Sau Khi Vạn Người Ghét Mặc Kệ Tất Cả Phát Điên Trong Show Du Lịch - Chương 45: Một nhà ba người cùng chung chăn gối
Cập nhật lúc: 2026-03-30 16:22:07
Lượt xem: 12
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Editor: YACchan
“Ể, Lục ca, Tạ ca chẳng ngâm bồn ? Hai nãy gì thế?” Ngu Miểu thò đầu khỏi phòng.
Ngay đó, Hạ Phồn Tinh cũng ló đầu theo.
Lục Tuấn Niên hai cô nàng trêu đùa mà bật , bất lực : “Không gì , Tạ Lễ lúc nãy nước trong bồn tắm lạnh quá, gọi lên chỉnh .”
“Ồ~' Ngu Miểu che miệng trộm. “Máy nước nóng hỏng .”
“Chuyện lớn, mấy tiểu cô nương đừng tò mò.” Lục Tuấn Niên phất tay xuống lầu.
Anh , Ngu Miểu và Hạ Phồn Tinh .
Lục Tuấn Niên ghế sofa, nhưng cầm theo cuốn sách đang từ tầng một lên tầng hai.
Quả nhiên, đợi Tạ Lễ tắm xong, gọi tên Lục Tuấn Niên.
“Lục Tuấn Niên, nước trong phòng tắm xử lý đây?” Giọng Tạ Lễ vọng từ phòng, Lục Tuấn Niên dậy đặt sách xuống, bước đến cửa, gõ cửa: “Anh dọn là , em mặc đồ ?”
“Mặc , .” Tạ Lễ .
Lục Tuấn Niên đẩy cửa , thấy Tạ Lễ đang mặc áo choàng tắm mép giường, mặt đắp mặt nạ, tóc dùng khăn trùm , sấy khô.
“Sao sấy tóc nhanh , dù là mùa hè, nhưng để tóc ướt thế sẽ nhiễm lạnh đấy.” Lục Tuấn Niên vòng qua giường đến bên cạnh, lục từ tủ đầu giường máy sấy tóc.
Tạ Lễ vì đang đắp mặt nạ nên giọng mơ hồ, đưa thẳng điện thoại cho Lục Tuấn Niên xem.
Lục Tuấn Niên ngẩn , qua một chút, nhắn tin cho Tạ Lễ là Dương Nghiên Xuyên.
Nhà họ Tạ vẫn chịu buông tha, mệt mỏi tìm cách kéo Tạ Lễ về. Dương Nghiên Xuyên : “A Lễ, ba sai , tha thứ cho chúng ? Hôm nay là sinh nhật ba con, mấy ngày xảy nhiều chuyện, công ty gặp sự cố lớn, ba con bỏ nhiều công sức mới định . Con thích đứa bên nhà họ Lệ, cũng ưa đứa bên nhà họ Phong, ba sẽ ép con nữa, con về chúc mừng sinh nhật ba con .”
“Ba cũng quan tâm đứa bé trong bụng con là của ai, cũng quan tâm phận của Lục Tuấn Niên, gì cứ từ từ , ?” Giọng Dương Nghiên Xuyên dè dặt, như thể sợ làm phiền Tạ Lễ.
Tin nhắn còn nhiều, nhà họ Tạ sửa sang phòng của Tạ Lễ, cố ý khôi phục như , còn nuôi thêm một con ch.ó nhỏ, một con mèo nhỏ, như thể lay động lòng Tạ Lễ bằng những chiêu trò tình cảm .
Tạ Lễ làm thể vì mấy thứ mà quên những gì trải qua?
Tạ Lễ chỉ : “Không về , thời gian.”
Cậu kéo các tin nhắn cho Lục Tuấn Niên xem, thản nhiên : “Giờ làm mấy chuyện , em thấy chẳng còn ý nghĩa gì nữa, như thể em là kẻ ăn xin, đang bố thí chút thương yêu và lòng trắc ẩn.”
“Lúc Kiều Minh về, nhà họ Tạ cũng t.ử tế gì với em.” Tạ Lễ thì thào. “Cả nhà họ Tạ, chỉ ông nội là yêu thương em thật lòng.”
