Sao Mà Vẫn Không Hiểu! - Chương 27

Cập nhật lúc: 2026-02-03 15:08:19
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Chỉ là ổn, khi vào, bọn họ bị chặn ở cửa. Thì là nơi này yêu cầu thư mời, bảo vệ còn dùng lỗ mũi nói chuyện, chỉ nhận thư mời, nơi này phải chỗ để dạo.

“Hừ, cao quý gì chứ.”

Quay đầu, Tiểu Hà xoay người trợn mắt trắng: “Một buổi triển lãm gì mà thôi, bọn họ phải biết rằng đã mất cái gì!”

Tiểu Hà lại nói: “Mất người xem quý giá như chúng .”

“Đúng vậy.” Từ Nhĩ cười cười, cũng nói theo: “Triển lãm gì chứ, còn muốn chúng tự mình tới xem.”

Tiểu Hà: “Đúng vậy.”

“Đúng vậy.”

Phía đột nhiên truyền tới một âm thanh quen thuộc.

Tiểu Hà đầu cùng Từ Nhĩ.

“A.” Từ Nhĩ kinh ngạc: “Tống Thụy Trì, lại ở đây?”

Tống Thụy Trì quơ quơ điện thoại trong tay: “Cảm nhận được lời kêu gọi của cậu.”

Từ Nhĩ nở nụ cười.

Dường như bởi vì Tống Thụy Trì xuất hiện, Từ Nhĩ cảm nhận được cảm giác vui sướng khi tan làm, phận lập tức đổi từ người làm công thành người tự do.

Cậu đứng sang bên cạnh một chút, giới thiệu với Tống Thụy Trì: “Đây là đồng nghiệp của .”

Cũng nói với Tiểu Hà: “Bạn của .”

Hai người bắt tay chào hỏi, đồng thanh: “Xin chào.”

Tiểu Hà xích lại gần Từ Nhĩ một chút: “Bạn của là nhân viên công ́c à?”

Tuy rằng lời này là Tiểu Hà nói với Từ Nhĩ, nhưng hiển nhiên là nói cho Tống Thụy Trì .

Tống Thụy Trì vô cùng thức thời mà trả lời: “Đúng vậy, là nhân viên công ́c.”

Lần này Tiểu Hà trực tiếp đặt câu hỏi với Tống Thụy Trì: “Vậy có phải là có thể đưa chúng vào ?”

Tống Thụy Trì nhường đường: “Mời.”

Tiểu Hà nhỏ giọng phát một tiếng “Hehe”.

Vì thế vài giây , bọn họ lại lần nữa đứng trước mặt bảo vệ.

Biểu tình của Tiểu Hà ngay từ đầu còn rất bình thản, cho đến khi nhìn thấy bảo vệ cung kính khom lưng với Tống Thụy Trì, gọi hắn là “Tống lão sư”, sống lưng của Tiểu Hà lập tức thẳng lên.

Trước khi vào, hắn còn dùng vẻ mặt lạnh nhạt mà liếc mắt người bảo vệ nhìn người bằng lỗ mũi .

“Tống lão sư.”

Sau khi vào, Tiểu Hà nói thầm một câu bên tai Từ Nhĩ: “Bạn của có ̣a vị gì?”

Từ Nhĩ giương mắt nhìn Tống Thụy Trì, đúng lúc Tống Thụy Trì cũng đầu nhìn cậu, hai người đối diện .

Từ Nhĩ mím môi cười: “Nhân viên công ́c.”

Tiểu Hà dùng khuỷu tay chạm vào Từ Nhĩ một chút: “Nói đứng đắn.”

Từ Nhĩ lại nhìn vào mắt Tống Thụy Trì, dùng tay chặn phương hướng của Tống Thụy Trì, nhỏ giọng nhưng cũng nhỏ mà nói với Tiểu Hà: “Anh ấy là bậc thầy.”

Tiểu Hà tròn miệng.

Tống Thụy Trì bật cười: “Tôi nên làm bộ thấy ?”

Từ Nhĩ bỏ tay xuống: “Đương nhiên rồi, mời Tống lão sư cách xa sinh hoạt của fan một chút.”

Tống Thụy Trì: “Ai là fan của ?”

Từ Nhĩ giơ tay: “Đây.”

Tống Thụy Trì: “Vậy kiểm tra cậu một chút.”

