Sau Khi Vạn Người Ghét Mặc Kệ Tất Cả Phát Điên Trong Show Du Lịch - Chương 67: Em đang cân nhắc cho anh theo đuổi một chút (2)

Cập nhật lúc: 2026-04-04 19:04:52
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: YACchan

Khoảnh khắc , Lục Tuấn Niên đang áp mặt lên bụng , từng chút một xoa dịu trái tim sục sôi, nóng bỏng của , như thể cùng tìm nhịp tim , mà sự lo lắng bối rối cũng dần dần xua tan.

Bàn tay lớn, ấm áp và lực của Lục Tuấn Niên áp lên, nhẹ nhàng vuốt ve bụng .

Thật kỳ lạ, rõ ràng bụng phẳng lỳ mịn màng như chẳng gì, thế mà trông như chạm điều gì đó thiêng liêng.

Đèn ngủ màu cam vàng trong bóng tối ngừng tỏa ánh sáng, trong ánh đèn mờ ảo, chiếu lên bóng dáng hai đang kề sát .

Tạ Lễ nuốt nước bọt.

“Xong ?” hỏi.

Lục Tuấn Niên lắc đầu: “Nghe rõ, tiếc quá.”

“Giá như thì .” Ánh mắt chợt ảm đạm .

“Nếu , sẽ kể với con nhiều nhiều chuyện, kể mấy điều bí mật nữa.” Lục Tuấn Niên .

Tạ Lễ bất đắc dĩ: “Thì em cũng sẽ mà? Em thấy đúng là say đến tỉnh táo.”

, sẽ kể chuyện về em, kể rằng ba của con tàn nhẫn thế nào, cho cha ngủ giường, cũng cho cha hôn, còn cho cha theo đuổi, con sẽ là một đứa trẻ tội nghiệp cha.” Lục Tuấn Niên càng càng lệch chủ đề, Tạ Lễ đến nóng cả tai, giơ tay tát một cái.

Cậu cấm ngủ giường hồi nào? Trời đất chứng giám, rõ là vu oan giá họa!

“Giờ thì ngủ đất .” Tạ Lễ khi nãy còn mềm lòng, lúc nhẫn tâm đẩy , kéo áo, đắp chăn, lưng thèm để ý tới nữa.

Lục Tuấn Niên từ từ tiến gần, ôm lòng, thở quấn lấy bên tai Tạ Lễ: “Anh đùa thôi mà. Vậy em thể cho một danh phận ?”

Tạ Lễ trả lời.

Cậu nhắm chặt mắt, vùng vẫy thoát khỏi vòng tay đó.

Lục Tuấn Niên sai , dịu giọng ôm , ngoan ngoãn sấp lưng .

Bỗng dưng yên tĩnh.

Căn phòng trở nên tĩnh lặng.

Yên tĩnh đến mức chỉ thấy tiếng hô hấp đều đặn của hai .

Lục Tuấn Niên ngoan ngoãn dùng ngón tay vẽ vòng tròn lưng Tạ Lễ, vẽ vài vòng ôm chặt hơn, nhẹ giọng thì thầm lưng: “Bây giờ em đồng ý cũng , thể suy nghĩ thử ? Anh dỗ vui, cũng từng chăm con, nhưng sẽ làm một chồng, cha , giống những kẻ từng làm tổn thương em...”

“Anh sẽ cưng chiều em, bảo vệ em, yêu em, ủng hộ em... bắt đầu thích một chút, ?”

“Chỉ cần đừng vì lớn hơn em nhiều tuổi mà loại thẳng thừng là .”

Giọng Lục Tuấn Niên nhẹ nhàng cẩn trọng, càng càng chậm, càng mềm.

Cuối cùng chỉ : “Vậy thôi nhé, chúc ngủ ngon, mai gặp . Mai sẽ nghĩ cách thêm nữa.”

Nghe cũng đáng thương.

Tạ Lễ thì cảm thấy đầu như nổ tung, tim Lục Tuấn Niên lay động hết đến khác, trái tim lạnh băng như đang treo lơ lửng dòng nham thạch nóng bỏng, bốc cuồn cuộn, rực rỡ chân thành.

Cậu c.h.ế.t, thở, nhiệt độ cơ thể, lời , hành động, sự chân thành và tình cảm của Lục Tuấn Niên, Tạ Lễ đều cảm nhận .

Cậu hiểu, cũng .

YACchan

Chỉ là, đôi khi thể hiện thế nào.

