôn mặt đẽ tinh xảo quá mức quy định , trông vài phần mang ý vị... nhu nhược đáng thương.
Ta đúng là điên mới dám lôi cái từ ghép với Giáo chủ!
Tần Phi Nguyệt tựa hồ phát giác sự quái đản của , ngược đưa tay bắt mạch cho ... Hành động làm cả chấn động, bản năng hất nó tay , nhưng sức, chỉ đành cứng ngắc trơ đó. Mặc cho cái bàn tay buốt lạnh lướt qua cổ tay , lướt qua n.g.ự.c ... và cuối cùng dừng cái cổ đang quấn băng gạc.
Ta căng thẳng đến mức sống lưng duỗi thẳng tắp, hai tay thả lỏng bên hông bất giác siết chặt , gần như thể kiềm chế nổi tính công kích đang chực chờ bùng nổ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ta-khong-phai-da-chet-sao/phan-9.html.]
Phản ứng của quá mức rõ ràng, Tần Phi Nguyệt quả nhiên nhận . Hắn như thể trút gánh nặng, bảo: " là ngươi ..."
Ta sững một giây, gần như buột miệng thốt : "Giáo chủ đang coi là ai ?"
Hắn rằng nhào lên nữa. Chỉ là , luồn một tay xuống gối , tay vòng qua nhượng chân, trực tiếp bế bổng lên theo kiểu bế công chúa. Đệt mợ thể đùa , một thằng đàn ông đực rựa như mà bế kiểu , cả sượng trân tả . nghĩ đến phận của đối phương, c.ắ.n răng nhịn sống nhịn c·h·ế·t.
Giáo chủ bế khỏi căn mật thất tối thui, áp sát lòng bàn tay lên n.g.ự.c , cuồn cuộn truyền chân khí ấm áp sang. Ta híp hai mắt , thoải mái thiu thiu buồn ngủ.
Dù rằng cảm giác thụ sủng nhược kinh vẫn còn đó, nhưng đầu óc hiện tại đang rối như tơ vò. Lúc cũng thèm vắt óc suy nghĩ nữa, cùng lắm thì tỉnh dậy ăn một trận đòn chứ gì.
C.h.ế.t cũng c·h·ế·t qua , còn sợ ba cái lẻ tẻ á?
07.
Cơ mà Tần Phi Nguyệt vẻ ý định phạt . Ngược còn cẩn thận dọn ngay ngắn trong phòng, bất kể ngày đêm túc trực canh giữ.
Ta thấy cấn cấn trong lòng.
Hắn bao giờ chuyện nhận nhầm nhỉ? Vậy tại đối xử với như thế?
Chẳng lẽ... thích ?
08.
Cái ý nghĩ điên rồ nảy , chính tự dọa sợ vãi mật.
Sao tự dưng liên tưởng đến cái viễn cảnh buồn nôn chứ? Chẳng lẽ là do Giáo chủ đối xử với hàng giả quá, làm đến cả cũng lây bệnh hoang tưởng?
Ta lắc lắc đầu. Đột nhiên tiếng cửa đẩy , Tần Phi Nguyệt từ lúc nào ngay bậu cửa.
Ngoài hiên đang cữ hoàng hôn lặn, ánh chiều tà màu nắng ấm áp rải xuống, phủ lên mái tóc bạc trắng của một tầng sáng dìu dịu. Ta nhất thời đến ngây , chớp mắt một cái rảo bước tới ngay mặt . Ngón tay lạnh buốt của sờ sờ mặt , cất tiếng hỏi: "Hồi phục đến ?"
Theo bản năng rụt đầu , cúi gằm mặt xuống: "Khởi bẩm Giáo chủ... Đã còn gì đáng ngại nữa."
Tần Phi Nguyệt tịt ngòi thèm đả động gì đến cái vụ c·h·ế·t, cũng thuận nước đẩy thuyền coi như chuyện gì xảy —— Ai bảo là Giáo chủ cơ chứ, nắm quyền sinh sát trong tay. Dù sống nữa, chỉ cần , khẽ ngoắc ngón tay một cái là xách quần tìm chỗ chầu trời thôi...
Ngay lúc còn đang thả hồn miên man suy nghĩ vớ vẩn, cằm nọ nhẹ nhàng nâng lên. Khuôn mặt đeo nửa chiếc mặt nạ của Tần Phi Nguyệt dí sát rạt , thậm chí thể rõ hình bóng phản chiếu trong đồng t.ử của .
"Đừng gọi là Giáo chủ nữa." Hắn , "Gọi là A Nguyệt ."
09.
... Cái gì cơ?
Ta đơ mặt.
Thế là hai thằng đực rựa tụi trố mắt đù đờ mất một lúc lâu. Tần Phi Nguyệt là đỏ mặt , rụt tay về, khẽ ho húng hắng một tiếng, ánh mắt bắt đầu đ.á.n.h đảo liên hồi...
