Từ Nhĩ cho Tống Thụy Trì xem con .
Tống Thụy Trì chỉ liếc mắt một cái liền thu hồi tầm mắt.
Mà Từ Nhĩ nở nụ : “Anh hạ sốt !”
Tống Thụy Trì chậm rãi đối diện tầm mắt với Từ Nhĩ.
Từ Nhĩ vui vẻ mà đo nữa cho Tống Thụy Trì, đúng là hạ sốt .
“Trách đổ mồ hôi.” Từ Nhĩ cất nhiệt kế trong ngăn kéo: “Em sốt cũng như , đổ mồ hôi xong sẽ hạ sốt, hơn nữa là khỏi.” Cậu hỏi Tống Thụy Trì: “Anh cũng ?”
Tống Thụy Trì : “Anh ít khi sốt.”
Từ Nhĩ suy nghĩ, hỏi: “Hai ngày nay đổ mồ hôi ?”
Tống Thụy Trì: “Không.”
Từ Nhĩ thật sự vui vẻ: “Vậy là đúng , thực sự hạ sốt.” Cậu kéo chăn lên cho Tống Thụy Trì: “Ngủ một giấc , tỉnh sẽ việc gì nữa.”
Trên trán của Tống Thụy Trì còn một chút mồ hôi, lẽ là thấy nên lau khô, Từ Nhĩ liền cầm một tờ giấy thấm cho .
Từ Nhĩ: “Anh , là ngày mai em cần với nữa ?”
Tống Thụy Trì đột nhiên ho khụ khụ, như Đại Ngọc: “Không .”
(Đại Ngọc: Lâm Đại Ngọc, nhân vật trong tiểu thuyết Hồng Lâu Mộng của Trung Quốc, là một mảnh mai yếu ớt thường xuyên bệnh)
Từ Nhĩ , vứt khăn giấy : “Sao mồ hôi của giống nước thế?”
Tống Thụy Trì làm Đại Ngọc nữa.
“Không ?” Tống Thụy Trì hỏi.
Từ Nhĩ một chút: “Không , tùy tiện thôi.” Từ Nhĩ : “ em làm gì chứ, em làm gì cả.”
Tống Thụy Trì: “Ở bên cạnh là .”
Từ Nhĩ: “Vậy thì .”
Tống Thụy Trì vỗ phía bên giường, Từ Nhĩ nhận tín hiệu liền vòng qua.
“Em mang bộ quần áo .” Từ Nhĩ lấy từ trong túi: “ hôm nay mặc.”
Tống Thụy Trì: “Để trong túi, ngày mai mang .”
Từ Nhĩ vui vẻ: “Thật là ăn ý!”
Phải lên giường, tất nhiên là Từ Nhĩ sẽ đổi bộ đồ ở nhà thoải mái hơn.
Lúc mới hơn 9 giờ, nhưng bầu khi bên như nửa đêm, khiến cho Từ Nhĩ chút mệt nhọc.
Xốc chăn lên chui , còn đặt m.ô.n.g xong, Tống Thụy Trì bảo cậu dịch một chút.
Từ Nhĩ xê dịch.
Tống Thụy Trì: “Qua đây thêm chút nữa.”
Từ Nhĩ dịch.
Tống Thụy Trì vẫn : “Thêm chút nữa.”
Từ Nhĩ: “Sắp đè lên chỗ .”
Tống Thụy Trì mặc kệ, Từ Nhĩ tự động còn đủ, Tống Thụy Trì duỗi tay ôm lấy eo Từ Nhĩ, kéo cậu qua.
Chờ đến khi Từ Nhĩ đặt m.ô.n.g xong, Tống Thụy Trì liền dùng đùi của Từ Nhĩ làm gối đầu.
Từ Nhĩ cúi đầu Tống Thụy Trì, tò mò hòi: “Như sẽ thoải mái ?”
Tống Thụy Trì thấp giọng: “Ừm.”
Từ Nhĩ đành nữa, chỉ là tư thế thoạt thoải mái.
cậu cũng từng dựa khác như , Tống Thụy Trì cảm thấy thoải mái thì cứ thoải mái thôi.
“Em phát hiện ốm chút khác biệt.” Từ Nhĩ .
Tống Thụy Trì: “Khác biệt thế nào?”
