Sau Khi Mắc Bệnh Nan Y, Tên Rắc Rối Quay Sang Theo Đuổi Phật Hệ - Chương 47: Ngoài ý muốn
Cập nhật lúc: 2025-11-08 05:37:47
Lượt xem: 26
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau khi Mộc Dương một hồi thì lời vô cùng, phương diện cũng .
Ban ngày bảo hướng đông thì tuyệt đối hướng tây, cho uống rượu thì thèm dù chỉ một , buổi tối cũng giống . Bảo nhấc chân thì nhấc chân, bảo nhúc nhích thì ngoan ngoãn duy trì tư thế, nín cũng tự chịu đựng.
Những ngày tháng sung sướng thường trôi qua nhanh, đảo mắt đến ngày thứ bảy, bọn họ chuyến về.
Đêm nay bọn họ sẽ đến hoạt động hạng nhất cuối cùng —— tiệc tối mặt nạ.
Đây đầu Mộc Dương thấy Giải Biệt Đinh mặc vest, nhưng là đầu tiên ngây ngắm mà còn chảy hai giọt m.á.u mũi.
Giải Biệt Đinh cầm khăn giấy nhẹ nhàng lau cho , nhíu mày hỏi: “Thân thể thoải mái ? Chúng gặp bác sĩ ——”
“Không.” Mộc Dương ngẩng đầu cầm máu, “Nóng trong .”
là nóng trong .
Tuy Giải Biệt Đinh liên quan tới bóng đêm, nhưng dường như sinh để phối hợp cùng màu đen, áo sơmi tơ lụa mềm mại ở bên trong làm nền, hình thon cao lịch sự tao nhã bộ âu phục cắt may khéo léo ôm lấy, vai rộng eo thon, hai chân thon dài thẳng tắp khóa bằng quần tây, hình trang trí tinh xảo n.g.ự.c thêu thủ công —— một con hạc màu xanh lam.
Giải Biệt Đinh chú ý tới tầm mắt của , quan sát mười phút thì chỉ thấy Mộc Dương chảy hai giọt m.á.u mũi, đó cũng gì khác thường, sắc mặt trông cũng bình thường, lúc mới nhả .
“Nếu gì thoải mái thì nhất định với .”
Mộc Dương gật gật đầu: “Vâng……”
Cậu chú ý cổ tay áo của Giải Biệt Đinh cũng là một đôi hạc màu xanh biển.
“Em cho rằng ……”
Mộc Dương vốn định em cho rằng vứt , nhưng vẫn sửa lý do thoái thác: “Em cho rằng đánh mất.”
Giải Biệt Đinh rũ mắt cổ tay áo: “Không, sẽ đánh mất .”
Nói đến cặp nút tay áo , nếu Giải Biệt Đinh đột nhiên đeo nó lên, sợ là đến Mộc Dương cũng quên.
Đây là quà sinh nhật tặng Giải Biệt Đinh khi nhận thích .
Lúc mới lớp 10, Giải Biệt Đinh sắp nghiệp đại học.
Nguyên nhân nhận cũng đơn giản, trường học của bọn họ một đôi học trưởng lớp 12 phát hiện hẹn hò.
Việc lan truyền ồn ào trong trường học gây ảnh hưởng lớn, mà hai trong cuộc bình tĩnh, trực tiếp đàm phán cùng phụ ngay trong Phòng Giáo Vụ, dù đời bọn họ thể cưới vợ sinh con, kể cả ở bên trai mặt thì cũng sẽ là trai khác, nhưng nếu là bọn họ thì cũng đủ ưu tú cho .
Cuối cùng bọn họ thành công thuyết phục cha , khi đang học lớp 12 sẽ xằng bậy và cũng để ảnh hưởng thành tích nghiệp thi đậu đại học, lúc phụ ngăn cản bọn họ ở bên nữa.
Khi đó hôn nhân đồng tính còn chấp thuận, còn đúng thời kỳ đặ biệt là lớp 12, thật sự bọn họ dũng cảm.
