Tiết Triều tức giận cửa tẩm cung, cứng như tượng.
Một lúc, Hoàng đế chỉnh y quan, từ cửa sổ liếc xem y làm gì.
Tiết Triều vài giây, , tập tễnh định .
Hoàng đế: “…” Vừa lao tới hình như tập tễnh mà?
Tối qua thấy, chẳng bao nhiêu kẻ sẽ thấy. y dường như sợ đủ nhiều, thở dài như sắp than vãn chuyện Hoàng đế si mê dung mạo Tiết tướng quân, cầu tình thành gì đó.
Hoàng đế lập tức nhức đầu, hé cửa kéo y .
Giữa mày Tiết Triều mang ý : “Thần ngay…”
Hoàng đế ép y cửa, lạnh: “Không t.ử tế ?”
Tiết Triều quang minh chính đại: “Bị thương, tối qua trật chân.”
Hoàng đế: “…”
Hắn nhướng mày: “Ngươi dễ thương thế ?”
(Đề Cử Đam Mỹ Hay ưu tiên đăng truyện có view và cmt)
Tiết Triều gật, nghiêm túc giải thích: “Sau sẽ càng dễ thương hơn.” Vai trò đổi, thể chất cũng đổi theo.
Hoàng đế hít sâu.
Tiết Triều ho nhẹ, nhỏ giọng: “Ai, gần thế , thích hợp ?”
Hoàng đế: “…”
Hắn nhạt giọng: “Ngươi gọi ai là “ai”?”
Tiết Triều gọi khác, nhưng .
Hoàng đế: “… Tự dưng tai đỏ làm gì?”
Tiết Triều lắc đầu.
Hắn kiên nhẫn: “Đi cho t.ử tế, lặng lẽ rời khỏi.”
Tiết Triều , tự nhiên, bởi cảm giác giống như đôi tình nhân vụng trộm: “Vì lặng lẽ rời ?” Lại lí nhí: “Như đang vụng trộm .”
Hoàng đế: “…” Ừm thì cũng đúng.
Tiết Triều tội nghiệp: “Chân thật sự trật .”
Hoàng đế: “Vậy còn thị tẩm ?”
Tiết Triều nghẹn lời, ngơ ngác .
Hắn chọc tổ ong, bình tĩnh : “… Được , giỡn thôi.”
Tiết Triều chịu trò đùa , lập tức nhào tới.
Hoàng đế mặt đổi tránh .
Tiết Triều bổ nhào lên giường, đáng thương ôm chặt lấy mép giường, chịu . Hoàng đế chán ghét, dùng ngón tay từng chút đẩy y ngoài.
…
Hoàng đế xưa nay luôn là khéo kiềm chế cảm xúc, trầm điềm đạm, dù lúc phiền muộn thì cũng mau chóng điều chỉnh .
Trái , Tiết Triều thì đổi sắc mặt như đổi trời, tâm trạng đều hết cả lên mặt.
Toàn thiên hạ đều hôm nay tâm trạng của y chẳng lành gì.
Bị đuổi khỏi Ngự Thư Phòng tới hai , Tiết Triều tự giận một hồi, nguôi ngoai xong nản chí, mặt dày mò đến Ngự Thư Phòng thêm nữa, còn bịa cái cớ là “bàn chuyện chính sự với Hoàng thượng”.
Lúc , tiểu Anh Vũ liền cất tiếng lanh lảnh: “Người trong lòng Tiết Triều ngốc! Người trong lòng Tiết Triều ngốc!” Rồi dí đầu gần chờ xoa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-ha-trieu-dung-di-voi/chuong-4.html.]
Tiết Triều: “…”
Hoàng đế mặt đổi sắc.
Tiết Triều nhíu mày: “Ai dạy ngươi ?”
Đôi mắt như hạt đậu đen của tiểu Anh Vũ ngơ ngác hiểu.
Tiết Triều nghiêm mặt dạy bảo: “Người trong lòng của là minh thần võ, yêu dân như con, dáng dấp khôi ngô, hảo đến mức vô lý, thể tìm chút tì vết nào, ?”
Hoàng đế bình thản phê duyệt tấu chương bên cạnh.
“Chi chi.” Tiểu Anh Vũ nôn nóng mổ tay y, ăn đồ ăn.
Tiết Triều đút cho nó miếng thịt khô.
Nó ôm lấy miếng thịt, lạch bạch chạy về ổ giấu , lon ton chạy về, ngẩng đầu trông đợi thêm.
Tiết Triều: “Không đưa hết cho ngươi ?”
Rõ ràng cầm thêm gì, mà tiểu Anh Vũ vẫn mắt tròn xoe mờ mịt.
Tiết Triều lạnh nhạt: “Không cho. Vì ngươi trong lòng là kẻ ngốc.”
Tiểu Anh Vũ ngoan ngoãn: “Chi chi.” Xin tha cho hài tử, hài t.ử đói lắm .
Tiết Triều vẫn mặc kệ.
Tiểu Anh Vũ nài nỉ: “Chi chi.” Con vật nhỏ mà no thì đáng thương lắm.
Y vẫn chẳng động lòng.
Tiểu Anh Vũ tức đến phồng cả chim, vỗ cánh bay lên ngự án tố cáo: “Chi chi chi chi chi chi!!!”
Kêu đến rung trời chuyển đất.
Còn kêu hết một tràng, Tiết Triều túm lấy xách .
…
Tiểu Anh Vũ tức giận chống nạnh hai cánh, đỉnh cao đạo đức chằm chằm y.
Một một chim mắt to trừng mắt nhỏ, giằng co mãi.
“Con chim .” Tiết Triều cố tình nâng cao giọng, nghiêm nghị : "Muốn gì thì cứ , đừng đến trong lòng , còn khó chịu hơn .”
Hoàng đế: “…” Phiền c.h.ế.t , thoáng lấy sách ném mặt y.
Tiểu Anh Vũ giận dỗi vẫn chống nạnh, dù đói cũng thể để hài t.ử đói!
Tiết Triều: “Biết chứ?”
Tiểu Anh Vũ vẫn giận dữ chống nạnh, dù đói cũng để hài t.ử đói!
Y đưa cho nó mấy miếng thịt khô.
“Chi!” Đôi mắt của tiểu Anh Vũ sáng bừng, giật lấy ôm chặt, tha về ổ.
Nó quá béo, ôm cả khúc thịt to, chui ổ nhỏ suýt lọt. nó hoảng, cố gắng lách, rốt cuộc ép đến biến dạng, mới miễn cưỡng chen .
Không đau .
Phải đổi cho nó cái ổ nhỏ mới . Hoàng đế tiểu Anh Vũ tròn vo, liếc sang Tiết Triều, bỗng nhiên nảy ý nghĩ, nuôi y mập mạp lên giống .
Nghĩ đến đây, khóe môi bất giác cong nhẹ.
Tiết Triều đầu , bắt gặp ánh mắt của .
Hoàng đế lập tức dời mắt, vùi đầu đống tấu chương.