Người đàn ông trẻ tuổi cũng bọn họ một cái, theo bên cạnh Ôn Dữ phòng khách, cùng giúp bày biện bàn ăn.
Đợi bọn họ trong, Ôn Dữ mới giới thiệu với hai : "Đây là chồng , sáng nay tàu về."
Người đàn ông đó tự giới thiệu: "Tôi là Quý Đảo."
Không thừa lời nào, trông vẻ khá trầm mặc, vóc dáng cao to vạm vỡ, cạnh thanh niên xứng đôi đến lạ.
Bữa sáng bày biện trong sân nhỏ tựa như khu vườn, một chiếc bàn gỗ bốn , trải khăn bàn kẻ sọc màu xanh nhạt, trong lọ hoa cắm mấy cành hồng cắt xuống.
Bọn họ ăn tán gẫu, khi nhắc đến Ôn Dữ, y chủ động : "Tôi và A Đảo lớn lên cùng từ nhỏ."
Diệp Thời Tinh khỏi nghĩ đến một từ: "Thanh mai trúc mã?"
Ôn Dữ gật đầu: " , từ hồi mẫu giáo học cùng , mỗi sáng đều đến cửa nhà đợi , tối tan học cùng về."
Diệp Thời Tinh tò mò hỏi một câu: "Là Quý theo đuổi A Dữ ?"
"Hơi nhớ rõ nữa." Ôn Dữ đàn ông bên cạnh: "Chắc là nhỉ..."
Quý Đảo vẫn luôn im lặng lắng , đến đây mới bất thình lình mở miệng: "Tốt nghiệp cấp ba, họp lớp em uống say, đưa em về lầu nhà em, em kéo khách sạn..."
"A, em nhớ ." Thấy Quý Đảo còn định tiếp, Ôn Dữ vội vàng ngắt lời : "Em nhớ , nhớ ."
Quý Đảo cúi đầu khẽ.
Nhìn hai ân ái mặn nồng, Diệp Thời Tinh theo bản năng liếc Hoắc Triệu Nam, vặn chạm ánh mắt đàn ông, giây tiếp theo, tay nắm lấy gầm bàn.
"Còn Thời Tinh thì ?" Ôn Dữ chuyển chủ đề sang bọn họ: "Nghe và Hoắc đến đây hưởng tuần trăng mật hả?"
Diệp Thời Tinh "a" một tiếng, gật gật đầu: "Vâng... là đến hưởng tuần trăng mật."
[Truyện edit bởi team Cá Bảy Màu]
Tiếp theo nên thế nào đây, bọn họ là liên hôn gia tộc, ở bên còn đến nửa năm?
Hoắc Triệu Nam bèn tiếp lời ngay lúc đó: "Tôi và Tinh Tinh cũng quen năm em học lớp 12, lúc đó đang học thạc sĩ ở nước ngoài, trong nhà việc nên về Bình Giang một chuyến..."
Anh đang đến chuyện ở quán bar, Ôn Dữ xong nhịn cảm thán: "Anh hùng cứu mỹ nhân, lãng mạn quá ."
Diệp Thời Tinh mỉm , đầu tiên phát hiện khả năng kể chuyện của Hoắc Triệu Nam cũng giỏi thật, rõ ràng ở quán bar đó quên béng , mà qua miệng giống như bọn họ yêu nhiều năm .
Thật thể là liên hôn gia tộc, đây là sự thật, cũng chẳng gì, nhưng Hoắc Triệu Nam nhạy bén nhận cảm xúc bộc lộ của , thế nào, nên đỡ lời giúp .
"Nhắc đến thành phố Bình Giang," Ôn Dữ tiếp: "Hai hôm nữa, A Đảo em họ xa thể sẽ đến chơi vài ngày, cũng là Bình Giang."
Diệp Thời Tinh gật đầu: "Ồ, ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/sau-khi-ket-hon-voi-dai-lao-hao-mon-toi-mang-thai/chuong-58.html.]
Ôn Dữ : "Ngoài , buổi tối đường ven biển chợ đêm, và Hoắc thể cùng dạo xem ."
Diệp Thời Tinh chút ngạc nhiên hỏi: "Ở đó bây giờ vẫn còn chợ đêm ?"
"Có chứ." Ôn Dữ : "Thời Tinh từng đến đó ?"
Diệp Thời Tinh "ừm" một tiếng: "Hồi nhỏ em từng đến thị trấn Tịch Chiếu một , em dẫn em dạo, bà ngoại em sống ở bên phía núi Hải Thần."
Diệp Thời Tinh đáp một tiếng : "Em cũng nghĩ , em nhớ núi Hải Thần còn một ngôi miếu Hải Thần, bây giờ còn ?"
"Còn đấy, mấy năm mới tu sửa ." Ôn Dữ hỏi: "Hai đến đó ?"
Diệp Thời Tinh Hoắc Triệu Nam, Hoắc Triệu Nam cũng , chủ động : "Lát nữa xem thử nhé?"
Diệp Thời Tinh gật đầu: "Vâng."
Bọn họ đang trò chuyện, một nhóc tì mới ngủ dậy bỗng xuất hiện ở cửa, tay ôm gấu bông nhỏ, thấy họ nhắc đến chợ đêm, dụi mắt chạy lon ton gần.
"Ba bi." Tiểu Bối Xác nhào Ôn Dữ: "Con cũng chợ đêm chơi."
"Tiểu Bối Xác dậy đấy ?" Ôn Dữ véo má thằng bé: "Buổi tối để ba con đưa con ."
"Ba?" Tiểu Bối Xác chớp chớp mắt, lúc mới thấy đàn ông bên cạnh Ôn Dữ, bé vội vàng chạy qua, reo lên: "Ba về ạ? Ba về lúc nào thế?"
Quý Đảo thuận thế ôm Tiểu Bối Xác lòng , "Sáng nay mới về, Tiểu Bối Xác nhớ ba ?"
Tuy ít , nhưng khi Tiểu Bối Xác, trong mắt tràn đầy sự cưng chiều vô hạn.
Tiểu Bối Xác gật gật cái đầu nhỏ: "Có ạ, buổi sáng con nhớ, buổi tối cũng nhớ."
Quý Đảo khỏi : "Nhớ ba thế cơ ? Hay là ba đưa con chợ đêm chơi?"
"Muốn cả hai ạ." Tiểu Bối Xác bắt đầu làm nũng: "Ba ơi, con chợ đêm bắt cá vàng nhỏ, ba đưa con ?"
Quý Đảo dùng tay quẹt mũi bé: "Hôm nay Tiểu Bối Xác ngoan ngoãn ăn cơm, ba sẽ đưa con ."
Tiểu Bối Xác gần như cần suy nghĩ liền đồng ý: "Dạ!"
Cả nhà ba vui vẻ hòa thuận.
Diệp Thời Tinh vốn tưởng Ôn Dữ là bố đơn nuôi con, giờ thấy Tiểu Bối Xác gọi Quý Đảo là ba, mà Ôn Dữ và Quý Đảo là trúc mã lớn lên cùng , mới hiểu Tiểu Bối Xác thể là con nuôi của họ.
Cùng nhận nuôi một đứa trẻ, đây là chuyện mà từng nghĩ tới.
Núi Hải Thần ở phía Bắc thị trấn Tịch Chiếu, vì núi một ngôi miếu Hải Thần nên mới tên gọi . Dưới chân núi là con đường bao biển, uốn lượn từ ngã ba đường lên , đến đỉnh núi chính là miếu Hải Thần.