Sủng Thần - Chương 50 Ban thưởng

Cập nhật lúc: 2026-04-07 16:34:46
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ngày hôm đó hoàng đế thượng triều. Đối ngoại thông báo rằng Thái hậu bệnh nặng. Hoàng thượng vốn chí hiếu nên ở chùa Hoàng trai giới mười lăm ngày để cầu nguyện cho Thái hậu nương nương.

Sáng sớm, Hạ Triều Thái Học xin nghỉ cho Hứa Thuần cũng trở về bẩm báo. Hắn bên Thái Học vì nóc nhà mưa dột mà Công Bộ khó sắp xếp nhân thủ tới tu sửa ngay. Vì lệnh cho các học sinh tự học ở nhà nửa tháng và giao thêm một bài thiết sách luận.

Hứa Thuần vui mừng khôn xiết. Cậu hứng thú bừng bừng kéo cửu ca câu cá: “Nhân lúc ngày nghỉ, mau bồi dạo quanh thôn trang một chút, cửu ca bận việc gì ?”

Tạ Dực : “Ừm, chính sự.”

Hứa Thuần chút mất mát nhưng phấn chấn hỏi: “Vậy khi nào cửu ca mới rảnh?”

Tạ Dực duỗi tay kéo Hứa Thuần lòng , nghiêm mặt : “Ở bên tiểu lang quân của , đây chính là chính sự.”

Hứa Thuần nhào lòng Tạ Dực với trái tim đập thình thịch. Cậu tựa vai . Nhìn Tạ Dực vốn ngày thường áo mũ chỉnh tề nay chỉ mặc sa bào với mái tóc đen xõa vai và kết khăn vải đơn giản. Cậu liền thực sự ở bên , trong lòng vui sướng: “Vậy để bọn họ chuẩn một chút câu cá nhé.”

Tạ Dực thấy tràn đầy sức sống liền đỡ lấy eo : “Rất . Thế nhưng trải qua trận mưa lớn như thì cá c.ắ.n câu ?”

Hứa Thuần kiêu ngạo đáp: “Sau mưa lớn mới là lúc dễ câu cá nhất. Đám cá đặc biệt sinh động và còn mồi ngon nữa.”

Nói một nửa, mở to mắt Tạ Dực với vẻ mặt thể tin nổi: “Cửu ca.”

Tạ Dực hỏi: “Làm ?”

Hứa Thuần quả thực khó tin khi cửu ca thể nghiêm trang chuyện với như thế. Hắn làm thể dửng dưng như việc gì khi cơ thể đang phản ứng rõ rệt? Thời tiết dần nóng lên và cả hai đều mặc sa bào mỏng manh. Hứa Thuần khẽ cử động và cảm giác khác lạ càng thêm rõ rệt. Mặt bỗng chốc đỏ bừng vì quần áo thực sự quá mỏng.

Hứa Thuần bám lấy vai Tạ Dực dứt khoát quỳ lên đùi chiếc ghế thái sư. Cậu cúi đầu hôn lên môi Tạ Dực. Sắc mặt Tạ Dực vẫn thập phần trấn định nhưng đôi tay siết chặt lấy vòng eo .

Ánh nắng ngoài cửa sổ sáng rực. Bọn họ dậy muộn nên dùng bữa sáng xong gần đến buổi trưa. Hứa Thuần rõ mồn một khuôn mặt Tạ Dực. Hàng mi dài của rũ xuống với đôi mắt trầm tĩnh và dáng thản nhiên. Lời vẫn ung dung như thể thứ đều trong tầm kiểm soát. Thế nhưng cơ thể nóng bỏng như lửa đốt.

Trong cuốn Lễ Ký  : “Quân t.ử thất lễ với , biến sắc với , lỡ lời với .”

Hứa Thuần hiểu nghĩ tới những lời học khi sách. Cửu ca vốn thường dạy về Lễ Ký nhưng luôn thấy là một quân tử. Cậu vạn ngờ cửu ca thể nhẫn nhịn đến mức .

Càng như thế, càng nảy sinh ý định trêu chọc. Cậu nổi tâm tính bướng bỉnh ngay tại mái nhà ngắm cảnh bên cửa sổ. Cậu cứ thế cọ xát quấy rầy cho đến khi cửu ca bế bổng lên và ép xuống mặt bàn gỗ hoa lê trơn nhẵn: “Không câu cá ?”

Hứa Thuần đỏ mặt tía tai. Đôi giày của đá văng mất. Nhìn thấy ánh mắt Tạ Dực đang từ cao, bỗng cảm thấy chút khiếp sợ. Tạ Dực cúi nắm lấy cổ chân mảnh khảnh của : “Có con cá nghịch ngợm, cần trấn an một chút .”

