Tống Thụy Trì đứng ở một bên giống như chuyện liên quan đến mình lập tức động lông mày.
Không có khả năng liên quan, ba đôi mắt đều đặt người Tống Thụy Trì.
Từ Nhĩ còn bổ sung một câu: “Anh ấy bảo hỏi .”
Người bạn cũng bổ sung một câu: “Cậu nói chứ, lại thế này hả Tống lão sư?”
Tống Thụy Trì rất bất đắc dĩ mà nhìn bạn của mình, đó nói với Từ Nhĩ: “Buổi tối hôm đó cậu uống rượu với .”
Từ Nhĩ: “...”
Được rồi, là một trận thành danh à.
Người bạn nở nụ cười: “Là vậy ?”
Tống Thụy Trì: “Không thì ?”
Người bạn: “Vậy thì đúng là thế.”
Sau đó nói với Từ Nhĩ: “Buổi tối hôm đó có mặt, hôm nay là lần đầu gặp mặt.”
Từ Nhĩ “A” một tiếng, lại lần nữa: “Xin chào.”
Tống Thụy Trì ở bên cạnh nhắc nhở: “Thế là được rồi.”
Người bạn nở nụ cười, lại hỏi Từ Nhĩ: “Đặc biệt tới đây tìm Tống lão sư ?”
Từ Nhĩ lắc đầu: “Tôi làm việc ở gần đây, ngang qua.”
Người bạn “A” một tiếng: “Cũng phải cố ý tới gặp Tống lão sư ?”
Từ Nhĩ liếc nhìn Tống Thụy Trì.
Tống Thụy Trì: “Muốn chết à?”
Người bạn: “Hahahaha, mình câm miệng.”
vẫn hoàn toàn ngậm lại, hai bước lại nói: “Nhìn cậu có vẻ như vừa mới tốt nghiệp đại học.”
Từ Nhĩ lắc đầu: “25 tuổi.”
Đối phương gật gật đầu: “Nam đại tam.”
(Nam đại tam: Nam hơn ba, giống trong câu “gái hơn hai, trai hơn một”, “đại tam” còn có nghĩa là sinh viên đại học năm ba)
Từ Nhĩ: “Ai đại tam?”
Đối phương nói: “Tôi đại tam.”
Từ Nhĩ kinh ngạc: “Anh đại tam?”
Đối phương dừng một chút, nở nụ cười, nhìn Tống Thụy Trì: “Sao lại đáng yêu vậy chứ?”
Tay Tống Thụy Trì đặt lên đầu Từ Nhĩ, đầu cậu lại: “Đừng để ý đến cậu .”
Người bạn lại dường như có việc gì, theo bọn họ dọc cái hành lang, nhìn mấy bức tranh rồi rời .
Trước khi rời còn vô cùng khách sáo nói với Từ Nhĩ có ̉nh thì cùng ăn cơm, chỉ là giống như khách sáo, nếu kohong phải Tống Thụy Trì nói “Được được được” giúp Từ Nhĩ, dường như đối phương thật sự sẽ hẹn cả thời gian ăn cơm ̣i chỗ.
Vừa rồi cũng có cảm giác gì, người bạn này vừa , chung quanh đột nhiên trở nên an tĩnh.
Lúc này Tống Thụy Trì mới nói: “Cậu là người lên kế hoạch của hoạt động lần này.”
Từ Nhĩ “A” một tiếng, hỏi Tống Thụy Trì: “Anh là sinh viên năm ba ?”
Tống Thụy Trì lập tức cười thành tiếng: “Sao cậu lại đáng yêu vậy chứ?”
Từ Nhĩ: “...”
Đương nhiên là cậu nhìn người bạn này giống sinh viên năm ba.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sao-ma-van-khong-hieu/chuong-28.html.]
“Vậy thì có ý gì?” Từ Nhĩ hỏi.
Tống Thụy Trì: “Không có ý gì.”
Từ Nhĩ: “Không nói cho .”
Tống Thụy Trì: “Tôi cũng biết cậu có ý gì.”
Từ Nhĩ: “Anh gạt người.”
Tống Thụy Trì đột nhiên cười, đó mới chậm ̃i nói: “Cậu nói lớn hơn cậu 3 tuổi.”
Từ Nhĩ sửng sốt một chút, nhớ lại cuộc đối thoại vừa rồi.
Cái gì vậy?
“Anh hơn ba tuổi.” Từ Nhĩ nói một câu như vậy.
Tống Thụy Trì: “Sao nào, giống à?”
Từ Nhĩ lắc đầu: “Cũng phải, khác biệt lắm.”
Tống Thụy Trì: “Tôi đại tam.”
Hiện ̣i Từ Nhĩ đã hiểu: “Anh đại tam.”
Ra khỏi hành lang, lại tiến vào một phòng triển lãm khác, đập vào mắt là một ́c phẩm điêu khắc.
Một nửa là tranh, một nửa là điêu khắc gỗ, tranh có cầu vòng nhạt, phần điêu khắc gỗ là hai nhân vật, thoạt nhìn là kéo từ bức tranh.
Chỉ là nhân vật này...
Từ Nhĩ còn muốn mở miệng, Tiểu Hà đã đặt câu hỏi trước cậu: “Hai người này đều là nam ?”
Từ Nhĩ cũng thấy được, hai người dường như đang trần truồng quấn lấy , đều có tóc ngắn, đều vô cùng có vẻ đặc thù của nam giới.
Cho nên đây là, đây là...
Từ Nhĩ đầu, cậu và Tiểu Hà liếc một cái.
Vừa nãy ở dưới tầng còn nói về Tiểu Mẫn, lúc này lên liền thấy cái này, ánh ắt của hai người đều có hai chữ “thông suốt”.
Thanh âm của Từ Nhĩ khống chế được mà nhỏ hơn, cậu hỏi Tống Thụy Trì: “Đây là đồng tính luyến ái ?”
Nói xong, Từ Nhĩ phát hiện lúc này trong phòng triển lãm cũng chỉ có ba người bọn họ, lại càng an tĩnh như muốn mạng, thiếu chút nữa đã ̣o thành tiếng vang.
Mà Tống Thụy Trì được lời này của cậu thì dường như biểu tình có chút phức ̣p.
cũng chỉ chớp mắt một cái, hắn trả lời: “Ừm.”
Từ Nhĩ tròn miệng, cậu rất ít khi nhìn thấy mấy thứ liên quan đến đồng tính luyến ái, lúc này cũng biết là nên xem thêm một chút là rời .
Còn có chút ngượng ngùng.
Tác phẩm triển lãm này cũng thật sự quá nghệ thuật, Từ Nhĩ đọc phần giới thiệu phía dưới, mới hiểu được nó muốn biểu đạt sự bình đẳng.
“Còn khá đẹp.” Tiểu Hà nhỏ giọng phát biểu cái nhìn của mình.
Từ Nhĩ gật đầu: “Khá đẹp.”
Tiểu Hà lại nói: “Nghe nói trong giới nghệ thuật gia có rất nhiều người đồng tính luyến ái.”
Dường như Từ Nhĩ cũng có nói như vậy.
Bên cạnh chính là một nghệ thuật gia.
Vì thế Từ Nhĩ đầu hỏi: “Phải ?”
Biểu tình lúc này của Từ Nhĩ vô cùng chân thành tha thiết, vô cùng muốn tìm kiếm đáp án.
Tống Thụy Trì nhìn chằm chằm vào đôi mắt của Từ Nhĩ một lúc lâu, mở miệng nói: “Đúng, vậy?”