Sau Khi Mắc Bệnh Nan Y, Tên Rắc Rối Quay Sang Theo Đuổi Phật Hệ - Chương 85: Phiêu lưu

Cập nhật lúc: 2025-11-14 09:12:55
Lượt xem: 17

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Xe của tổ tiết mục chậm rãi tới vùng ngoại ô của cổ thành, nơi đó một cứ điểm phiêu lưu siêu lớn, nhưng vì an nên hôm nay phiêu lưu mở cho du khách mà chỉ dùng cho tổ tiết mục .

Xuống xe xong Mộc Dương lo: “Nước sâu ?”

Người chủ trì lắc đầu: “Không sâu lắm, nhưng vì là suối tự nhiên nên sẽ vũng nước khá sâu, nhưng yên tâm, chúng chuẩn nhân viên cứu hộ.”

Theo hướng tay của chủ trì thể thấy một loạt nhân viên cứu hộ đang ở nơi trống, sếp của bọn họ đang chỉ bảo.

Mộc Dương tập trung …… Chẳng đó là lão Tứ ?

Tuy lão Tứ đây xong trở thành cứu hộ kiểu gì, nhưng biểu cảm của Giải Biệt Đinh cũng thấy bất ngờ, chắc sắp xếp từ , khi hai ngày lão Tứ cũng theo bọn họ……

Không đóng vai ám vệ trong phim cổ trang thì thật sự đáng tiếc.

Không buổi sáng nhắc đến chuyện hồi nhỏ của Mộc Dương mà Hạ Vũ gần gũi với Mộc Dương hơn nhiều, thấy xung quanh thì an ủi : “Đừng sợ, chúng nhiều như nên .”

Mộc Dương thừa nhận: “Tôi sợ.”

Giải Biệt Đinh dắt tay Mộc Dương: “Hôm nay chia đội theo cặp, đừng sợ.”

Mộc Dương lập tức gật đầu như gà con mổ thóc: “Vậy nắm chặt lấy em nhé.”

Hạ Vũ: “……”

Trúng hai mục tiêu.

Từ nhỏ Mộc Dương thích nghịch nước, chủ yếu là từng sặc một ở công viên nước, đó Diêu Diên đưa học bơi lội thì sặc hai , từ đó Mộc Dương bao giờ xuống nước nữa.

Sau Mộc Nam Sơn cũng chiều theo ý , một câu là gặp chuyện sẽ bơi.

Ví như con vịt cạn Mộc Dương, nếu Giải Biệt Đinh thì sẽ xuống mà nước đến eo .

Giải Biệt Đinh dáng vẻ rụt rè của Mộc Dương, còn cẩn thận kiểm tra áo cứu sinh của một hồi, chạy đến mặt Giải Biệt Đinh kiểm tra áo cứu sinh của ——

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Dáng vẻ nghiêm túc giống mấy tháng , khi vùi cả khuôn mặt bồn tắm.

“Mộc Dương.”

“Ừm?” Mộc Dương đang xổm định giúp Giải Biệt Đinh mang bao đầu gối bèn ngẩng đầu lên, đáp rằng, “Sao ?”

“Không .” Giải Biệt Đinh kéo sang một bên, “Em nhiều .”

Mộc Dương hiểu bỗng dưng Giải Biệt Đinh , ngây ngốc hỏi: “Tại ?”

Giải Biệt Đinh lời ít mà ý nhiều: “Đẹp.”

Mộc Dương lập tức đỏ mặt.

Giải Biệt Đinh bỗng thông suốt hả? Sao tán tỉnh nghiêm túc ?

Giải Biệt Đinh phản ứng gì khác, tự nhiên mà quỳ gối mặt đeo bao đầu gối cho .

Mộc Dương còn ngơ ngẩn hiểu chuyện gì, Giải Biệt Đinh đeo xong hết .

Nhân viên công tác đưa thêm hai cái mũ bảo hiểm, Giải Biệt Đinh đeo cái mũ nhỏ hơn lên đầu Mộc Dương, cài dây an cho , vẻ mặt chuyên chú.

