Sự Ân Hận Của Ma Tôn - Chương 131: Tiểu Kịch Sĩ Đích Thực
Cập nhật lúc: 2025-12-04 12:49:25
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Vân Thiển vốn đói bụng, suốt dọc đường Lâm Mộ chăm sóc y vô cùng chu đáo, ăn uống từng bạc đãi. Ngay khi chạy , Lâm Mộ còn mua cho y một cái bánh thịt to hơn cả mặt, y ăn chừa một miếng.
Y và Dạ Quân Ly lang thang vô định phố, hỏi y ăn gì mấy , y đều ăn một chút, nhưng mãi chẳng câu trả lời.
Bởi vì bụng y no căng, chẳng ăn gì cả.
Vân Thiển chỉ thầm tính toán trong lòng, làm để gần gũi hơn, từ đó hấp thụ ma khí đây?
Dạ Quân Ly thấy vẻ mặt y thật hài hước, cái miệng nhỏ cứ lẩm bẩm ngừng, chẳng đang gì, đôi mắt láo liên đảo tới đảo lui, nhưng rõ ràng đang để ý những thứ đường. Bàn tay nhỏ cào cào má, gãi gãi đầu, chẳng đang rối rắm chuyện gì.
Dạ Quân Ly vạch trần y, cứ thế lặng lẽ cùng. Hắn thấy dáng vẻ của y vô cùng đáng yêu, thật sự nỡ dời mắt .
Dạ Quân Ly thầm thuyết phục chính : Cứ ăn cùng y thêm một chút, ở cạnh thêm một lát, để tìm hiểu thêm tình hình của tiểu gia hỏa… Sau đó, bảo đảm sẽ tránh xa y, quấy rầy nữa.
Vân Thiển chẳng để tâm đến chuyện ăn uống, cuối cùng nhịn bèn mở lời hỏi Dạ Quân Ly: “Tối nay ngươi ở ? Ngươi sẽ rời khỏi đây chứ?”
Dạ Quân Ly tuy nghi hoặc nhưng vẫn thẳng thắn thật với y: “Ta sẽ ở gần đây một đêm, tối nay rời .”
Thật đây là quyết định tạm thời, bởi vì cảm thấy Vân Thiển vẻ đầy tâm sự, trong lời luôn điều hỏi nhưng ngập ngừng thôi.
Dạ Quân Ly đoán rằng, y hẳn là chuyện nhờ giúp đỡ, nhưng tại tìm đến thì vẫn rõ.
“Ồ? Vậy !” Vân Thiển gật đầu tỏ vẻ hiểu, chiều suy tư : “Lát nữa ngươi tìm chỗ ở, thể cho ?”
Vân Thiển tiếp xúc với thế giới bên ngoài, gần như xem Dạ Quân Ly là một nhà, quá mức cận, chuyện cũng vô cùng thẳng thắn, bao giờ nghĩ đến lòng hiểm ác.
Dạ Quân Ly khó hiểu, hỏi y: “Vì ?”
“Ừm…” Vân Thiển tùy tiện bịa một cái cớ, “Ừm… đầu tiên gặp ở đây là ngươi, gặp , tìm ngươi chơi.”
Dạ Quân Ly thật ngại Vân Thiển tiếp cận như , nhưng nếu đầu tiên y gặp là , mà chủ động nhiệt tình thế … Dạ Quân Ly dám nghĩ tiếp nữa.
Hắn lên tiếng “giáo dục” y một phen: “Ngươi sợ là ? Không ai dạy ngươi tùy tiện tiếp xúc với lạ ?”
Dạ Quân Ly đó từ miệng Thần Hoàng, đời của Vân Thiển, xung quanh đều đối xử với y tệ, y bảo vệ kỹ, đến nỗi còn ngây thơ đơn thuần hơn bất kỳ đời nào đây.
Như một khi gặp kẻ tâm địa, chính là nguy hiểm.
Nào ngờ Vân Thiển chẳng cho là đúng, y cũng thích nghĩ nhiều, bình thường làm việc đều dựa trực giác, nghĩ gì làm nấy.
“ cảm thấy ngươi !” Y chắc như đinh đóng cột với Dạ Quân Ly, ánh mắt vô cùng kiên định.
Dạ Quân Ly hài lòng với câu trả lời của y, tiếp tục dọa nạt: “Vậy nếu ngươi lầm thì ? Ta là , bây giờ ngươi bắt ! Hửm?”
Vân Thiển vẫn như một tin trực giác của , chẳng thèm đếm xỉa đến lời cảnh cáo của Dạ Quân Ly: “Ta là !”
Thấy tiểu gia hỏa câu , lồng n.g.ự.c phập phồng nhanh, vẻ mặt cũng chút tức giận, hẳn là quen bên cạnh nuông chiều, lúc nào cũng thuận theo ý .