Nói tới đây, nước mắt bất chợt rơi khỏi khóe mắt Tạ Lễ, cứ thế để đoạn trò chuyện màn hình hiện mặt, thẳng Lục Tuấn Niên.
Lục Tuấn Niên thực sự chịu nổi ánh mắt đó của Tạ Lễ, càng thấy lúc nào cũng tỏ vui vẻ rơi nước mắt, nét mặt đầy uất ức co rúm .
“Người nên còn thì còn nữa...” Tạ Lễ , rõ ràng đang đắp mặt nạ, mà nước mắt rơi xuống giống như tinh chất dư của mặt nạ, chảy từng giọt.
Lục Tuấn Niên theo phản xạ dùng tay đón lấy, rút một tờ giấy từ tủ đầu giường lau nước mắt cho .
Sau đó tắt luôn điện thoại. Lục Tuấn Niên thể đồng cảm như chính đang trải qua, nhưng hiểu, những lời cũng chẳng giúp gì. Tạ Lễ luôn như thế, lúc uất ức chỉ trốn , giả vờ lặng lẽ , đến mức phát một chút âm thanh nào.
“Tạ Lễ, thứ đều qua , giờ điều quan trọng là sấy tóc cho khô, nghỉ một lát, đừng nghĩ gì nữa.” Lục Tuấn Niên cắm điện máy sấy. “Có mấy chương tiểu thuyết cho vui ?”
YACchan
Anh dứt lời, Tạ Lễ lắc đầu: “Đợi lát nữa sấy tóc , em còn đắp mặt nạ xong, tay bận.”
“Chuyện nhỏ.” Lục Tuấn Niên kiên nhẫn giúp lau khô tóc , mở máy sấy. Máy chức năng giảm tiếng ồn, hầu như phát âm thanh gì lớn. Anh nhẹ nhàng vén những lọn tóc ướt lên, thổi từng chút từng chút một.
Động tác chậm rãi, nhẹ nhàng, sát tai: “Anh giúp em là .”
“Tuy từng sấy tóc cho ai, nhưng tay nghề chắc tệ , chuyện em khỏi lo. Nếu làm đau em thì ngay đấy.” Lục Tuấn Niên Tạ Lễ. “Anh sẽ sửa, hoặc là... giúp em sấy thêm vài nữa cho quen.”
Tạ Lễ chọc : “Ồ, em thành mẫu để luyện tay .”
Lục Tuấn Niên bỗng dưng nghiêm túc: “Người mẫu chuyên dụng, sấy cho ai khác cả.”
Tạ Lễ ngẩn một chút, tiếp lời, hồi lâu mới : “Vậy em cũng vinh hạnh ghê.”
Cả hai gì nữa, Tạ Lễ yên, lặng lẽ cảm nhận làn gió nóng lạnh xen kẽ.
Lục Tuấn Niên thật sự kiên nhẫn trong chuyện sấy tóc cho , chậm rãi, nhẹ nhàng, gỡ từng sợi tóc rối, nửa chừng còn lấy tinh dầu, nhẹ nhàng massage lên tóc, hương hoa hồng lan tỏa trong khí qua đôi tay lớn của .
Tạ Lễ nhận , chính cũng lâu chăm sóc bản tinh tế như thế .
Máy sấy vang lên, Tạ Lễ ngại ngùng hỏi: “Lục Tuấn Niên, thật sự từng yêu đương ?”
Lục Tuấn Niên hiểu Tạ Lễ hỏi , trả lời thật: “Ừ, đây để tâm tới yêu đương. Có lẽ vì cảm thấy... dù thế nào kết quả cũng như . Ba cũng , nhiều bạn trong giới kết hôn cũng chẳng khác gì. Có thể quá trình yêu là điều quan trọng, nhưng vì kết quả luôn khiến thất vọng nên sợ, tình yêu của cũng như những cặp đôi dần mờ nhạt, bình thường trong năm tháng trôi qua.”
Lục Tuấn Niên : “Anh hy vọng tình yêu của thể rực rỡ khi yêu, cũng thể bình yên khi an .”
