Ta Dùng Triết Học Mác-Lênin Thanh Lọc Thiên Hạ - Chương 46: Xem Phục (Nhị)

Cập nhật lúc: 2026-04-30 13:36:14
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

! Chính là !

Nó hưng phấn, rục rịch uốn éo , nhưng dám tiến gần.

dám chắc chắn.

Thật sự là ?

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Người, tự treo ngược xà nhà ?

Nó cuộn tròn thành một cục sàn nhà, dè dặt thè lưỡi rắn về phía y.

“Hì.” Tạ Phù Ngọc nhếch mép , hai chân y quặp chặt lấy xà nhà, tay hóa 3000 Chỉ, giữ nguyên tư thế treo ngược vung kiếm c.h.é.m tới.

Nó né tránh kịp, ăn trọn một đòn đau điếng phát tiếng kêu t.h.ả.m thiết, chớp mắt hóa thành một con rắn nhỏ.

Tạ Phù Ngọc mượn lực lao xuống, lấy mũi kiếm làm điểm tựa vững vàng đáp xuống đất, y lạnh lùng đ.á.n.h giá con yêu quái mặt, động tác tay cũng nhàn rỗi, thu kiếm búi mái tóc.

“Tương truyền từng một loài yêu quái, ưa thích những nơi âm u ẩm thấp, mặt rắn, cổ phát sáng dài vài thước, tanh hôi dị thường, thích giả dạng con để dụ dỗ kẻ phàm tục, đó ăn thịt.”

“Loài quái vật tên là Bạch Cô.”

Ánh mắt Bạch Cô oán độc, hung hăng trừng mắt y: “Ngươi định làm gì?”

Tạ Phù Ngọc mỉm : “Cửa sổ mở , ngươi sợ ?”

“Không đúng, ngươi đang sợ hãi.” Tạ Phù Ngọc nửa xổm xuống, một tay bóp chặt lấy Bạch Cô: “Ngoài cửa sổ rốt cuộc thứ gì? Ngươi đang sợ hãi điều gì?”

Bạch Cô thè lưỡi: “Ngươi hỏi , cửa sổ của ngươi đang mở đấy, tự xem thử?”

Tạ Phù Ngọc vui vẻ gật đầu, thế là túm lấy Bạch Cô định ném ngoài cửa sổ, chỉ thấy con yêu quái tức khắc hoảng loạn, nhưng Tạ Phù Ngọc khống chế gắt gao, khó lòng vùng vẫy thoát .

Tạ Phù Ngọc ngưng thần suy nghĩ, nó rốt cuộc đang sợ thứ gì?

Bạch Cô nhân lúc Tạ Phù Ngọc phân tâm, dốc sức uốn éo, hồn phách xuất khiếu chỉ để cái xác hồn, Tạ Phù Ngọc nhíu mày, vô cùng ghét bỏ cái xác của Bạch Cô, tiện tay ném thẳng ngoài cửa sổ.

lúc , y thấy một tràng tiếng bước chân vô cùng đều đặn từ xa tiến gần. Tạ Phù Ngọc nghiêng nấp một bên cửa sổ, mượn ánh trăng lén lút đ.á.n.h giá cảnh tượng bên ngoài.

Ánh trăng vằng vặc, rọi sáng cả con phố, tựa như dải ngân hà vỡ vụn, lấp lánh ánh bạc, liền thấy một hàng giấy quy củ bước , kiểu dáng giống với đám giấy ban ngày, Tạ Phù Ngọc ý định bắt vài tên để tra hỏi, nhưng khóe mắt lướt qua, thoáng thấy một bóng đen nơi góc khuất.

Hàng chân mày Tạ Phù Ngọc dần giãn , y nắm hờ tay che khóe miệng đang nhếch lên, bóng đen dường như nhận điều gì, ngẩng đầu lên, vẻ mặt Tạ Phù Ngọc lập tức nghiêm , vội vàng nấp góc c.h.ế.t.

làm xong hành động đó, y mới muộn màng nhận , khỏi lắc đầu: “Tạ Phù Ngọc, lớn chừng tuổi còn ấu trĩ như .”