Ánh mắt Mộc Dương cứ ngơ ngác, trai quá.

“Đầu tiên, chúng tuyên bố về quy tắc trò chơi hôm nay.”

“Mỗi cặp đôi sẽ là một đội, tay mỗi đội trăm cái bóng bàn, khi ngang qua mỗi đoạn thuỷ vực thì sẽ nhận bóng, ném bóng rổ trong lúc thuyền di chuyển, khi kết thúc thì đội nào ném nhiều bóng nhất sẽ thắng.”

Quy tắc trò chơi khá dễ hiểu, nhưng an lắm.

Nơi bọn họ sắp tiến hành trò chơi là một dòng suốt tự nhiên, những vùng nước từ giữa núi trở xuống khá chảy xiết.

Mộc Dương từng về trò chơi ở đây, thời đại học Phan Đạt Tương từng tới chơi , lúc hẹn thì lấy cớ ăn cơm cùng Giải Biệt Đinh để từ chối.

Sau khi trở về Phan Đạt Tương kích thích, cũng hao phí thể lực.

“Không sợ.”

Giải Biệt Đinh vốn định xoa đầu Mộc Dương, nhưng bây giờ đang đeo mũ bảo hiểm nên thể xoa: “Chúng theo Phật hệ*, chơi bình thường là .”

*Phật hệ: kiểu cầu mong, tranh cướp, nhàn tản nọ á

Mộc Dương ngạc nhiên nghiêng đầu: “Phật hệ?”

Giải Biệt Đinh dừng một chút: “Học từ comment.”

Tối qua bọn họ cũng xem livestream, bao gồm một đoạn comment.

“Bây giờ sẽ thời gian để chọn lựa bóng màu gì!”

nhiều màu sắc cho chọn, nhưng mỗi đội chỉ thể lựa chọn một loại để tiện tính điểm.

Mộc Dương và Giải Biệt Đinh đều thích màu trắng lắm, cuối cùng họ lựa chọn màu vàng.

Vì thế đội bọn họ chủ trì đặt tên là đội màu vàng.

Mộc Dương uyển chuyển : “Nghe vẻ lắm.”

Người chủ trì coi như thấy: “Cậu ? Gió lớn!”

Sau khi chuẩn thoả thứ, mỗi đội mang theo trăm cái bóng bàn lên thuyền nhựa, thuyền nhựa đều là loại cho hai , màu sắc cũng giống với màu bóng bàn.

Sau khi thuyền cao su, chủ trì hỏi vấn đề cuối cùng: “Ở đây ai bơi lội ?”

Sau khi một hồi, Mộc Dương tình nguyện mà giơ tay.

Chỉ .

Mạc Mạt xì một tiếng.

Người chủ trì tủm tỉm bảo: “Yên tâm, nhân viên cứu hộ sẽ để ý .”

Đối với những khác mà , bơi lội đầu trong những trò chơi giải trí, hàng năm thường bạn bè sẽ rủ tụ tập ở chỗ nước, tất nhiên là bơi lội .

Giải Biệt Đinh là ngoại lệ, ban đầu cũng , nhưng hai năm đóng vai nam chính trong một bộ phim điện ảnh liên quan đến bơi lội nên học bơi.

Không sai, chính là bộ phim Mộc Dương tạo thành gối ôm siêu bự .

Bây giờ nghĩ còn cảm thấy thẹn quá, lấy Giải Biệt Đinh để tạo thành gối ôm đành, còn chính chủ phát hiện……

“An là quan trọng nhất, trò chơi xếp , đến nơi nước chảy xiết thì yên nhớ!”

“Đồng thời các vị cũng bảo vệ bóng bàn, nếu bóng rơi trong nước thì sẽ phát thêm !”

Hai chủ trì cũng lên thuyền nhựa, nhân viên công tác bắt đầu thắt dây an .

May là nhiệt độ của nơi đây thiên ấm, thời tiết tháng 11 cũng tính là lạnh, chỉ lạnh chút thôi, vì mặt trời xuất hiện nên mặc áo đơn cũng cả.