Từ Nhĩ: “Rất yếu ớt, giống một con mèo con.”
Nói xong, Từ Nhĩ tự , so sánh Tống Thụy Trì với một con mèo, thật sự chút hài hòa.
Chỉ là Tống Thụy Trì thực sự yếu ớt, Từ Nhĩ như cũng cãi , chỉ “Ừm” một tiếng động tĩnh nữa.
Từ Nhĩ hỏi: “Muốn ngủ ?”
Tống Thụy Trì : “Thiếu chút nữa.”
Từ Nhĩ: “Thiếu cái gì?”
Tống Thụy Trì: “Thiếu chuyện kể khi ngủ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sao-ma-van-khong-hieu/chuong-57.html.]
Từ Nhĩ bật : “Để em nghĩ .”
Vài giây , Từ Nhĩ nghĩ chuyện kể khi ngủ, mà nhớ tới một chuyện khác.
“Anh giống như bạn cùng bàn hồi cao trung của em.” Từ Nhĩ .
Tống Thụy Trì mở mắt: “Giống như thế nào?”
Từ Nhĩ suy nghĩ: “Không vẻ ngoài giống.” Cậu suy nghĩ: “Cũng giống, giống một chút thôi.”
Tống Thụy Trì: “Sao làm em nhớ đến ?”
Tống Thụy Trì hiểu, là đột nhiên nghĩ đến.
Từ Nhĩ: “Có một ốm học, cũng giống như , thích dựa em.”
Tống Thụy Trì: “Dựa em?”
Từ Nhĩ: “Đi học dựa cánh tay của em để ngủ, như sẽ thoải mái hơn một chút.”
Tống Thụy Trì phát một âm rõ là gì, đó tiếp: “Không giống.”
Từ Nhĩ: “Vậy .”
Từ Nhĩ : “Lần đó bệnh cứ em bầu bạn.”
Tống Thụy Trì: “Em làm theo ?”
“Ngay từ đầu là , chơi em chơi bài với một bạn học khác.” Từ Nhĩ nhớ một chút: “Cậu liền bảo em chơi đừng .”
Tống Thụy Trì: “Sau đó thì ?”
Từ Nhĩ: “Sau đó chơi, em liền gọi bạn học tới chỗ em đ.á.n.h bài.”
Tống Thụy Trì đột nhiên .
Từ Nhĩ tiếp tục: “Sau đó nữa, em thấy thực sự khó chịu, liền báo cáo với giáo viên, để về nhà nghỉ ngơi.”
Tống Thụy Trì: “Hai còn liên lạc ?”
“Năm nhất đại học vẫn liên lạc, cũng .” Từ Nhĩ suy nghĩ: “ nhiều lắm.”
“A!” Từ Nhĩ đột nhiên hô một tiếng: “Em em kể chuyện gì cho .”
Tống Thụy Trì: “Cái gì?”
Từ Nhĩ: “Anh nhắm mắt .”
Tống Thụy Trì lời mà nhắm hai mắt.
Câu chuyện mà Từ Nhĩ kể cho Tống Thụy Trì chính là “Alice ở xứ xở thần tiên”.
Không cái gì đặc biệt, chỉ là nó dài, còn thể bịa , bịa đến khi Tống Thụy Trì ngủ.
“Ngày xửa ngày xưa, một cô bé tên là Alice…”
Từ Nhĩ một hồi, cảm nhận hô hấp của Tống Thụy Trì dần dần vững vàng.
Nói thêm một lát, bản cũng .
Chỉ là Từ Nhĩ mới ngậm miệng nhắm mắt ngả đầu giường, Tống Thụy Trì mở mắt.
Đau cổ quá...
Tống Thụy Trì thong thả lấy điện thoại ở gối .
Tin nhắn nổ tung .
Người bạn A:
[Ý gì đây?]
[Lúc gọi cả 100 cũng tới.]
[Bây giờ đột nhiên làm trọng tài.]
Người bạn C:
[Cậu chạy mất, bọn 3 thiếu 1 đấy.]
[Cuộc gọi nhỡ]
[Còn điện thoại.]
[Đang làm gì đó?]
Người bạn B:
[Không sốt thì tăng nhiệt độ cơ thể .]
[Thử tắm nước lạnh xem?]