Tạ Lễ chậm rãi nghiền ngẫm từng lời , : “Thật em chỉ hỏi, từng yêu sấy tóc cho khác giỏi , định thảo luận triết lý tình yêu .”
“ mà, Lục Tuấn Niên , thật là chân thành. Em thấy hai đứa cũng khá giống đấy.” Tạ Lễ . “Không ngờ ngoài mặt lạnh lùng, đối mặt với tình yêu ngây thơ, kìm nén như , thật tưởng tượng nổi.”
Lục Tuấn Niên : “Vậy ? Thật còn nhiều điều bất ngờ nữa cơ.” Anh rằng Tạ Lễ thể cùng tìm hiểu, nhưng cuối cùng vẫn dám .
Anh rõ mối quan hệ giữa và Tạ Lễ bây giờ vẫn gượng gạo, thậm chí phần rõ ràng. Mang danh là ba của đứa bé, nhưng nghĩa thể làm gì tùy thích.
Sấy xong tóc, Tạ Lễ cảm thấy cả nhẹ nhõm. Lục Tuấn Niên : “Anh giúp em bóp vai nhé, lúc nãy phát hiện chỗ cứng đơ, cơ mỏi .”
Tạ Lễ ngạc nhiên: “Oa, còn cả massage, học ở ?”
Vừa dứt lời, Lục Tuấn Niên liền lấy lọ tinh dầu mà tối qua Tạ Lễ từng dùng mặt , bóp hai nhấn lòng bàn tay, xoa nóng áp lên vai .
Bắt đầu xoa bóp.
Một luồng ê buốt truyền từ vai đến tim, Tạ Lễ giãy giụa la lên: “Lục Tuấn Niên, đau đau đau...!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-van-nguoi-ghet-mac-ke-tat-ca-phat-dien-trong-show-du-lich/chuong-45-mot-nha-ba-nguoi-cung-chung-chan-goi.html.]
Lục Tuấn Niên ngước mắt nghiêm túc: “Chỗ tắc quá, thường xuyên xoa bóp để thông kinh lạc.”
“ đau quá, , em mát-xa nữa !” Tạ Lễ làm bộ xuống giường, Lục Tuấn Niên kéo tay : “Vậy để làm chậm hơn, nhẹ hơn.”
Tạ Lễ đành im, Lục Tuấn Niên : “Thả lỏng, thả lỏng , thả lỏng thì mát-xa mới đau.”
Tạ Lễ nước mắt lưng tròng: “Lục Tuấn Niên, bằng massage đấy, học của ai thế, đau c.h.ế.t.”
“Mai em khám thai, lỡ xong xuôi nhấc nổi vai, bác sĩ hỏi ngủ sai tư thế thì .”
“Không , tối qua em chuột rút còn nhớ , add WeChat bác sĩ, ông gửi nhiều video massage lắm, nghiên cứu kỹ , kỹ thuật cả.” Lục Tuấn Niên bình thản .
“Lúc nào thế?” Tạ Lễ đầu . “Hức—“ đau đến nỗi hít mạnh, co vai . “Chỗ đúng là tắc nghẽn, giúp em xoa thêm .”
“Được, ngày nào cũng giúp, thường xuyên xoa bóp kinh lạc, kiên trì một tháng là chuột rút nữa.” Lục Tuấn Niên bờ vai trắng nõn ấn đỏ, động tác dần nhẹ .
“Lục Tuấn Niên.” Tạ Lễ khen. “Không ngờ lúc cần hữu dụng , như kiểu cửu dương thần công , ẩn chứa kỳ diệu.”
Lời gì sai, nhưng Lục Tuấn Niên ảnh hưởng bởi phim ảnh, tới cửu dương thần công. “ luyện công tự cung', liền thu nụ .
Camera livestream trong phòng vẫn tắt, hình ảnh của hai phát sóng ngoài.
Khán giả xem đến đây kêu trời vì ngọt đến ê răng.
[Tạ Lễ làm chủ ngoài, Lục Tuấn Niên làm chủ trong, ảo thật]
[Lục Tuấn Niên, cảm giác như ông chồng , còn Tạ Lễ nhà , khí chất vợ lộ rõ luôn]
[Trời ơi nước mắt của Lễ bảo làm tim mềm nhũn, nhà họ Tạ hổ !]