Bây giờ là 11 giờ trưa, nước suối cũng ấm vì ánh mặt trời, ánh mặt trời chiếu lên mặt nước qua rừng bên hai bờ sông, vài phụ nữ lo lắng về vấn đề chống nắng.

Vương Mật giơ tay che mắt: “Trở về đắp mặt nạ.”

Nhóm nam thì cả, Mộc Dương cũng , da thuộc loại bắt nắng nhưng cũng dễ hồi phục, dưỡng hai ngày là .

So với chống nắng, Mộc Dương càng sợ nước hơn, thuyền nhựa bắt đầu di chuyển, ban đầu dòng nước khá tĩnh lặng, vẫn lo lắng nắm lấy tay vịn, một cái tay khác thì nắm chặt lấy rổ bóng bàn.

Đoạn thuỷ vực thứ nhất khá nhẹ nhàng, nhưng cái rổ chỉ to bằng mũ bảo hiểm của Mộc Dương.

“Một quả rổ tính một điểm, rổ khác trừ một điểm!”

Lộ Thiệu Dương ném thì rổ của Mạc Mạt và Vương Mật.

“Cảm ơn.”

“…… Không khách sáo.”

Bên náo loạn , bóng bàn bay khắp nơi, một quả bóng màu lam phi tới Giải Biệt Đinh bắt lấy.

Anh thấp giọng hỏi Mộc Dương: “Không thích hả?”

Mộc Dương cũng nhỏ giọng trả lời: “Cũng , chông chênh.”

Phiền quá, chắc chắn chửi vô dụng.

Giải Biệt Đinh kéo tay Mộc Dương: “Thả lỏng, thuyền sẽ lật .”

“A a a a a a a a ——”

Mộc Dương buông tay vịn tiếng thét chói tai phía làm cho hoảng sợ, trực tiếp va lòng Giải Biệt Đinh.

Hoá tới đoạn thuỷ vực phía , bọn họ sắp qua một sườn núi chảy xiết. Thuyền nhựa của Mộc Dương và Giải Biệt Đinh là chậm nhất, còn đang chậm rãi trôi giữa thuỷ vực.

Mộc Dương hít sâu một , một tay nắm Giải Biệt Đinh, một tay thò trong rổ lấy bóng bàn, ném rổ màu vàng bên ven bờ của thuỷ vực ——

“Trúng!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-mac-benh-nan-y-ten-rac-roi-quay-sang-theo-duoi-phat-he/chuong-85-phieu-luu.html.]

“Giỏi quá.”

Mộc Dương hứng khởi, khởi đầu thuận lợi, chứng tỏ là bọn họ thể lấy giải nhất!

Cậu lấy thêm một quả bóng , Mộc Dương chủ quan vì thắng lợi nên buông tay Giải Biệt Đinh: “Anh cũng ném , bọn họ ném nhiều .”

Đoạn nước bên truyền đến giọng của khách mời khác: “Nhóm thầy Giải ?”

Tưởng Lạc trêu đùa: “Chắc lật thuyền từ ngay đoạn đầu chứ?”

Chương Án Trình phủ định: “Nước chậm thì lật thuyền ?”

Mộc Dương đang vặn , chuyên tâm ném bóng rổ, nhưng vì đây là giữa núi nên gió, bóng bàn quá nhẹ, hầu như nào cũng trượt hết.

Lần bóng tay còn kịp ném ngoài, khi thuyền lung lay là nó rơi xuống theo dòng suối!

Đầu Mộc Dương trống rỗng, cho đến khi một đôi tay kéo về , qua vài giây, thuyền nhựa dần trở nên vững vàng, đang nhắm chặt hai mắt thì bỗng nghênh đón tiếng của .

Tưởng Lạc như bảo: “Chúng trúng mười bảy cái , các nên cố lên!”

“……” Mộc Dương coi như đây là khiêu khích.