Dạ Quân Ly cũng như một mà chiều theo y, mềm giọng xuống: “Được , ngươi thì .”
Cuối cùng đành bất đắc dĩ thở dài, cái tính , xem vẫn chẳng đổi gì.
Hắn nên mừng vì đời Vân Thiển vẫn tin tưởng như ?
Dạ Quân Ly hắng giọng, ngẩng đầu bầu trời đêm tĩnh lặng, trông như sắp mưa, bèn nhắc nhở Vân Thiển: “Trời vẻ sắp mưa , tìm chỗ nào ăn chút gì nhé? Hay ngươi ?”
Tất cả đều lấy ý của tiểu tổ tông làm chuẩn.
Vân Thiển cũng ngước lên trời, từ từ gật đầu: “Ừm… Vậy , khát, uống chè.”
Trong lòng y vẫn nghĩ làm thế nào để tách khỏi Dạ Quân Ly mà lấy ma khí, dù thụ tinh với y, của Ma tộc coi trọng ma khí, sẽ dễ dàng cho khác.
Vân Thiển lo rằng mở miệng, sẽ lập tức đề phòng, kế hoạch cướp lấy ma khí của y sẽ tan thành mây khói.
Dạ Quân Ly dẫn y đến một quán chè bình dân xuống, tiểu gia hỏa quả nhiên khát nước, gọi một chén chè tuyết nhĩ, uống vài ba là hết sạch, thỏa mãn lau miệng.
“Hửm? Sao ngươi uống? Nói nhiều như mà khát ?” Vân Thiển thấy Dạ Quân Ly mãi động tĩnh gì, chỉ một mực , tò mò hỏi.
Dạ Quân Ly hổ, rõ ràng nhiều là y, còn từ đầu đến cuối vì che giấu tình cảm nên gần như chẳng mở miệng.
nếu Vân Thiển uống, đành miễn cưỡng uống vài ngụm cho lòng y.
Dạ Quân Ly chỉ nhấp một ngụm, thích đồ ngọt, đây đều là vì Vân Thiển thích nên mới tiện thể dùng cùng.
Thôi, uống xong chén chè liền đường ai nấy , dù trong lòng trăm ngàn nỡ.
“Đủ ? Uống xong thì thôi, đưa ngươi về.”
Dạ Quân Ly thản nhiên, nào ngờ Vân Thiển phản ứng cực kỳ mãnh liệt, một hai mực vẫn uống : “Không , còn uống thêm một chén nữa.”
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Vân Thiển quẳng Lâm Mộ đầu, rằng Lâm Mộ lúc phát hiện y biến mất, đang sốt sắng tìm kiếm bóng dáng y khắp nơi.
Dạ Quân Ly bất đắc dĩ, đành gọi thêm cho y một chén chè hạt sen: “Vậy uống xong chén thì về.”
Vậy mà chén chè hạt sen , Vân Thiển uống non nửa canh giờ vẫn xong, cứ nhấp từng ngụm từng ngụm nhỏ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/su-an-han-cua-ma-ton/chuong-131-tieu-kich-si-dich-thuc.html.]
Dạ Quân Ly vô cùng kiên nhẫn với y, nhưng cũng thắc mắc hành động của y rốt cuộc ý gì?
Vân Thiển rốt cuộc mục đích gì khó , cử chỉ hành động đều vô cùng kỳ quặc.
Một lúc lâu , Vân Thiển nhận lý do của càng lúc càng thiếu thuyết phục, mới chịu buông nửa chén chè còn xuống, với Dạ Quân Ly: “Lần .”
Lúc dậy, y đột nhiên nhớ điều gì, kinh ngạc kêu lên: “ ! Ta còn tên của ngươi!”
Từ đầu đến cuối, y gần như hỏi thăm chuyện vụn vặt của Dạ Quân Ly, chỉ riêng cái tên là mãi hỏi.
“Ta tên Dạ Quân Ly.”
“Quân Ly ca ca…” Giọng sữa non nớt dịu dàng cất lên một tiếng.
Dạ Quân Ly thoáng chốc hoảng hốt, dường như trở dáng vẻ lúc họ mới quen .
Hắn nhận nên do dự thiếu quyết đoán, cắt đứt mối liên hệ giữa và Vân Thiển.
“Đừng gọi như , quen.” Hắn dối, thích vô cùng, một tiếng gọi thôi cũng đủ khiến trái tim vốn tĩnh lặng như mặt hồ nhảy nhót yên, làm rối loạn suy nghĩ.
Vân Thiển nhận sắc mặt đổi, nhíu mày hỏi: “Ngươi trông lớn hơn , gọi Quân Ly ca ca thì gọi là gì… Lâm Mộ ca ca , thể vô lễ.”