Đến chính Mộc Dương còn hiểu lắm, vì khi việc thì trong lòng như nổi trống, phản ứng đầu tiên là hóng hớt cùng lũ bạn mà là gọi điện cho Giải Biệt Đinh.
Sau khi cuộc gọi kết nối nên gì, cuối cùng chỉ thể khô khan mà một câu hàm súc: “Em nhớ .”
Thật theo lý mà thì kỳ quái, một trai “Em nhớ ” với một trai khác em, đó là một chuyện vô cùng vi diệu.
trong cuộc đó bệnh trong lòng, cảm nhận nổi thứ tình cảm kì lạ , cũng từng cảm thấy gì đúng, chỉ đến khi lễ nghiệp kết thúc thì sẽ trở về.
Kết quả lúc nghiệp cũng thể trở về, mà trực tiếp tới đoàn phim đóng phim.
Cùng lúc đó, Mộc Dương đang nghỉ hè lớp mười một, lấy tất cả tiền tiêu vặt của , thậm chí còn lén lút làm thêm lúc nghỉ hè, miễn cưỡng tích cóp đủ tiền để mua nút tay áo .
Bởi vì Mộc Nam Sơn , khi một trai nghiệp xã hội thì tính là trưởng thành, thể thiếu một bộ tây trang, nhất là để ba chọn bộ vest đầu tiên trong đời cho họ.
Giải Biệt Đinh ba.
Người xứng gọi là ba.
thiên địa chứng giám, Mộc Dương thật sự nhận Giải Biệt Đinh làm con trai.
tiền của mua nổi một bộ vest sang quý, mà đồ làm sẵn thì thấy đường cắt may , xứng với Giải Biệt Đinh.
Cuối cùng chọn mua một đôi nút tay áo xứng với bộ vest, tốn hơn hai vạn (6,7tr).
Khi cách hiện giờ là bảy năm, kiểu dáng của nút tay áo mốt, nhưng vẫn tinh xảo như , cũng dấu vết va chạm, thể thấy chủ nhân bảo quản nó như nào.
Mộc Dương buồn bực: “Năm bảo với em nghiệp xong sẽ trở về, mà nghiệp xong trở về, đó sinh nhật em cũng trở về, cũng chẳng quà……”
Là món quà tuỳ tiện gì cũng , cho dù là một cây kẹo que, một cái bánh kem nhỏ, chỉ cần đưa là Giải Biệt Đinh thì thể vui vẻ thật lâu.
Hoặc là dứt khoát cần quà nữa, chỉ cần Giải Biệt Đinh thể trở về ăn sinh nhật cùng , những cái khác đều quan trọng.
chẳng gì cả.
Rõ ràng với Giải Biệt Đinh một tháng mà vẫn trở về.
Giải Biệt Đinh cởi quần ngủ của Mộc Dương , mặc cho bộ vest Đàm Giác chuẩn , ngữ điệu nhẹ nhàng chậm rãi: “Xin , khi đó bận.”
Cũng xảy một vài chuyện lắm, nhưng chuẩn quà cho Mộc Dương.
“…… Quà gì?”
Mộc Dương mê mang mà ôm cổ Giải Biệt Đinh, chờ thắt lưng quần cho .
Giải Biệt Đinh ngừng : “Cũng hẳn là quà……”
thứ đó tiêu hết tiền tiết kiệm lúc đó của , cùng với thù lao của tác phẩm đầu tiên do đóng.
Anh mua hai phần bảo hiểm.
Một phần là bảo trợ bệnh hiểm nghèo, nếu Mộc Dương ngoài ý bệnh nặng thì sẽ nhận tiền chữa bệnh.
Một phần khác là bảo hiểm tử vong của , lợi là Mộc Dương.
Khi mua loại bảo hiểm , đúng là lòng tham đầu tiên mà khi ở trong đoàn phim, lúc dây thép xảy vấn đề, trực tiếp lăn xuống từ sườn núi cao, thương ngoài da nhiều nơi, cũng may nội tạng tổn thương nên nghiêm trọng lắm.