Hứa Thuần c.ắ.n môi nghiêng đầu với trái tim đập loạn nhịp. Cậu thấy bức họa vẽ xong đẩy sang một bên. Trong tranh đàn cá bơi lội trong khe suối và bên cạnh là loài thủy điểu đang cúi đầu rình mồi. Con chim với chiếc mỏ dài như giáo nhọn đang kiên nhẫn chờ đợi thời cơ.

Mãi đến gần chạng vạng, Tạ Dực mới cùng Hứa Thuần y phục để bên hồ thả câu. Trận mưa lớn khiến mực nước dâng cao. Cỏ ven hồ xanh vài chú chim đang ung dung kiếm ăn mặt nước.

Vốn dĩ Hứa Thuần mong đợi ngày nhưng giờ đây đang chịu hậu quả do chính gây . Sống lưng và đôi chân vẫn còn run rẩy và mềm nhũn. Cậu chỉ thể dựa lưng chiếc ghế mềm và lười biếng chỉ tay: “Cần câu đều chuẩn ở đây . Mồi câu cũng gắn xong nên dù động tĩnh gì cũng lo mỏi tay. Cửu ca hãy lấy bao nhị liệu trong sọt rắc xuống mặt nước . Bên cũng thả thêm hai cái lồng cá nữa. Một lát nữa kéo lên bảo đảm sẽ đầy ắp cá. Như dù chúng câu thì vẫn bánh cá để ăn.”

Trên mặt vẫn còn vương nét ửng hồng. Tóc mai còn ẩm và đôi môi thì căng mọng tươi tắn.

Tạ Dực đầu làm theo lời dặn. Hắn rắc mồi và thả lồng cá xuống. Sau đó cầm cần câu và giúp Hứa Thuần ném dây câu xuống nước mới lo đến phần .

Hứa Thuần thấy thao tác thuần thục liền kinh ngạc: “Thì cửu ca cũng câu cá.”

Tạ Dực đáp: “Ừm. Cậu của thích câu cá. Ông việc giúp tu dưỡng tính và rèn luyện định lực. Thật thấy ông lấy cớ để thỏa cơn nghiện câu cá vì mợ thích ông dã ngoại cả ngày về nhà.”

Hứa Thuần gật đầu: “Người đối xử với thật .”

Tạ Dực tiếp lời: “ . Ông dạy nhiều thứ từ Ngũ kinh cho đến Lục nghệ. Ngay cả việc chữ cũng là ông cầm tay dạy . Học vấn của ông cao và tinh thông từ giám định cổ vật đến y thuật, thiền lý. Những kỹ năng thưởng họa của phần lớn đều do ông truyền dạy.”

Hứa Thuần mực kính nể: “Đó thực sự là một vị lương sư.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sung-than/chuong-50-ban-thuong.html.]

Tạ Dực bỗng trầm mặc. Hứa Thuần nhớ quan hệ của cửu ca với ruột vốn nên lẽ với cũng đoạn tuyệt. Cậu chút hối hận vì chạm chuyện buồn. Cậu liền chỉ tay mặt nước để chuyển chủ đề: “Cửu ca xem. Có nhiều cá kéo đến ? Đây đều là công lao của mồi nhử của đó! Huynh cứ chờ mà xem. Một lát nữa đám cá sẽ say lừ thừ mặt nước để chúng mặc sức bắt.”

Tạ Dực hỏi: “Đây là bí kỹ độc môn gì ?”

Hứa Thuần hì hì: “Lấy gạo ngâm rượu ba ngày ba đêm trộn với thịt tôm băm nhỏ, muối, giấm và hoa liễu cùng mạch nha. Cuối cùng là thêm giun tẩm đường trộn tất cả với . Đây chính là mồi khiến cá say rượu! Phương t.h.u.ố.c tự trong thoại bản làm thử và thấy hiệu quả.”

Cậu đắc ý lắc đầu: “Cái gọi là ‘chậm lỗ chèo thuyền bắt cá say’.”

Nói xong mới nhận câu ý tứ cho lắm. Cậu hận thể c.ắ.n đứt đầu lưỡi lén Tạ Dực. Tạ Dực chú ý tới ánh mắt đó liền mỉm : “Không tồi, quả nhiên thông minh.”

Hứa Thuần trong lòng hoảng hốt vì lo lắng Tạ Dực sẽ tính sổ chuyện buổi tối. Cậu vội vàng tìm đề tài khác: “Hôm nay cửu ca đặt tên chữ cho . Thật cũng một cái nhũ danh lai lịch.”

Tạ Dực mỉm : “Ồ? Lai lịch thế nào? Tên là gì?”

Hứa Thuần vỗ thanh Long Lân kiếm bên hông: “Nhũ danh của là ‘Ấu Lân’. Lúc cửu ca tặng kiếm chắc chắn ngờ tới đúng ?”

Ánh mắt Tạ Dực khẽ lay động: “Ta cứ ngỡ là chữ lân trong kỳ lân nhưng hóa là lân trong vảy rồng? Việc điển tích gì ?”