Hơi khó chịu.

chân vẫn nhũn , Mộc Dương hề nhúc nhích, tự sa ngã mà dựa lòng Giải Biệt Đinh lẩm bẩm: “Cứ ……”

Vì thế nửa đầu của phòng livestream là như ——

Phòng livestream của khác thì điên cuồng thét chói tai, đùa rôm rả, tranh giành vị trí đầu tiên, tràn ngập tình hữu nghị.

Phòng livestream của Mộc Dương và Giải Biệt Đinh thì từ tốn, năm tháng tĩnh lặng, Mộc Dương dựa lòng Giải Biệt Đinh chăm chú ném bóng, so với những khác thì như đang show ân ái.

Các fan ngứa răng kìm mà xem.

Bởi vì Mộc Dương sợ nước nên gần như ai té nước về phía , cho nên khi n.g.ự.c bỗng tê rần thì Mộc Dương ngơ .

“Các khô quá nhỉ?”

Mộc Dương: “……”

Lại là Tưởng Lạc.

Cậu mỉm đáp : “Do thầy Tưởng giỏi đó.”

Giải Biệt Đinh đang định đánh trả thì khựng , cúi đầu một cái.

Mộc Dương hừ lạnh một tiếng trong lòng , đổi suy nghĩ.

Không lấy vị trí đầu cũng , nhưng thể làm Tưởng Lạc đắc chí.

Vì thế Mộc Dương bỗng dưng nỗ lực, dùng hết sức ném rổ, chỉ coi như Tưởng Lạc kích thích, ai để ý thuyền của Mộc Dương và Giải Biệt Đinh ngày càng gần Tưởng Lạc.

Giây tiếp theo, Mộc Dương như chơi ngoài biển, thừa dịp Giải Biệt Đinh chú ý thì lên ném bóng, Hạ Vũ đằng xa nhíu mày gọi: “Đừng ! Không an !”

Vừa dứt lời, thuyền nhựa của Giải Biệt Đinh vầ Mộc Dương đụng thuyền nhựa của Tưởng Lạc và Hứa Du Nịnh ——

“Bùm” một tiếng, Mộc Dương và cả rổ của Tưởng Lạc cùng rơi trong nước.

“Mộc Dương!”

Giải Biệt Đinh còn nhanh hơn cả nhân viên cứu hộ, lập tức nhảy xuống nước tìm Mộc Dương.

Thuỷ vực đoạn sâu nên đụng đá, Mộc Dương nhân lúc váng đầu vì hoảng sợ mà nhanh chóng kéo rổ bóng bàn của Tưởng Lạc, bóng bàn màu xanh lá cây lập tức lan , trôi nổi mặt nước.

Cảm giác ngạt thở nước tệ, đầu óc trống rỗng, suy nghĩ lộn xộn, giống như nghĩ gì mà cũng giống như nghĩ nhiều

Sự sợ hãi nhiều đến , chỉ là hoảng hốt ảo giác…… giống như sắp c.h.ế.t .

cũng chỉ diễn hai giây, nhanh đó một bàn tay siết chặt lấy eo , kéo lên phía .

Mặt nước nổi bọt, ngoi lên nước trong nháy mắt. Mộc Dương ho khan, ban nãy sặc ít nhất hai ngụm nước, vì ù tai nên âm thanh xung quanh mơ hồ, chỉ loáng thoáng thấy tiếng hô của .

Một bàn tay ấm áp ngừng vỗ lưng cho , Mộc Dương khụ một tiếng cuối cùng, thoải mái hơn .

Cậu còn tâm tư bình luận: “Nước, khụ khụ —— nước khá ấm.”

Giọng Giải Biệt Đinh trầm: “Mộc Dương.”

Mộc Dương giật , hình như Giải Biệt Đinh giận .

ai tới công viên nước mà từng sặc chứ? Cậu xung quanh cứu hộ, còn Giải Biệt Đinh nữa nên sẽ .

Mặc kệ Giải Biệt Đinh tức giận , dù Tưởng Lạc tức giận thật.

Hắn bóng bàn màu xanh lá trôi đầy nước mà sắc mặt cực kì khó coi.

