Sau Khi Xuyên Thành Thiếu Gia Giả, Tôi Bị Cả Nhà Đọc Tâm - Chương 24: Cậu chẳng phải kim chủ của anh hai sao?

Cập nhật lúc: 2026-01-08 16:41:45
Lượt xem: 34

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

“Em tự sách, hiểu thì hỏi cả.”

Thẩm Quân đối với thế giới bên ngoài cũng tò mò, những trải nghiệm thời thơ ấu làm tiêu hao sự mong đợi của về xã hội, còn nhỏ tuổi khao khát một cuộc sống an , tĩnh lặng.

“Cũng , yêu cầu cứ tùy thời tìm .” Thẩm Tự Bạch mặt mày tươi , hiển nhiên ủng hộ ý tưởng của em trai.

“Các em đều còn nhỏ, cần vội vàng học cái gì. Đương nhiên, ý tưởng cứ với , Thẩm gia vĩnh viễn là nơi hậu thuẫn của các em.”

Thẩm Tự Bạch xoa đầu từng , đặc biệt là Thẩm Quân và Thẩm Cẩn trầm mặc, sợ hai em chuyện gì kìm nén trong lòng.

Em trai tâm ý lo học, Thẩm Du vốn định " yên" rối rắm: "Anh trai còn 'bãi lạn' hơn em trai, cần mặt mũi ?"

Thẩm Quân liếc Thẩm Du đang vò đầu bứt tai, khóe miệng vốn bình tĩnh nhịn cong lên, “Em cần kèm.”

“Sao thể !” Thẩm Du ngẩng đầu, lời lẽ chính đáng từ chối, “Làm làm gương chứ.”

Thẩm Tự Bạch quá hiểu đứa em trai lười biếng nhà , liền thuần thục chọc tâm tư Thẩm Du, “Tiểu Quân cần thời gian tĩnh dưỡng lâu, em hai ngày nữa sẽ thôi, hồi phục hãy chọn lựa.”

Có bậc thang hảo do đại ca truyền đạt, Thẩm Du gật đầu liền xuống, thuận lý thành chương bắt đầu cuộc sống " yên".

Thế là, cuộc sống hàng ngày của ba em trong kỳ nghỉ hè biến thành: buổi sáng cùng học tập, buổi chiều Thẩm Cẩn học tán đánh, Thẩm Quân sách, Thẩm Du "bãi lạn" "emo".

Nghĩ đến kết cục bi t.h.ả.m của Thẩm gia trong tương lai, Thẩm Du c.ắ.n mạnh một miếng kem, giây tiếp theo lạnh đến mức xoay tròn nhảy lên tại chỗ.

“Ngao ô ~ Lạnh ~ Răng của ~”

Nuốt cả miếng táo để nuốt xuống miếng kem lạnh thấu tim, Thẩm Du rút kinh nghiệm từ từ liếm, còn quên cái đầu sắp rỉ sét của .

[Ai, em trai tìm , bảo vệ thật .]

Vô cùng hổ mà "dát vàng" lên , Thẩm Du bẻ ngón tay, tính toán sắp xếp tiếp theo.

[Vấn đề ở hai, nên làm để trưởng thành hơn đây?]

[Hắc hắc, bảo ba đuổi hai khỏi nhà.]

Não bộ tưởng tượng cảnh hai thẩm t.h.ả.m hại giơ cờ trắng đầu hàng, khuôn mặt kiêu ngạo thường ngày giờ đây mang biểu cảm cầu xin, Thẩm Du liền nhịn "hắc hắc" thành tiếng, tiếng kiêu ngạo vang vọng phòng khách, đến nỗi Thẩm Quân dù giả vờ thấy cũng khó.

Thẩm Cẩn cửa giật , đó u ám trai tiện nghi đang lên cơn động kinh.

Thấy Thẩm Du , Thẩm Cẩn lúc mới điều chỉnh tâm thái, lộ nụ vô hại.

“Tiểu Cẩn về ? Cảm giác thế nào? Đi học vui ? Có ai bắt nạt em ? Có đ.á.n.h họ ?”

Thẩm Du đưa nước ngừng miệng, liên tục hỏi một loạt câu hỏi, đôi mắt to chớp chớp đầy tò mò.

“Không gì.” Lặng lẽ nhận lấy cốc nước suýt dính mũi, Thẩm Cẩn nhẹ nhàng nhấp một ngụm nhanh chậm trả lời, “Đều khá .”

“Em đừng lừa .” Thẩm Du trìu mến Thẩm Cẩn, trong mắt tràn đầy đau lòng, “Ngày mai sẽ cùng em.”

Thấy Thẩm Cẩn từ chối, Thẩm Du nắm chặt nắm tay, dõng dạc , “Cho dù đánh, cũng thể phân tán một phần sức chiến đấu.”

Thẩm Cẩn cứng họng, đương nhiên sợ thương, chỉ là lo lắng… Các bạn học tán đối với đ.á.n.h giá lắm.

Ra tay tàn nhẫn, chiêu nào cũng uy hiếp.

Mặc dù thầy giáo dạy như , nhưng pháp dứt khoát lưu loát của Thẩm Cẩn vẫn khiến các bạn học xa lánh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-xuyen-thanh-thieu-gia-gia-toi-bi-ca-nha-doc-tam/chuong-24-cau-chang-phai-kim-chu-cua-anh-hai-sao.html.]