Từ Nhĩ lúng túng, nhưng cũng lúng túng đến vậy: “Anh kiểm tra .”

Tống Thụy Trì: “Hôm nay giày màu gì?”

Từ Nhĩ lập tức muốn cúi đầu xem, lại bị Tống Thụy Trì giữ cái cằm.

Ai cũng nghĩ tới, Từ Nhĩ thực sự biết.

Từ Nhĩ: “Màu trắng.” Cậu thậm chí còn có thể thuyết minh thêm: “Giày thể thao.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sao-ma-van-khong-hieu/chuong-27.html.]

Tống Thụy Trì buông Từ Nhĩ , cười cười: “Được, chứng thực.”

Từ Nhĩ: “Tôi lợi hại chứ?”

Tống Thụy Trì: “Căn bản làm khó được cậu.”

Haha.

Hôm nay Tống Thụy Trì cũng rất thú vị.

Chỉ vài bước đã đến đại sảnh, lại vài bước, bọn họ liền ngang qua ba ́c phẩm.

Từ Nhĩ tự nhiên mà đùa giỡn: “Tống lão sư giảng giải cho bọn ?”

“Cần ?” Tống Thụy Trì nói: “Tôi sợ các cậu ngủ gà ngủ gật.”

Vô cùng phù hợp với tình hình, Tiểu Hà lập tức ngáp một cái.

Vốn là cái ngáp rất lớn, nhưng bởi vì những lời này của Tống Thụy Trì, dừng lại giữa chừng.

Tống Thụy Trì đưa một ánh mắt “Cậu xem ” cho Từ Nhĩ.

“Vậy ́c phẩm của Tống lão sư ở ?” Từ Nhĩ hỏi cái chính mình muốn biết.

Tống Thụy Trì nói: “Ở tầng hai.”

Từ Nhĩ: “Trực tiếp thôi.” Cậu hỏi Tiểu Hà: “Đi ?”

Tiểu Hà gật đầu: “Đi, .”

Dù cũng xem hiểu, hai người thực sự có tế bào nghệ thuật nào.

Trên đường, Tiểu Hà trộm cảm thán: “Thật sự là bậc thầy à?”

Từ Nhĩ: “Không thì ?”

Tiểu Hà lại tròn miệng, lại trộm nói: “Bậc thầy đẹp trai như vậy, còn cao như thế, rất cao đó?”

Từ Nhĩ: “Khoảng 1m9.”

Tống Thụy Trì: “1m89.”

Từ Nhĩ hehe, nói với Tiểu Hà: “Bị thấy rồi.”

Tống Thụy Trì: “Rất khó để cách xa cậu.”

Vì thế Từ Nhĩ hỏi: “Nói đẹp trai thì lại phản ứng?”

Tống Thụy Trì: “Cảm ơn.”

Tiểu Hà lại trộm nói: “Quen được khen rồi.”

Xoay người, Tống Thụy Trì hỏi: “Hôm nay làm à?”

Từ Nhĩ: “Tan làm rồi.”

Từ Nhĩ có tế bào nghệ thuật, với ́c phẩm của Tống Thụy Trì, cậu cũng nhìn cái gì.

Cậu và Tiểu Hà “Wow” vài tiếng hiếm có trước ́c phẩm triển lãm, lần thưởng thức này cứ thế kết thúc.

tới cũng tới rồi, bọn họ liền tiếp tục dạo tầng hai.

“Tống lão sư.”

Đi dạo một hồi thì có một nam nhân tới.

Tống Thụy Trì: “Sao cậu lại ở đây?”

Nam nhân này nói một tiếng “Làm xong rồi”, liền đặt tầm mắt ở người bên cạnh Tống Thụy Trì.

Sau đó nói: “Từ Nhĩ?” Cũng vươn tay : “Đúng ?”

Từ Nhĩ tới phía trước một bước nhỏ, bắt tay đối phương: “Đúng vậy, xin chào.”

Đối phương cười nói: “Tên nhóc này đang nói chuyện một nửa với liền ngoài gặp cậu.”

Từ Nhĩ: “Haha.”

Hắn hỏi: “Không tò mò ̣i biết cậu ?”

Từ Nhĩ ăn ngay nói thật: “Tò mò.”

Ánh mắt của đối phương đặt lên người Tống Thụy Trì: “Cậu hỏi cậu ấy .”

 

Loading...