Khi đó Đàm Giác kiến nghị mua bảo hiểm, dù diễn viên hiện giờ mấy ai là dùng bảo hiểm để bảo vệ bản ?
Đàm Giác ngờ là Giải Biệt Đinh trực tiếp mua một phần bảo hiểm tử vong.
Anh cũng hề do dự mà điền tên Mộc Dương, cũng cảm thấy chuyện vấn đề gì.
Chỉ duy nhất hai mà nhớ tới khi ký bảo hiểm, một là Giải Chi Ngữ, hai là Mộc Dương.
Có thể nhớ tới Giải Chi Ngữ cũng do huyết thống, thời gian hai trò chuyện gặp mặt còn nhiều bằng thời gian Mộc Dương quấn lấy .
Mộc Dương gian nan hỏi: “Khi đó cảm thấy tên một quen lên bảo hiểm tử vong…… điều gì ?”
Giải Biệt Đinh hiểu ý : “Không chỗ nào?”
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
“……” Mộc Dương thất vọng đôi mắt , thể trong lòng đang mang cảm giác gì.
Với những chuyện như bảo hiểm thì bình thường đều suy xét tới hoặc yêu, thì cũng là bạn .
Nếu đó chút địa vị gì trong lòng thì tên đó lên?
Trong lòng Mộc Dương lâng lâng, nhưng đột nhiên cảm thấy, nếu khi đó Giải Biệt Đinh mắc bệnh tâm lý thì liệu hẹn hò với ?
Giải Biệt Đinh : “Không thể.”
Hoá Mộc Dương vô thức hỏi thành tiếng, trong lòng bỗng lạnh hơn hằn, suy sút mà cúi đầu, đó thấy Giải Biệt Đinh ——
“Khi đó em mới mười sáu tuổi, còn là vị thành niên, trái pháp luật.”
Khoé miệng Mộc Dương run rẩy, xem , quả nhiên bình thường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-mac-benh-nan-y-ten-rac-roi-quay-sang-theo-duoi-phat-he/chuong-47-ngoai-y-muon.html.]
Thông thường lúc chẳng nên lời dễ để dỗ yêu ?
Mộc Dương buồn bực vui vẻ mà Giải Biệt Đinh ôm lấy để đổi vest, giống như một chủ tự phụ.
Tim như chia thành hai nừa, một nửa chìm trong bóng tối, một nửa vui vẻ khi chuyện bảo hiểm.
Âm thanh trong bóng tối ngừng rằng, ai để điền, dù bên cạnh bạn bè, cũng chẳng thiết với , vặn là đoạn thời gian đó mày quấn lấy , mới tùy tiện tên của mày mà thôi.
một nửa khác dùng âm thanh mê hoặc , lẽ trong lòng Giải Biệt Đinh vẫn luôn đặc biệt, ai điền bừa chuyện quan trọng như nào lợi từ bảo hiểm?
Tựa như lúc kết hôn, tuy rằng dùng lý do là tâm nguyện của Giải Chi Ngữ để đính hôn cùng Giải Biệt Đinh, nhưng thực tế Giải Biệt Đinh cũng từng từ chối, chỉ lạnh lùng một câu: “Em nghĩ kỹ .”
Sau khi đính hôn một năm thì bọn họ mới kết hôn, lúc Giải Chi Ngữ mất, nhưng Giải Biệt Đinh cũng đổi ý, vẫn đúng hẹn thực hiện hôn ước.
Nghĩ quá nhiều sẽ dễ dàng lo sợ yên, Mộc Dương dáng vẻ như đúc với 5 năm của Giải Biệt Đinh mà xót xa nghĩ ——
Giải Biệt Đinh còn trải qua 5 năm trong tương lai chuyển biến vì giấc mộng c.h.ế.t giường bệnh, Giải Biệt Đinh tận mắt chứng kiến c.h.ế.t trong tương lai thì ?
Dù chút thích nhưng nhận , khi chứng kiến bạn đời tử vong, quãng đời còn sẽ trải qua như nào?
