Editor: Trang Thảo.
Độ tương thích tin tức tố giữa và Lục Nghiên Thời vốn cao, cộng thêm việc là Omega cấp thấp nên xác suất thụ t.h.a.i càng thấp hơn. Tuy Lục Nghiên Thời từng cho rằng con cũng chẳng ảnh hưởng gì đến cuộc sống của chúng , nhưng khát khao một đứa trẻ mang trong dòng m.á.u của chính .
Về cũng nhượng bộ, và đứa bé đến đúng như kỳ vọng. Đó là một đứa trẻ tin tức tố cấp SSS, đòi hỏi nhu cầu về tin tức tố từ cha cực kỳ lớn. Đã nhiều vì cơ thể quá yếu, gánh nổi lượng dinh dưỡng mà đứa bé yêu cầu nên suýt chút nữa sinh non. Để giữ đứa nhỏ , thường xuyên tiêm t.h.u.ố.c dưỡng thai, quanh bụng đầy rẫy những vết kim tím tái.
Tôi vốn kiêu kỳ sợ đau, uống t.h.u.ố.c tiêm đều để Lục Nghiên Thời dỗ dành, mà hiện tại cư nhiên bỏ đứa trẻ mà vất vả mới . Càng nghĩ đến đây càng thấy vô cùng tủi .
Giang Cẩm rót cho một ly sữa ấm: "Khoảng thời gian cứ ở tạm nhà ."
Tôi cảm động đến mức nước mắt lưng tròng, nhưng bảo đêm nay ngủ cùng .
"Thế còn cha nuôi của thì ?"
Trang Thảo
Giang Cẩm thản nhiên đáp: "Ông lớn chừng tuổi , còn cần khác ngủ cùng ? Huống hồ gần đây và ông đang cãi ."
Hóa là , chúng đúng là một đôi Omega đồng bệnh tương liên. Sau khi điện thoại sạc đầy, tin nhắn lập tức nhảy lên con 99+, kèm theo nhiều cuộc gọi nhỡ. Tất cả đều đến từ một : Lục Nghiên Thời. Tin nhắn cuối cùng rằng đang chờ lầu nhà Giang Cẩm để xin . Tin nhắn gửi từ hai tiếng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-trong-sinh-toi-chon-lam-vo-thieu-gia-that/chuong-5.html.]
Lục Nghiên Thời lầu hơn hai giờ đồng hồ. Tôi vội vã mở cửa sổ xuống. Dưới ánh đèn đường mờ ảo, mặc chiếc áo khoác màu nâu nhạt, dáng vẻ vốn luôn kiêu ngạo, bày mưu tính kế, giờ đây lộ vài phần cô đơn của kẻ làm sai. Trên ngọn tóc còn đọng chút sương tuyết.
Tôi kìm mà xót xa, lao nhanh phía thang máy, ngay cả áo khoác cũng kịp mặc. Tôi chẳng màng đến cái lạnh, chỉ gọi cái tên ngốc sắp đông thành tượng đá lên nhà.
"Lục Nghiên Thời, là đồ ngốc ? Định để c.h.ế.t rét để thành góa phụ đúng !"
Ngay từ khi xuất hiện lầu, ánh mắt Lục Nghiên Thời luôn dõi theo . Thấy yêu mặt, khẽ nhíu mày, cởi áo khoác ngoài khoác lên kiềm chế giải thích: "Khoảng thời gian qua suy nghĩ lâu. Tôi từng cân nhắc đến sự tồn tại của con cái, cũng mong chờ gì sự đời của chúng. một điều duy nhất, đó là con của em, và yêu tất cả những gì thuộc về em. Vì sẽ thắt ống dẫn tinh, chúng chỉ cần đứa nhỏ là đủ ."
Tôi ngẩn mất vài giây. Bây giờ thắt ống dẫn tinh thì đứa bé làm sinh nữa? Nhóc con trong bụng bỗng cựa quậy yên, như : "Cha ơi, cha xem con còn sống nổi ?"
Tôi vội vàng ngăn cản hành vi tuyệt tự đó , kiễng chân ôm lấy Lục Nghiên Thời. Tôi ngửi thấy mùi t.h.u.ố.c lá nhàn nhạt cùng luồng tin tức tố gỗ bách đang ập tới, nồng đậm và dữ dội hơn. So với của mười mấy năm , tin tức tố hiện tại phần mạnh mẽ hơn hẳn. Dường như sự đổi tin tức tố của bắt đầu từ khi chúng con. Tôi càng thêm bất an, lúc nào cũng , luôn giấu nhiều chuyện, chịu cho .
Tôi rúc lòng Lục Nghiên Thời ngủ một giấc thật ngon. Vừa tỉnh dậy đối mặt với bố công tác về.
"Con... tối qua con xem phim kinh dị sợ quá nên mới kéo ngủ cùng."
Vốn dĩ định công khai mối quan hệ của hai đứa, nhưng lời đến cửa miệng rẽ ngang, lắp bắp đầy hổ. Lục Nghiên Thời tỉnh ngủ cũng nhẹ giọng phụ họa theo. Mẹ Lục sảng khoái: "Hai em con tình cảm thật đấy." Thế bà cũng để tâm nữa.
Ngay đó, bố bàn giao mục đích chính của chuyến trở về . Đại khái là họ định nghỉ hưu, và Lục Nghiên Thời công ty rèn luyện. Đây cũng chính là ngòi nổ cho cuộc tranh giành gia sản của chúng ở kiếp . Lúc đó cứ ngỡ Lục Nghiên Thời cạnh tranh quyền quản lý công ty để chiếm đoạt gia sản, để cho một xu nào, nên chuyện gì cũng đối nghịch với . Chỉ là kế hoạch thì chu đáo, duy chỉ quên mất một điều: Tôi căn bản quản lý công ty. Tôi chỉ tưới nước sôi cho cây phát tài bàn làm việc của , tráo đổi văn kiện phê duyệt bằng văn kiện của . Những việc lông gà vỏ tỏi đó đều lười so đo với .