Sao Mà Vẫn Không Hiểu! - Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-01-25 15:05:17
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

“Là Tống Thụy Trì.”

Hai mươi phút , ở quán ăn, Từ Nhĩ nhìn điện thoại, nói câu này với Trần Nam.

Trần Nam vừa mới nhét một miếng thịt kho vào trong miệng, hàm hồ hỏi: “Sao cậu biết?”

Lúc này, màn hình điện thoại của Từ Nhĩ, trong giao diện WeChat, dưới dòng thêm bạn mới là năm chữ đối phương nhắn tới: [Xin chào, Tống Thụy Trì.]

Từ Nhĩ trả lời Trần Nam: “Anh nhắn cho mình.”

Từ Nhĩ rũ mắt, cũng trả lời một câu: [Xin chào, Từ Nhĩ.]

Hiện ̣i nhớ lại, Từ Nhĩ còn rất phục chính mình khi nãy.

Lá gan rất lớn, hưng phấn mà đến gần người .

“Lá gan của cậu lớn thật đấy.” Không ngờ là Trần Nam cũng nói như vậy: “Cậu hết sợ giao tiếp từ khi nào vậy?”

Từ Nhĩ ngượng ngùng cười một chút, biết trả lời cái gì: “Haha.”

Trần Nam: “Hai người còn nói cái gì nữa?”

Từ Nhĩ lắc đầu: “Không có gì, chỉ mới nói tên.”

Kỳ thật khi rời khỏi tiệm cà phê, Từ Nhĩ đã nghĩ tới việc phải khách sáo với Tống Thụy Trì một phen, cũng dừng lại giao diện trò chuyện hồi lâu.

qua lại một hồi, cậu cũng dần ý thức được việc nhờ người ký tên điện tử thực sự có chút thái quá.

Tiện đà cảm thấy, nếu lát nữa vẫn còn xin chữ ký điện tử, nhất ̣nh sẽ càng thêm thái quá.

Lại tiện đà nghĩ đến cuộc đối thoại phát sinh với Tống Thụy Trì vừa rồi, quả thực hiểu nổi.

Do dự biết nói cái gì, hơn nữa cậu cũng có kinh nghiệm chủ động nhắn tin với người lạ, đúng lúc Trần Nam nói thịt kho tầng tồi, muốn thử một miếng, Từ Nhĩ liền vứt Tống Thụy Trì đầu.

Rất nhanh, hai người ăn uống no đủ, ngay đó, chuyện đầu tiên Trần Nam làm chính là gọi điện thoại cho Từ Thần.

Cái cằm giương cao lên trời, biểu cảm kiêu ngạo thôi, câu đầu tiên khi mở miệng chính là: “Em trai, đoán xem hôm nay bọn đụng phải ai?”

Nói xong liền nắm lấy điện thoại, ấn mở loa ngoài đặt lên bàn.

Vài phút kế tiếp, khi dài dòng mấy câu chuyện “Anh trai cậu ngắm mặt trời mọc một mình”, “Mẹ nó, hôm nay lại phải xem mắt”, “Căn bản nói được nửa câu”, “Thịt kho ăn ngon quá”, “Đúng đúng đúng, chính là tiệm cà phê”, cuối cùng Trần Nam cũng nói trọng điểm.

“Vừa rồi bọn thấy, mẹ nó.” Trần Nam ghé sát vào điện thoại: “Cậu đoán xem là ai?”

Đầu bên hiển nhiên là có chút kiên nhẫn: “Có thể nói thì nói, thể nói thì cút.”

Trần Nam cười haha: “Thái độ của cậu thế này thì sẽ nói .”

Từ Thần: “Nhanh lên .”

Trần Nam cũng nhanh, lại trải một con đường lót: “Anh hỏi cậu trước, tên game của cậu là gì?”

Từ Thần: “Tống Thụy Trì của Hội Trạch, làm ?”

Trần Nam cười với Từ Nhĩ, nói vào điện thoại: “Người em, đã nhắc cậu đến mức này rồi.”

Đầu bên trầm mặc.

Trần Nam càng vui vẻ hơn, nhướng mi với Từ Nhĩ.

Vài giây , họ mới thấy Từ Thần nói: “Không phải chứ? Hai người gặp được Tống Thụy Trì?”

Giọng điệu của Trần Nam vô cùng ngứa đòn, chỉ quăng một chữ: “Chà.”

“Mẹ nó!” Từ Thần phụ kỳ vọng của Trần Nam, kích động: “Mẹ nó! Anh đừng gạt em!”

Trần Nam: “Anh lừa cậu làm gì, trai cậu còn có WeChat của người rồi.”

“Mẹ nó mẹ nó.” Có thể tưởng tượng được Từ Thần ở đầu bên càng kích động hơn: “Hai người ở , em phải tìm hai người.”