Bỗng tim Mộc Dương đập nhanh hơn, khó thể hình dung.
Giống như những việc miên man suy nghĩ thực sự xảy , quãng đời còn của Giải Biệt Đinh cũng .
Cậu đột nhiên nhớ tới ngày chết, Mộc Nam Sơn cùng Diêu Diên thất thanh rống, mà Giải Biệt Đinh ở đầu giường, chau mày.
Tựa như vẻ mặt của Giải Biệt Đinh mỗi tim đau, cũng chẳng khác biệt mấy.
“Làm ?” Giải Biệt Đinh sửa cà vạt của Mộc Dương, giơ tay vuốt lên phần mày đang chau của .
“Không……” Cổ họng Mộc Dương khô khốc, nên như thế nào, nhất là tự đa tình.
Giải Biệt Đinh còn nhớ hai hàng m.á.u mũi của , khi dặn dò nữa: “Thân thể thoải mái thì với .”
*
Tiệc tối như tên, mặt mỗi vị khách quý đều đeo một cái mặt nạ, mặt nạ chuẩn khi lên thuyền.
Chỉ mang mặt nạ mới tư cách bàn.
Khu vực của tiệc tối bao gồm nửa đoạn của du thuyền cùng bộ phận đuôi của boong tàu, những món ăn bên trong miễn phí, còn ca sĩ nổi tiếng đến biểu diễn, cùng với tiết mục biểu diễn đặc sắc của các quốc gia.
Giải Biệt Đinh cùng Mộc Dương đeo mặt nạ mèo đen, bên ngoài còn khắc sọc vàng thần bí.
Vừa trong thì bọn họ thấy tiếng dương cầm uyển chuyển, bên cạnh đàn cả gợi ý bài nhạc, ý đại khái là thể lên đàn thử một .
Giải Biệt Đinh chằm chằm phương hướng đó, tay đẩy xe lăn của cũng ngừng .
Mộc Dương túm tay Giải Biệt Đinh: “Anh đừng họ.”
Giải Biệt Đinh thu hồi tầm mắt, đưa Mộc Dương đổi phương hướng, ngừng thật lâu mới : “Ừm.”
Mộc Dương nhấp môi : “Em cũng sẽ đàn.”
Giải Biệt Đinh dẫn về phía : “Vậy trở về đàn cho .”
“Vâng……”
Mộc Dương rối rắm trong lòng, chơi nhiều nhạc cụ, nhưng đều thành thạo cho lắm, dương cầm là nhạc cụ tiếp xúc lâu nhất, nhưng tính thì ít nhất ba năm chạm .
Trở về luyện thêm.
Buổi tối trôi qua vui vẻ.
Tiết mục của tiệc tối tuyệt, đồ ăn cũng đặc sản của các quốc gia, cả thị giác lẫn vị giác đều thoả mãn.
Cho đến khi Giải Biệt Đinh tiến toilet, Mộc Dương ở bên ngoài chờ , thấy một giọng quen thuộc đang thấp thỏm bảo với khác rằng: “Viện Viện, ……”
Cả Mộc Dương cứng đờ, đến đầu cũng dám.
Sau một lúc lâu, mới chậm rãi sang, thấy Diêu Diên cùng Kiều Viện đang ở góc tường, hình như xảy một vài tranh chấp.
Sau khi Mộc Dương đờ xong thì phản ứng đầu tiên là chạy , nhanh chóng thao tác xe lăn trốn góc chỉ cách Diêu Diên một bức tường.
Đầu óc hỗn loạn của thể nghĩ nổi, tại Diêu Diên cùng Kiều Viện ở đây.
“Từ khi chân tướng, bắt đầu nghĩ chuyện .” Kiều Viện than nhẹ, “Đối với mà , tất nhiên là làm sai, nhưng đối với , chuyện đúng sai.”
“Khi mới sinh gọi bà là , từ nhỏ sống nương tựa lẫn mà lớn lên, tình cảm nhiều năm như thể phủi sạch chỉ vì huyết thống .”