Hứa Thuần hào hứng kể : “Khi m.a.n.g t.h.a.i thì sức khỏe . Ông ngoại ở tận Mân Châu lo lắng nên đem lễ vật đến tế bái Thiên Hậu nương nương để cầu bình an. Kết quả là đêm đó ông ngoại mơ thấy một giấc mơ lạ.”

Cậu kể với vẻ mặt sống động như chính chứng kiến: “Ông ngoại thấy trời kim quang lấp lánh với mây ngũ sắc rực rỡ. Thiên Hậu nương nương mây và ném xuống một chiếc vảy vàng!”

“Ông ngoại giật tỉnh giấc và thấy đó là điềm lành. Nửa tháng kinh thành báo tin bình an sinh hạ . Khi hỏi giờ giấc thì trùng khớp với lúc ông ngoại mơ. Huynh thấy thần kỳ ?”

Cá Mặn

Tạ Dực : “Quả nhiên là điều thần dị. Khó trách thấy tướng mạo ngươi đôi mắt sáng ngời và thiên đình đầy đặn. Đây chính là tướng của bậc quý nhân.”

Hứa Thuần khen đến đỏ mặt liền ngượng ngùng: “Chỉ là nhà tự khen thôi. Ra ngoài chẳng dám như . Ta chỉ kể cho cửu ca cho vui thôi.”

Tạ Dực nghiêm mặt: “Ta hề bừa. Ta cũng chút nghiên cứu về tướng . Tướng mạo của ngươi chính là một loại mệnh cách nổi danh.”

Hứa Thuần tò mò: “Mệnh gì ?”

Tạ Dực đáp: “Mệnh vượng phu.”

Hứa Thuần: “……”

Tạ Dực khẽ: “Ngươi tin ?”

Hứa Thuần ngượng ngùng cầm cần câu với đôi tai nóng bừng: “Ta chuyên tâm câu cá đây. Dù cũng bắt một con cá lớn mới .”

Tạ Dực mỉm trong lòng và trêu chọc nữa. Hắn chuyên tâm mặt nước và thấy bắt đầu những con cá nhỏ say nổi lên. Hắn đặt cần câu xuống dùng vợt vớt cá giỏ. Số lượng cá nổi lên ngày một nhiều khiến thu hoạch vô cùng phong phú. Hắn thấy Hứa Thuần dù đang cố gắng nhưng cơ thể thấm mệt nên đưa về nghỉ sớm.

Hắn đầu định chuyện thì thấy Hứa Thuần dựa ghế ngủ . Một tay vẫn hờ hững cầm cần câu còn tay buông thõng như một nụ hoa. Hàng mi dài rủ xuống trông vô cùng ngoan ngoãn.

Tạ Dực lặng lẽ ngắm ánh hoàng hôn. Hắn cảm nhận sự yên bình của thế gian. Giờ đây còn là một vị thánh nhân nữa mà thực sự là một kẻ phàm trần đang bắt cá. Hắn phiêu bạt quá lâu và trải qua đủ thăng trầm của tình thầy trò và nghĩa sinh tử.

Phao câu chìm xuống báo hiệu cá c.ắ.n câu. Tạ Dực nhẹ nhàng kéo lên gỡ lưỡi câu để thả con cá về hồ. Hắn Hứa Thuần đang ngủ say và cảm thấy lòng an ủi bởi sự hiện diện thanh thuần .

Tại Tĩnh Quốc công phủ, Hứa An Lâm vội vàng trở về tìm đến chỗ Thái phu nhân. Ông : “Hôm nay thật kỳ lạ. Trong cung bỗng nhiên ban thưởng nhiều thứ. Hoàng thượng vì thấy vất vả và công dạy con nên ban thưởng cho cả phủ.”

Thái phu nhân kinh ngạc khi xem danh sách quà tặng. Từ những món đồ trang sức quý giá cho đến d.ư.ợ.c liệu cung đình đều đủ cho . Trong đó phần thưởng dành cho Hứa Quốc công và Thịnh phu nhân là quý giá nhất.

Thái phu nhân thắc mắc vì lễ Đoan Ngọ qua mà việc ban thưởng phần quá hậu hĩnh như dành cho quốc thích. Bạch phu nhân định sai ngóng nhưng Thái phu nhân ngăn . Bà bảo cứ tạ ơn nhận thưởng chứ nên tò mò quá mức.

Tối hôm đó, Hứa Thuần thưởng thức món bánh cá và canh cá thơm ngon. Cậu thấy việc ngủ quên lúc câu cá ban ngày thật mất mặt nên buổi tối cứ quấn lấy cửu ca để đòi xem họa. 

Tạ Dực vẫn còn tiếc nuối chuyện cũ nên tỉ mỉ cùng thưởng lãm. Khi thấy bức Thụy Hạc đồ treo ở vị trí trang trọng nhất, Tạ Dực khẽ mỉm . Hắn nhận sớm dành tình cảm sâu đậm cho thiếu niên từ lâu.

 

Loading...