Sự thiếu thốn yêu thương gia đình và mối quan hệ cha méo mó, những ký ức đen tối đó luôn vây lấy , khiến mỗi nghĩ tới, Tạ Lễ đều mất dũng khí để đối mặt với Lục Tuấn Niên.

Cậu để cảm xúc của làm phiền ảnh hưởng tới khác, nhưng nào cũng dùng những lời khó , thậm chí sắc bén để đ.â.m Lục Tuấn Niên, mắng là đồ khốn, đồ ch.ó c.h.ế.t.

thật , .

Có lẽ là vì để tâm, cũng thể vì thiết nên mới càng vô tư, mà Tạ Lễ sợ điều đó.

Trong nhận thức của chính , nóng lạnh thất thường, cay nghiệt, độc miệng.

Nhất là khi từng trải qua những chuyện tồi tệ, tiếp xúc với những gã đàn ông vũ phu, những kẻ tồi trong hôn nhân, càng tin rằng là kiểu như thế.

Đối với tình và tình bạn tráo trở lật lọng, những lời yêu thương kèm tổn thương khiến đau lòng căm hận, một mặt đối xử với , một mặt tỏ t.ử tế với khác, tuyệt đối thể tha thứ.

Vì thế sợ, sợ ngày cũng trở nên như .

Nên mới trở nên gay gắt, khó chịu. Nếu thật sự với , thích , yêu , thì chỉ tâm ý với thôi. Nếu , chắc chắn sẽ làm chuyện điên rồ.

Tạ Lễ giấu trong lớp vỏ cứng rắn như thành trì, lời và tâm tư đều khó đoán, chỉ cảm xúc lộ và nhịp tim là phản bội .

Lục Tuấn Niên , đến mức khiến Tạ Lễ sợ chính sẽ tổn thương, mà ngược làm tổn thương Lục Tuấn Niên.

Nếu Lục Tuấn Niên làm ch.ó của , thì cũng là một con ch.ó ngoan lời.

Dù cởi dây , cũng đầu , cuối cùng còn tự ngậm dây về, vẫy đuôi nịnh nọt.

Nếu thể lặp lặp việc yêu , trao trái tim chân thành cho , như thế thì càng .

“Lục Tuấn Niên.” Tạ Lễ gọi tên .

Lục Tuấn Niên quả nhiên ngủ, dịu giọng đáp: “Anh đây.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-van-nguoi-ghet-mac-ke-tat-ca-phat-dien-trong-show-du-lich/chuong-67-em-dang-can-nhac-cho-anh-theo-duoi-mot-chut-2.html.]

Tạ Lễ đổi tư thế , đối mặt với .

Ngón tay nhẹ nhàng nâng mặt lên. Cằm rõ ràng, nổi bật, Tạ Lễ vuốt từ xuống, cuối cùng nhẹ nhàng xoa cằm , nơi lún phún râu.

Trên Lục Tuấn Niên, là mùi sữa tắm hương hoa hồng.

Tạ Lễ bất chợt nâng mặt lên, phục : “Cứ thế để theo đuổi thì dễ dàng cho quá , ngoan hơn nữa, uống rượu nữa, ?”

Đôi mắt của Lục Tuấn Niên như hồ nước sâu thẳm, bề ngoài bình lặng nhưng ẩn là sóng ngầm. Hắn ngoan ngoãn đáp: “Biết , lời ba của con.”

Lại còn bày bộ dạng đáng yêu.

Tạ Lễ nhéo má : “Hôm nay vất vả , chạy tới chạy lui, mệt cả ngày.”

Lục Tuấn Niên khàn giọng đáp: “Thật cũng , nhưng giờ hiểu , khi em mới làm đội trưởng cũng mệt đến thế nào, mà lúc còn đám đó nữa, con trong bụng em lúc đó cũng còn ngoan ngoãn.”

“Ừ, cũng , mệt lắm.” Tạ Lễ buông mặt , lưng . “Sau đừng mấy câu kiểu theo đuổi nữa.”

“Được thôi.” Lục Tuấn Niên đầy tiếc nuối, chủ động rút cách với . “Hôm nay lố , nhưng em tha cho , vì hôm nay say.”

Lại lôi cái cớ say rượu tiếp.

Tạ Lễ lười đôi co.

Lục Tuấn Niên vẫn cứ lầm rầm: “Sau sẽ như hôm nay nữa, sẽ giữ cách với em, nhưng vẫn bảo vệ em, với em, vì em mà nỗ lực, thành những trách nhiệm của .”

“Em cho theo đuổi một chút thôi.” Tạ Lễ trợn mắt, cắt ngang màn lải nhải, lười biếng nhắm mắt. “Đừng nữa, em buồn ngủ .”