Nói thì thế, nhưng trong lòng y vẫn ngứa ngáy, ngón tay chạm hoa văn chạm trổ gỗ, y khẽ thò đầu , liền thấy bóng đen còn ở chỗ cũ, y dứt khoát bước hẳn ngoài, quanh quất con phố, mà chẳng tìm thấy bóng dáng nọ .

“Tên nhãi ranh, chạy nhanh thật đấy.” Tạ Phù Ngọc mắng một câu, vẫn đóng cửa sổ .

Còn bóng đen đang cửa khách điếm, ngẩng đầu lên một căn phòng lầu hai, hồi lâu , chậm rãi tháo mặt nạ xuống, để lộ dung nhan ẩn giấu bên , chính là Lục Hàm Chương, tự giễu nhếch khóe môi, cuối cùng vẫn bước thêm một bước nào, xoay bám theo bước chân của đám giấy.

Tạ Phù Ngọc thức trắng một đêm, ngày hôm , khi y bước xuống lầu, sảnh lớn khách điếm một bóng , Tạ Phù Ngọc híp mắt, xem lão ông chính là do Bạch Cô biến thành, bóng kiếm hôm qua của để ấn ký hồn phách nó, hôm nay chỉ cần theo ấn ký đó, chừng thể mò sào huyệt của con Bạch Cô .

Y một đường bám theo ấn ký đến rìa thị trấn, Tạ Phù Ngọc ngẩng đầu đ.á.n.h giá, nơi rừng cây bao quanh, địa thế thấp và bằng phẳng, thấy một bóng xẹt qua, đợi bóng vững gót chân, kiếm của y rời vỏ kề sát cổ kẻ nọ.

Là một đứa trẻ, vẻ mặt mếu máo chực , bĩu môi hoảng sợ đến mức thốt nên lời. Tạ Phù Ngọc nhíu mày, loài sinh vật Bạch Cô lúc tiến hóa quên mang theo não , cái trò vặt vãnh dùng một đủ còn dùng hai.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ta-dung-triet-hoc-mac-lenin-thanh-loc-thien-ha/chuong-46-xem-phuc-nhi.html.]

“Bạch Cô.” Tạ Phù Ngọc lạnh lùng gọi.

Đứa trẻ vẫn còn giãy giụa hấp hối: “Ngài, ngài ai , quen Bạch Cô nào cả.”

dứt lời, đột nhiên vùng lên thoát khỏi sự trói buộc của Tạ Phù Ngọc, nhe nanh múa vuốt hóa đầu rắn há ngoác miệng c.ắ.n về phía Tạ Phù Ngọc, Tạ Phù Ngọc phản ứng kịp thời, đạp đất bật lên, một chân đạp cây bên cạnh, chân nhắm thẳng n.g.ự.c đá mạnh đầu rắn, xoay tung một cú quét ngang quật ngã con xà yêu xuống đất.

Thừa dịp Bạch Cô đang giãy giụa gượng dậy, Tạ Phù Ngọc triệu hồi song tiên, dồn sức quất mạnh về phía Bạch Cô, song tiên đan xen tựa như ngân xà cuồng vũ, quấn chặt lấy Bạch Cô từ xuống , khiến nó thể nhúc nhích.

Chỉ trong một cái chớp mắt, cao thấp phân rõ.

Tạ Phù Ngọc bẻ quặt đầu rắn của Bạch Cô, ánh mắt lạnh nhạt: “Nói, vì các ngươi sợ thứ ngoài cửa sổ.”

Đồng t.ử dọc của Bạch Cô đột ngột giãn to, liên tục lắc đầu: “Không, , … Ngoài cửa sổ… Ngoài cửa sổ…”

Nhìn nó ấp a ấp úng hồi lâu nên lời, Tạ Phù Ngọc bĩu môi: “Bạch Cô hóa rắn, cũng coi như là bảo vật linh tính, lột sống lớp da làm áo giáp là hợp lý nhất, đao thương bất nhập, cặp mắt cũng đấy, làm minh châu chắc hẳn rực rỡ lắm.”