Vân Thiển xị mặt, nghiêm túc “dạy dỗ” Dạ Quân Ly.
Thái độ cứng rắn mà Dạ Quân Ly khó khăn lắm mới dựng lên, dáng vẻ nghiêm túc của tiểu gia hỏa làm cho tan thành mây khói trong nháy mắt: “Thôi , tùy ngươi, thôi.”
Hắn vẫn luôn thúc giục Vân Thiển, đưa y về nơi y vốn nên ở, càng xa càng .
Ai ngờ khỏi cửa, Vân Thiển đột nhiên xổm xuống đất, vẻ mặt tỏ đau đớn: “Ái da!”
Dạ Quân Ly dù rõ y cố tình làm , nhưng vẫn nhịn mà lo lắng, xuống xem xét tình hình của y: “Ngươi ?”
Vân Thiển đưa tay ôm bụng, đáng thương : “Ta đau bụng.”
Biết rõ y đang giả vờ, Dạ Quân Ly vẫn kiên nhẫn hỏi: “Sao thế? Ta xem nào…”
Hắn vươn tay đỡ Vân Thiển dậy một cách tự nhiên.
Tiểu gia hỏa lập tức đằng chân lân đằng đầu: “Bụng khỏe, nổi, ngươi ở trọ nơi nào, cùng ngươi.”
Dạ Quân Ly thật sự khó xử, nội tâm mâu thuẫn giằng xé, chỉ ước thể ở bên Vân Thiển mãi mãi, nhưng sợ càng lún càng sâu.
sự chủ động của Vân Thiển vẫn khiến Dạ Quân Ly thể chống cự, từng bước đ.á.n.h mất nguyên tắc.
Dạ Quân Ly cuối cùng âm thầm thề: Chỉ thôi! Thật sự là cuối cùng! Để xem tiểu gia hỏa rốt cuộc tâm sự gì, sẽ lập tức rời xa y.
“Được, qua bên ở .” Dạ Quân Ly một tay đỡ Vân Thiển, một tay chỉ một quán trọ nhỏ đối diện.
Vân Thiển đạt mục đích, mừng thầm trong lòng, Dạ Quân Ly nhạy bén bắt nụ đắc ý của tiểu gia hỏa khi y cúi đầu.
Rốt cuộc vẫn y đ.á.n.h bại, y đáo để đang giở trò quỷ gì đây.
Họ đến quán trọ lấy hai phòng, Dạ Quân Ly đảm bảo bụng Vân Thiển vấn đề gì mới yên tâm rời .
Lúc quên dặn dò: “Ta ở ngay phòng bên cạnh, chuyện gì cứ gọi .”
“Được!”
Vân Thiển đợi đến lúc đêm khuya tĩnh lặng liền bắt đầu thực hiện kế sách của .
Y lẻn sang phòng của Dạ Quân Ly bên cạnh, phát hiện cửa khóa.
Đây là thói quen của Dạ Quân Ly, mỗi khi Vân Thiển ở gần, cửa phòng sẽ bao giờ khóa, để tiện cho tiểu gia hỏa thể tìm bất cứ lúc nào.
Dạ Quân Ly dù ngủ say đến mấy, chỉ cần động tĩnh nhỏ, lập tức sẽ cảnh giác.
ngay đó, khi mùi sữa quen thuộc xộc mũi, thả lỏng, tiếp tục giả vờ ngủ.
Vân Thiển rón rén đến giường, lén lút ghé mép giường Dạ Quân Ly, gần trong gang tấc, y chút làm .
Thụ tinh từng với y, hấp thụ ma khí, cần tiếp xúc mật với đó, nhưng cụ thể tiếp xúc thế nào, thụ tinh chi tiết.
Vân Thiển mờ mịt.
Y nhẹ nhàng cúi đến gần Dạ Quân Ly, hít mạnh một n.g.ự.c , lo phương pháp đúng, bèn hít hít bên gáy Dạ Quân Ly.
Dạ Quân Ly đang giả vờ ngủ hành động của y làm cho lòng ngứa ngáy: Tiểu gia hỏa rốt cuộc đang làm gì ?
Sau một loạt hành động kỳ quặc, Vân Thiển liền đưa tay sờ sờ hạ của , lẩm bẩm: “Sao đuôi cá vẫn còn đây, phương pháp đúng ?”
Y mờ mịt gãi gãi tai, lau mặt, hít hít khí mặt Dạ Quân Ly, đến ngực, bụng… Tóm , bỏ sót một tấc da thịt nào .
Dạ Quân Ly cuối cùng cũng y làm phiền đến chịu nổi, đột nhiên mở mắt, vươn tay câu lấy cổ Vân Thiển.
--------------------