Ngữ điệu Diêu Diên đau khổ: “ mục đích bà lúc mang con để nuôi nấng con! Bà mang lòng riêng, bà con bà sống nên mới mang con , đến đại học bà cũng cho con học, rõ ràng thành tích như ——”
“Viện Viện, bà huỷ hoại nửa đời của con……” Trong giọng của Diêu Diên mang theo tiếng nức nở, “Sao con nghĩ ……”
“Tôi thấy đủ, chỉ cần thể khỏe mạnh, chúng lo ăn uống, đời vẫn hạnh phúc như .”
Kiều Viện trầm mặc một lát, : “Thật bà cần cố chấp như …… Bà hãy nghĩ đến Mộc Dương, sẽ khổ sở như nào? Nếu bà thật sự cứ khăng khăng đưa về thì ở ?”
Diêu Diên còn gì nữa, chỉ còn tiếng nức nở bất lực.
Cả Mộc Dương run rẩy, lạnh run, tựa như đang ở trong hầm băng.
Mà tiếng bên tường vẫn tiếp tục.
“Để mua vé du thuyền tích cóp lâu, chuẩn đưa tới cùng.”
Kiều Viện khổ: “ bởi vì chuyện cũ, hạn chế ngoài…… Mẹ thấy hối hận, áy náy với bà nên để với bà cùng tới đây.”
Diêu Diên mỉa mai với tiếng nức nở: “Áy náy? Áy náy là mang con chuyển nhà khi bọn phát hiện chân tướng?”
Giọng Kiều Viện bình tĩnh hơn nhiều: “Giống như bà mất Mộc Dương, với ……”
“Choang ——”
Là tiếng đồ vật làm từ pha lê vỡ vụn sàn.
Chung quanh vang lên tiếng thét chói tai của một quý bà, Diêu Diên cùng Kiều Viện bắt ngưng cuộc trò chuyện, Diêu Diên mặc lễ phục với khuôn mặt trang điểm kĩ càng lau nước mắt, Kiều Viện còn quen với váy dài hai bước, chuyện gì xảy , đúng lúc chạm mắt với Giải Biệt Đinh mang sắc mặt khó coi.
“Thầy Giải……”
Cả Diêu Diên cứng đờ, bà nhận điều gì đó, bỗng nhiên xoay về phía Giải Biệt Đinh: “Dương Dương cũng……”
“Không thấy em ——” Giải Biệt Đinh mau chóng ngắt lời bà.
Anh cũng bất ngờ khi thấy Diêu Diên cùng Kiều Viện, khi bước thấy hai bóng dáng giống họ, lúc cũng thể xác nhận, mà còn Mộc Dương nghĩ lầm là đang chơi dương cầm.
Nhịp tim bắt đầu mất khống chế mà tăng tốc, Giải Biệt Đinh lập tức dùng tiếng Anh hỏi phục vụ là ở đây xảy chuyện gì.
Tiếng Anh của Kiều Viện tồi, cô hiểu ý của đối phương, ban nãy ở đây một đàn ông sẹo giữa trán bắt trai xe lăn .
Khách nữ bên cạnh còn kịp hồn : “Người đàn ông sẹo chắc chắn chẳng tối, ánh mắt dữ quá……”
Giải Biệt Đinh lập tức nghĩ đến đàn ông giao dịch chụp ảnh với paparazzi mà Đàm Giác điều tra , sắc mặt khó coi tới nơi Mộc Dương bắt.
Sau khi Diêu Diên đờ xong thì cũng tỉnh táo , đuổi theo mà quên mất cầm váy lên chật vật té ngã đất.
“Dương Dương……”
======
Dạo bận quá nên Chương , kể đào một hố mới của Kỵ Kinh Nam Khứ (nếu tò mò thì ghé qua đây để nhé, tạm đăng wattpad ). Chương chỉ tranh thủ làm nhanh trong thời gian rảnh nên thể nhiều sạn, thấy thì cmt để sửa nhé. Có lẽ lịch Chương sẽ là 1c/ tuần, hoặc là nhiều hơn tuỳ thời gian rảnh của nhé