Ta thấy thế , thế nó sượng vãi nồi, bèn vớt vát mở miệng: "Mặt nạ của ngài... đổi kiểu mới ?"
"..."
Đệt, hình như còn sượng hơn lúc nãy.
10.
Mà cũng , từ lúc gặp mật thất thắc mắc . Tần Phi Nguyệt cái mặt nạ của từ cái đời thuở nào gọt từ che nửa mặt xuống còn che một phần tư mặt, phần lớn ngũ quan đều phơi hết cả ngoài... Ờm, cũng hiểu đeo với đeo thì cái gì khác .
đáng chú ý nhất là, viên ngọc bích mà ngày trầy da tróc vẩy mới lùng về , nay mài phẳng tắp khảm thẳng hốc mắt của mặt nạ, trông dị dị mà độc đáo phết.
... mà xài cái kiểu đó khuất tầm ?
Đang lúc căng thẳng nên đầu óc cứ suy nghĩ lăng nhăng luyên thuyên, thì chợt thấy Tần Phi Nguyệt ngẩng đầu lên, tháo luôn cái món đồ vướng víu mặt xuống: "Nếu ngươi thích, đeo nữa là ."
Quả thì đơ tập, gai ốc gai cục thi nổi cục cục, cuống cuồng bào chữa: "Toàn bằng ý định của Giáo chủ..."
Tần Phi Nguyệt cau mày , buồn tiếp lời.
Ta ánh mắt chuyên chú của đến phát ngợp, yết hầu giật giật, lắp ba lắp bắp gọi một tiếng: "A... A Nguyệt."
Hắn gọi , khóe miệng cong lên, thế mà .
... Mẹ nó, trai vãi chưởng.
11.
Trong ấn tượng của , Tần Phi Nguyệt cực kỳ hiếm khi nở nụ . Đến cũng nhớ nổi cuối thấy là từ thuở tám hoành nào, bây giờ chiêm ngưỡng thấy chút mới mẻ ho.
Ta cứ thế chằm chằm Giáo chủ chớp mắt, thế kết tội đại nghịch bất đạo cũng oan. Ấy mà Tần Phi Nguyệt lấy nửa ý định quát mắng , ngược còn vươn tay , một tay tóm gọn lôi lòng.
Ta c·h·ế·t bao nhiêu lâu, gầy rộc là cái chắc. Hắn cũng chả béo gì cho cam. Lúc hai bộ xương khô cọ xát cấn c·h·ế·t. Ta khẽ giãy giụa một chút, ngẫm nghĩ một chốc, buột miệng gọi: "A Nguyệt."
"Ừ." Đối phương áp đầu lên vai , hai mắt khẽ nhắm , vẻ mặt an tường vô cùng, "Sao thế?"
"Ta c.h.ế.t... nhầm," Ta thấy hai mắt mở toang ngay tắp lự, vội vàng đổi từ ngữ ngay tức khắc, "Ta ngủ bao lâu ?"
12.
Nhắc tới cái chủ đề , Tần Phi Nguyệt khẽ nhíu mày, nhưng rốt cuộc vẫn đáp: "Hai năm."
Ta c·h·ế·t hai năm.
Nghe con , tức khắc thấy hoảng hốt m.ô.n.g lung. Ngay giây tiếp theo, Tần Phi Nguyệt siết chặt lấy : "Ta sẽ bao giờ để ngươi c·h·ế·t thêm một nào nữa ."
Kể từ lúc tỉnh đến giờ, trở nên dính vãi lúa. Cái điệu bộ ôm chặt lấy cọ cọ lúc trông chả khác gì một con vật nhỏ đang làm nũng... Ờm, chút đáng yêu?
Đệt, từ bao giờ xài mấy từ miêu tả sến súa buồn nôn thế cơ chứ...
13.
Như để chứng minh cho điều đó, Tần Phi Nguyệt siết vòng tay ôm chặt hơn, còn cố tình vô ý mà đè ngã xuống giường. Sức lực của hiện tại đọ , đương nhiên là cứ thế mà đè ngửa . Hai thằng đàn ông đực rựa lăn lộn cọ xát trong chăn, ám vãi chưởng.
Tần Phi Nguyệt thì trai khỏi bàn, tình cờ cong bẩm sinh, đáng lẽ đây là một màn diễm tình nóng bỏng, nhưng hiểu ... Lạ cái là, sự khó hiểu lấn cấn trong lòng lúc lớn hơn gấp vạn sự hưng phấn. Ta thể hiểu nổi tại đột nhiên đổi tính đổi nết như thế. Cơ mà là đực rựa với , so đo dăm ba cái chuyện sờ mó cũng ý nghĩa gì. Chẳng đau chẳng ngứa, chỉ thấy tào lao làm bộ làm tịch.
Thế là đưa tay vỗ vỗ lưng , coi như an ủi vỗ về.
Tần Phi Nguyệt vô cùng ngoan ngoãn thả lỏng thể, ngoan hệt như một con mèo nhỏ... Làm nó rợn hết cả gai ốc.