Trần Nam: “Người lâu rồi.”

Từ Thần siêu lớn tiếng: “Vì gọi em?!”

Trần Nam và Từ Nhĩ liếc , đều nhìn thấy mấy chữ trong mắt đối phương: Đúng rồi nhỉ.

Trần Nam hắng giọng, đột nhiên nghĩ tới cái gì đó, nở nụ cười: “Anh trai cậu thật sự quá buồn cười, cậu ấy thêm WeChat, quá khẩn trương, cậu biết cậu ấy làm gì ? Cậu ấy mở ghi chú.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sao-ma-van-khong-hieu/chuong-3.html.]

“Cái gì vậy?” Từ Nhĩ nhanh chóng giải thích: “Mình muốn xin chữ ký của .”

Trần Nam sửng sốt một chút: “Ghi chú thì liên quan gì đến chữ ký?”

Từ Nhĩ: “Ký tên điện tử đó, phải ?”

Trần Nam bật cười haha: “Càng buồn cười hơn nữa.” Còn vỗ đùi một chút: “Thì là cậu muốn xin chữ ký, cậu còn rất, còn rất…”

Từ Nhĩ cạn lời: “Cậu câm miệng lại .”

Trần Nam tiếp tục cười: “Mình muốn khen cậu thôi.”

Từ Nhĩ vẫn như cũ: “Vậy cũng câm miệng lại.”

Trần Nam vẫn còn cười.

Buồn cười như vậy à?

Thôi vậy, hình như thực sự có chút buồn cười.

Vậy Từ Nhĩ cũng cười một cái.

“Từ từ, từ từ đã.” Âm thanh của Từ Thần truyền đến từ đầu bên điện thoại: “Cái gì vậy, phải chứ, nói cái gì, Tống Thụy Trì lại cho WeChat?”

“À đúng rồi.” Trần Nam cũng tò mò: “Từ Nhĩ, hai người từng gặp ?”

Từ Nhĩ lắc đầu: “Không có.”

Trần Nam: “Vậy bạn của Tống Thụy Trì lại nói các cậu từng gặp ?”

Từ Nhĩ vẫn lắc đầu: “Mình biết.”

“Nếu cậu là con gái, nói như vậy thì mình thật sự sẽ chê quê mùa.” Trần Nam nói đầy mỉa mai: “Có phải chúng đã từng gặp ở rồi , wow, kịch bản mấy trăm năm trước rồi.”

Từ Nhĩ: “Trước cậu từng dùng kịch bản này với người khác à?”

Trần Nam đột nhiên vỡ vụn: “Đương nhiên là .”

Trần Nam khụ khụ hai tiếng, lại hỏi: “Có phải là kỳ thật hai người đã từng gặp, nhưng cậu quên mất ?”

Trần Nam vừa hỏi câu này, trong đầu Từ Nhĩ lại nhịn được mà xuất hiện hai bóng dáng ngắm mặt trời mọc sáng nay.

đợi cậu nghĩ sâu hơn, lời nói của Từ Thần đã phá vỡ mạch suy nghĩ của cậu.

“Cho nên rốt cuộc là như thế nào?” Từ Thần rất gấp: “Hai người có thể trả lời câu hỏi của em trước !”

Từ Nhĩ suy nghĩ, lại nhìn vào mắt Trần Nam: “Chính là, qua đó, hỏi có chuyện gì, đó liền thêm.”

Trần Nam cười: “Cũng khác lắm.”

Từ Thần bên trầm mặc nửa giây: “Chỉ, có, vậy?”

Từ Nhĩ: “Chỉ có vậy.”

Từ Thần: “Dễ thêm như vậy?”

Từ Nhĩ suy nghĩ xem có bỏ qua cái gì , nhưng thực sự là chỉ có những bước này: “Đúng là khá dễ thêm.”

“Ôi Từ Thần.” Trần Nam cũng nghi hoặc, nói vào điện thoại: “Không phải cậu nói là đại lão gì đó à, WeChat lại dễ thêm như vậy ?”

Từ Thần cam lòng yếu thế: “Không phải hai người gặp sai người đó chứ?”

Trần Nam: “Sao có thể là giả, từ đầu tới cuối bọn đều nhắc đến Tống Thụy Trì, là chính nói.”

Từ Thần cắt ngang, vẫn tin được: “Xem vòng bạn bè ?”

Trần Nam cũng hỏi Từ Nhĩ: “Xem ?”

Từ Nhĩ lắc đầu: “Chưa.”

Hai âm thanh đồng thời truyền tới từ đối diện và trong điện thoại: “Mau xem .”

Từ Nhĩ vậy thì cầm điện thoại lên, ấn mở vòng bạn bè của Tống Thụy Trì.

Chỉ có thể thấy được trong vòng ba ngày, nhưng mà.

“Cái gì cũng có.”

 

Loading...