“Thật cần .” Thẩm Cẩn hình bé nhỏ yếu ớt của Thẩm Du, đối với trai tiện nghi rõ ràng cắt chỉ nhưng vẫn quen thói bằng một chân, hiếm hoi đưa lời khuyên từ tận đáy lòng, “ cùng trai học hành t.ử tế .”

Thẩm Du vui bĩu môi, hề chút ham nào với việc trở thành học bá trường danh tiếng, huống hồ học sinh tiểu học thật sự, mỗi ngày học hành thật nhàm chán bao.

Thẩm Tự Bạch còn ở ngoài cổng viện, liền thấy hai em đang chắn ở cửa, một đứa ôm cốc ngẩn , một đứa bĩu môi tủi , trông hài hòa … ngốc nghếch.

“Sao nhà? Cửa tiền ?” Thẩm Tự Bạch vốn định chuyển ngoài ở, nhưng mấy ngày liên tục về nhà cũ, tiềm thức chăm sóc mấy đứa em đang tuổi lớn.

“Không ạ.” Thẩm Du lúc mới nhận chặn em trai ở cửa, ngượng ngùng gãi đầu, xoay nhảy trở phòng khách.

Thẩm Tự Bạch cứng họng, cùng Thẩm Cẩn đang ôm cốc bên cạnh , đó "xì" một tiếng bật .

Trong nhà một hạt dẻ ngốc nghếch , quả thật thể làm cho khí trở nên sống động.

hai, Tiểu Cẩn.” Thẩm Quân thấy tiếng động của Thẩm Du, lúc mới điều khiển xe lăn điện ngoài, khóe môi nở nụ nhạt.

đây?” Thẩm Du lờ , chằm chằm Thẩm Quân, vẻ mặt như uất ức cực độ, “Tiểu Quân chào đón ?”

đang ở nhà .” Thẩm Quân vẻ mặt bất đắc dĩ, giọng vô thức mang theo âm cuối.

Ở chung mấy ngày, Thẩm Quân sớm nắm rõ tính cách của thiếu niên, thấy liền thuần thục chọc thủng tâm tư nhỏ của Thẩm Du.

ở nhà mà ở cùng mà!”

Thẩm Du bĩu môi, mắt giây tiếp theo liền sắp rơi lệ, Thẩm Quân lập tức ngắt ngang "phép thuật" của thiếu niên, “em sai , làm từ đầu.”

Lặng lẽ điều khiển xe lăn phòng, Thẩm Quân đẩy cửa phòng , giả vờ mới thấy ba , “Mọi đều về .”

Thẩm Du: "Ngữ khí qua loa quá!"

Nhìn Thẩm Quân ôn hòa nhã nhặn, Thẩm Du luôn cảm thấy gì đó đúng!

Cậu chỉ Thẩm Quân gọi một tiếng trai, kết quả một vòng chẳng chiếm lợi lộc gì.

“Được , Tiểu Du đang nhớ hai ?” Thẩm Tự Bạch xoa xoa cái đầu thông minh của Thẩm Du, còn cửa thấy em trai gào đòi đuổi thằng hai ngoài, giờ nhắc đến nữa.

“Ừm.” Miễn cưỡng thừa nhận, Thẩm Du ngẩng mặt lên, buồn rũ rượi hỏi, “Anh hai khi nào về?”

Nhớ rõ Thẩm Tinh Thước thương khi tham gia tuyển tú, nhưng vẫn mắt, chỉ là vòng loại thể ở bao lâu.

“Xem lịch trình chương trình, em tìm em ?” Thẩm Tự Bạch đầu tư thêm từ khi thằng hai xuất phát, đương nhiên thể nắm bắt tin tức đầu tay.

Thấy Thẩm Du lo lắng sốt ruột, khuôn mặt nhăn nhúm thành một cục, Thẩm Tự Bạch cảm thấy nếu cho nhóc , em chắc sẽ làm yên.

“Cũng , một lát nữa .” Thẩm Du ngại ngùng, hơn nữa các trai Thẩm gia dung túng, thuận theo tự nhiên liền thừa nhận.

Ánh mắt của Thẩm Quân bên cạnh lộ vẻ ghen tị, tính cách lương thiện, ngây thơ lạc quan, rộng rãi như , trách đều tự chủ mà đối với .

“Vậy đưa em xem.” Nghĩ đến Thẩm Tinh Thước cũng thể tiếng lòng, ở tuyển chọn tổng thể tránh chút rắc rối, Thẩm Tự Bạch cũng do dự nữa.

“Anh lấy danh nghĩa của em đầu tư thêm, Tiểu Du cũng coi như là một nhà đầu tư nhỏ.”

“Thật á!” Thẩm Du trợn tròn mắt, thể tin nổi cả, hóa đều ủng hộ sự nghiệp của hai đến .

“Ừm.” Dù Thẩm Du cũng là mấu chốt giải quyết vấn đề, Thẩm Tự Bạch xoa xoa đầu nhóc, “Em bây giờ là lão đại.”

“Hắc hắc hắc, hai còn lấy lòng em.”

“em chẳng kim chủ của hai ?”

Loading...