[Lễ bảo cứ thế đưa tin nhắn cho Lục Tuấn Niên xem? Không né tránh tí nào! Còn nữa, tinh dầu của em còn nhớ rõ chỗ để hơn cả em ! Tốt , cái tính quên của em lo ]
[Ngọt quá trời, hỏi ngu tí, cái gọi là 'show hẹn hò' đúng !]
[Ngày mai livestream khám t.h.a.i ! Muốn xem em bé ghê á!]
...
Sau khi xoa bóp xong, Lục Tuấn Niên nhà tắm dọn bồn tắm.
Có lẽ mát-xa thoải mái quá, Tạ Lễ rửa mặt xong truyện ngủ quên luôn.
Ngu Miểu và hai cô bạn hóa trang, đồ chuẩn ngoài chơi, Lục Tuấn Niên từ chối, ở nhà trông nhà.
Tối muộn, Lục Tuấn Niên cũng tắm, lên giường định ngủ.
Ai ngờ xuống, Tạ Lễ mở mắt, mơ hồ hỏi: “C.h.ế.t , khám t.h.a.i muộn ? Em ngủ quên ?”
Lục Tuấn Niên hỏi đến ngẩn . “Mai mới khám, Tạ Lễ, em mới chỉ ngủ thôi mà.”
Tạ Lễ thở phào: “Giờ mấy giờ ?”
“Hơn tám giờ, thể ngủ tới sáng, cài báo thức , đừng lo.”
Tạ Lễ nhắm mắt , nhưng cứ trở yên.
Lục Tuấn Niên đoán , chủ động hỏi: “Mai khám t.h.a.i xong ăn gì? Anh bảo trợ lý mang tới.”
Tạ Lễ nghĩ nghĩ: “Bún ốc, em vẫn ăn.”
“Vậy gọi thêm sữa đậu nành, hoặc đợi em khám xong dạo, dù mai đạo diễn cũng cho nghỉ.”
“Được, Lục Tuấn Niên, giờ phòng Khâu Sĩ trống , Hứa Giảo ngủ ở đó, đừng ngủ cùng giường với em nữa, sang phòng đó .”
Im lặng, im lặng lâu.
“Lục Tuấn Niên?” Tạ Lễ thắc mắc, đầu .
Người mới chuyện, giây nhắm mắt ngủ mất.
Tạ Lễ: “?”
Không chứ, gần đây mệt đến mức ? cũng đến nỗi là ngủ chứ?
Tạ Lễ nghi hoặc kéo chăn, nghiêng, trong lòng còn đang đoán Lục Tuấn Niên ngủ thật giả vờ. Thế là xoay , giơ tay chạm mũi .
Nhịp thở đều đặn.
Không giống đang giả.
Cậu vẫn từ bỏ, sờ mặt , còn huơ tay mắt.
Người bình thường lúc chắc chắn mí mắt giật giật, nhãn cầu run lên hoặc lông mi rung nhẹ, nhưng Tạ Lễ quên mất, Lục Tuấn Niên thường? Anh là ảnh đế đấy!
Đóng phim bao gió to sóng lớn từng trải? Với chút mánh khóe , lừa nổi Lục Tuấn Niên chắc?
“Ngủ thật hả?” Tạ Lễ nghĩ nghĩ, cũng , mấy hôm nay làm tổ trưởng mệt c.h.ế.t, ngủ cùng , chắc cũng ngon giấc.
Thế là yên tâm chìm giấc ngủ. Xem phòng của Khâu Sĩ, chẳng ai ngủ, đợi Lục Tuấn Niên dậy tính.
Nghĩ tới đó, Tạ Lễ nhanh chóng chìm mộng.
Thấy động đậy gì nữa, Lục Tuấn Niên từ từ mở mắt .
Anh bóng lưng Tạ Lễ đang ngủ say, bất đắc dĩ nghĩ: Mới ngủ một ngày thôi mà đuổi xuống giường, còn đuổi sang căn phòng Khâu Sĩ từng ngủ nữa.
Cũng chịu , chủ yếu là thấy xúi quẩy.
Anh thật sự chẳng làm với Tạ Lễ nữa.