Mộc Dương nhỏ: “Thầy Lạc , ngại quá……”

Tưởng Lạc cắn răng: “…… Không , trò chơi mà thôi.”

Thật hết khó chịu , Mộc Dương vẫn giả vờ che miệng khụ hai tiếng.

Sung sướng trong lòng.

Mic của Mộc Dương hỏng vì dính nước, phòng livestream tiếng của , chỉ thể loáng thoáng Mộc Dương mềm giọng với Giải Biệt Đinh qua mic của : “Em sai , sẽ bao giờ xúc động nữa……”

Phần lớn xem đều cho rằng xin vì xúc động lên, nhưng Giải Biệt Đinh thì Mộc Dương cố ý.

Con khi lời thì kiểu gì cũng chơi , ngoan ngoãn quá là do đang mưu tính gì đó, Mộc Dương là kiểu đấy.

“Anh giận ạ?” Âm thanh mơ hồ.

“Ừm.” Rõ ràng là giọng Giải Biệt Đinh.

Trong màn ảnh, Mộc Dương ngẩng đầu hôn lên cằm Giải Biệt Đinh: “Anh đừng giận ?”

Giải Biệt Đinh cụp mắt : “Tại ?”

Anh hỏi thật.

“…… Em sai .” Mộc Dương đảo mắt, ở góc bí ẩn mà máy tới, kéo tay Giải Biệt Đinh chạm m.ô.n.g , “Cho xoa.”

Khi tiếng rè từ mic thì Mộc Dương hỏng .

Cậu tạo cách với mic của Giải Biệt Đinh, hào phóng mà : “Chờ trở về, năm phút.”

Giải Biệt Đinh: “……”

Vì thế phòng livestream khó hiểu Giải Biệt Đinh tức giận, đó thấy Mộc Dương đang dỗ dành nũng nịu gì đó, nhưng thấy là đang gì, giây tiếp theo thầy Giải đầu một cách kì lạ, : “Vớ vẩn!”

Mộc Dương thử hỏi: “Vậy mười phút?”

Phòng livestream câu thì điên cuồng comment “Cái gì mười phút, cho chúng với!”

—— hôn mười phút?

—— chắc là ? Chắc thể làm mười phút……

—— mười phút cũng quá ngắn nhỉ? Đầu chó.jpg

—— ngắn ngắn, trung bình cũng chỉ bảy tám phút nhỉ?

—— gì, chỉ bảy tám phút thì bạn trai còn đưa khách sạn mỗi ngày? Cũng sợ qua một đêm là mất hứng thú với hả……

—— chết, chợ hoa sẽ bắt đầu ba ngày ba đêm ?

—— đừng ba ngày ba đêm, chỉ hai tiếng thôi cũng còn ở đây .

—— cũng thể là làm bằng miệng mười phút? Hưng phấn.jpg

—— các chị em xin các chị chú ý chút, nữa là phòng livestream khoá đấy!!!

—— , các cô Mộc Dương chơi bùa ?? Các cô quên ước nguyện ban đầu của chúng !?

—— mắng nổi, Mộc Dương rơi xuống nước khiến thương quá.

—— cảm giác nũng nịu vì sợ phụ mắng……

—— fan của Giải Biệt Đinh, đột nhiên hâm mộ Giải Biệt Đinh, Mộc Dương, là kiểu một ngụm ăn luôn í.

—— 1.

—— trong khoảnh khắc ban nãy, hy vọng biến thành thầy Giải…… Khụ, cảm giác ôm Mộc Dương trong lòng xoa nắn thích.

—— , còn biến thành Mộc Dương để thầy Giải ôm!

—— các chị ngủ , trong mộng cái gì cũng . 】

Chương hơn 3k chữ, Chương gần 5k chữ cơ nên chắc edit sẽ lâu lắm 🥹 Dạo tui cô gắng edit nhanh nhanh nên thể sẽ k trau chuốt lắm, dù nhanh v thôi chứ cx mấy ngày mới xong 1c ..

Loading...