“Hả?” Anh lầm chứ?

Lục Tuấn Niên lập tức tỉnh táo, dường như đều reo lên, vui mừng rực rỡ vì chấp nhận, giọng run rẩy vì xúc động, xác nhận : “Em cho theo đuổi một chút ? Tạ Lễ, em đúng ?”

“Không, em , Lục Tuấn Niên, tai điếc , gần thế mà còn—“ Tạ Lễ đang cau mày thì miệng hôn tới tấp, kịp xong nuốt hết bụng.

“Anh thấy , cái gì cũng thấy, mà còn rõ lắm. Tạ Lễ, em nuốt lời .” Lúc tách , giữa hai vẫn còn dây tơ.

Rõ ràng ánh đèn mờ mờ như , rõ đến thế?

Cả khuôn mặt của Lục Tuấn Niên, biểu cảm từ lạc lõng bàng hoàng đến vui sướng rạng ngời, cứ thế kiềm chế nổi.

Rõ ràng mặt kỹ , hiểu rõ thế? Cũng chỉ là một câu bình thường thôi mà.

Lục Tuấn Niên ôm lòng đầy vui sướng, Tạ Lễ đè nhịp tim xuống, khó chịu : “Ai là em đồng ý, em còn xong mà, em đang cân nhắc, cân nhắc cho theo đuổi một chút, đừng mừng vội.”

Nói thì , nhưng Lục Tuấn Niên như thắng trận, ôm chặt , vuốt tóc, hôn lên vai cổ.

Hơi thở nóng bỏng phả tai, Tạ Lễ kìm mà run lên.

Lục Tuấn Niên nhịn khẽ, sướng phát điên, bật thốt: “Biết , Tạ Lễ đang cân nhắc cho theo đuổi một chút.”

Chỉ một câu thôi, cần vui đến ?

Tạ Lễ nghĩ thế, lén áp tay lên ngực, cố gắng bình điều gì đó.

“Em buồn ngủ thật , Lục Tuấn Niên, ngủ ?” Tạ Lễ dọa dẫm.

“Ngủ chứ, đương nhiên là ngủ .” Lục Tuấn Niên nhanh chóng tắt đèn cuối cùng trong phòng, cố gắng đè nén cảm xúc bùng nổ, mắt thì ngừng dán chặt gáy Tạ Lễ trong bóng tối.

Hắn áp sát , trong màn đêm, lén hôn lên tóc mềm của Tạ Lễ.

Rất thành thạo, Tạ Lễ .

Hơi thở lắng xuống, hai sát bên .

Tạ Lễ chợt nhớ điều gì, : “Chuyện của bọn , cho ai khác, ?”

Tất nhiên , đến hôn cũng là lúc chỉ hai mới lén hôn.

Đây là thời gian chỉ thuộc về và Tạ Lễ.

Chơi xúc xắc thôi mà, nếu thắng thì thừa sức để bắt Tạ Lễ chơi trò thử thách hôn mặt bao , cần gì bày kiểu năn nỉ lôi kéo dây dưa như thế .

Những chuyện mật thế , nhất là chỉ khi hai ở cạnh , trong một góc nhỏ ai thế giới, và Tạ Lễ hôn .

Lục Tuấn Niên mỉm thỏa mãn, nén sự tinh quái, ngoan ngoãn : “Yên tâm , tuyệt đối kể cho ai hôn em, còn em cho theo đuổi một chút.”

Tạ Lễ đầu đá một cái, bực bội: “Lục Tuấn Niên!”

Rõ ràng là em là còn đang cân nhắc mà...

Tạ Lễ bĩu môi, bất lực ngậm miệng: “Em ngủ đây, mai em gọi mấy dậy .”

“Biết , chúc ngủ ngon, Tạ Lễ.” Lục Tuấn Niên khẽ , câu chẳng chiêu dọa gì cao siêu.

Anh hiểu ý Tạ Lễ.

“Chúc ngủ ngon.” Lục Tuấn Niên thì thầm một câu, tựa đầu lên cổ , ôm lòng, một tay chậm rãi, từ tốn, áp lên bụng Tạ Lễ.

Ngoài cửa sổ cơn gió lướt qua, rèm gió lọt qua khe cửa thổi bay nhẹ, còn hai đang sát giường thì ngủ yên.

Không, là ba .

Không thế giới bên ngoài ảnh hưởng, đến cả nhịp thở cũng đồng bộ với .

Sự náo động bên ngoài, cũng cùng chìm giấc mộng.

Loading...