Bạch Cô Tạ Phù Ngọc , sắc mặt trắng bệch.

Tạ Phù Ngọc nhếch khóe môi, nửa xổm xuống: “Ta thấy ngươi cũng chút đạo hạnh, tu hành chắc cũng hơn năm trăm năm, cam tâm tình nguyện chui rúc ở cái Thần Nữ Trấn ? Ngươi nếu , hôm nay cũng thể kết liễu ngươi, đang luyện pháp khí mới còn thiếu một vật dẫn.”

Dứt lời, y vươn tay định móc cặp mắt rắn của Bạch Cô.

“Ta hết! Ngài rủ lòng thương, rủ lòng thương, tha cho !” Bạch Cô sụp đổ gào lên.

Tay y chỉ cách con ngươi Bạch Cô trong gang tấc, , Tạ Phù Ngọc thu tay về, đổi thành tư thế khoanh tay ngực, thong thả dậy tựa lưng gốc cây: “Sớm thế hơn ? Nói .”

“Ngoài cửa sổ là, là đồ vật của …” Bạch Cô suy sụp .

Tạ Phù Ngọc ngước mắt: “Điếu Môn Tang?”

Đồng t.ử Bạch Cô co rụt , cái đầu luống cuống vặn vẹo đ.á.n.h giá bốn xung quanh, mới lấm lét gật đầu như kẻ trộm.

Tạ Phù Ngọc trầm ngâm, nơi quả nhiên thoát khỏi quan hệ với Điếu Môn Tang, y theo bản năng c.ắ.n môi , cất tiếng hỏi: “Trên Thần Nữ Trấn miếu mạo nào ?”

Bạch Cô do dự đáp: “Có… chúng dám bước .”

Tạ Phù Ngọc càng thêm chắc chắn, miếu, chừng là thờ Điếu Môn Thần, Điếu Môn Thần và Điếu Môn Tang mối quan hệ mật thiết, quả thật đến đúng chỗ .

“Dẫn đường.” Sợi roi quấn Bạch Cô hóa thành vòng cổ siết chặt lấy cổ nó, Tạ Phù Ngọc cầm đầu dây bên , giật giật sợi dây.

Bạch Cô tâm cam tình nguyện, nhưng dâm uy của , thể ngoan ngoãn dẫn đường.

Vị trí của bọn họ cũng khá gần ngôi miếu, chừng mười phút, thể thấy một ngôi nhà cách đó xa. Đợi đến gần, bên ngoài bao bọc bởi hàng rào, Tạ Phù Ngọc đ.á.n.h giá từ xuống , giật sợi dây : “Ngươi đùa ? Đây chẳng là nhà ở của bình thường ?”

Bạch Cô rũ mắt đáp: “Không, nào dám đùa giỡn ngài, chính là chỗ .”

“Được.” Tạ Phù Ngọc đồng ý, thoáng thấy vẻ mặt khó xử của Bạch Cô, liền vòng đầu dây thừng của treo lên khung cửa, giăng thêm một lớp kết giới, bấy giờ mới đẩy cửa bước .

Quả thật ở, nhưng sân nhỏ sạch sẽ ngăn nắp, là miếu, thật giống nơi ở của một gia đình bình thường hơn, hoa giấy leo kín bờ tường, vô cùng ấm áp, lạc lõng với khung cảnh của Thần Nữ Trấn.

Tạ Phù Ngọc bước "miếu", chỉ thấy bên trong một bức tượng đất sét, y ngẩng đầu, hàng chân mày nhíu chặt hơn.

Đó là tượng của Điếu Môn Thần Điếu Môn Tang.

Bức tượng tạc hình một nữ tử, khuôn mặt từ bi, khóe miệng điểm nụ , tràn ngập vẻ thần thánh.

Loading...