Sao Mà Vẫn Không Hiểu! - Chương 24
Cập nhật lúc: 2026-02-03 15:07:26
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Vào buổi tối cuối cùng trong kỳ nghỉ nhỏ của Từ Nhĩ, cậu hẹn một nhóm bốn người cùng ăn cơm.
Nghĩ đến cũng đã lâu rồi mới tề tụ cùng như vậy, đã lâu ăn cơm chung, mọi người nói chuyện ngừng, giống như người rừng vừa rời khỏi núi vậy.
Hoặc là nói vật tụ họp theo loài, ai mà phải người thích ăn dưa chứ, ăn xong một bữa cơm, Từ Nhĩ được kết cục hai tháng theo đuổi người của bạn cùng phòng Từ Thần, được chàng làm màu trong vòng bạn bè của Trần Nam gần đây lại làm gì, được phần kế tiếp câu chuyện bắt tiểu tam của người bạn của Kha Lâm, thuận tiện cũng cống hiện chuyện về hai vị trưởng phòng trong công ty mình.
Ăn cơm xong, bọn họ trực tiếp lên trung tâm thương mại tầng.
Theo như quá khứ, mục ́ch của bọn họ hẳn là khu trò chơi ở tầng 2, nhưng tối nay Từ Nhĩ lại dẫn đầu đưa bọn họ lên tầng 3.
Rời khỏi thang cuốn, ba nam sinh mới phản ứng lại.
Trần Nam: “Chà, lại tới nơi này?”
Kha Lâm: “Không quá chú ý.”
Từ Thần: “Vậy xuống .”
Từ Nhĩ ngăn cản bọn họ: “Không xuống, mình mua vài bộ quần áo.”
Ba người muốn lại rồi thôi.
Trần Nam hỏi: “Sao đột nhiên lại muốn mua quần áo?”
“Tới cũng tời rồi.” Từ Nhĩ suy nghĩ rồi nói: “Đổi mùa thôi.”
Kha Lâm gật đầu: “Cũng đúng, vậy mình cũng xem thử.”
Trần Nam: “Vậy mình cũng xem.”
Từ Thần: “Nếu các trai đều xem thì em trai cũng có thể xem.”
Từ Thần lại nói: “ em cũng thực sự muốn mua quần áo mới, vốn muốn mua mạng.”
Trần Nam: “Sao hả, cậu có chuyện lớn gì à?”
Từ Thần còn háo hức hơn Từ Nhĩ: “Thứ bảy phải ăn với Tống Thụy Trì.”
Trong đây, người duy nhất hiểu gì là Kha Lâm: “Tống Thụy Trì gì? Cậu còn phải là Tống Thụy Trì à?”
Từ Thần: “Là Tống Thụy Trì thật.”
Kha Lâm hiểu một chút: “Ái chà, mấy ngày gặp, cậu đã quen được Tống Thụy Trì rồi à?”
Lúc này Từ Thần biết cách lui về phía : “Anh trai của em, ấy giúp em quen.”
Ánh mắt nghi hoặc của Kha Lâm chuyển tới mặt Từ Nhĩ.
Từ Nhĩ: “Haha, cẩn thận quen được.”
Trần Nam giơ tay: “Tính thêm cả mình.”
Kha Lâm: “Hả? Cậu cũng biết việc này?”
Từ Thần nể tình giải thích: “Hai người bọn họ cùng xin Wechat, thêm của em.” Cậu còn vô cùng kiêu ngạo mà bổ sung: “Anh trai em còn ngủ một lần ở nhà Tống Thụy Trì đấy.”
“Hả?” Lần này thì Trần Nam và Kha Lâm cùng kinh ngạc.
“Hai người còn từng cùng ngủ?”
“Cậu còn ở trong nhà ?”
Từ Nhĩ gật đầu: “Đúng.”
Trần Nam tiến sát lại gần Từ Nhĩ: “Tình huống là như thế nào, có quan hệ tốt như vậy với Tống Thụy Trì lưng mình.”
“Cũng bình thường.” Từ Nhĩ suy nghĩ: “Nói ngắn gọn chính là, ngẫu nhiên gặp được ấy.”
Kha Lâm: “Ngẫu nhiên gặp được rồi đến nhà người ngủ?”
Từ Nhĩ cười: “Không phải, uống quá nhiều nên ngủ quên.”
Trần Nam khiếp sợ: “Cái gì, cậu còn uống rượu với người ?”
Từ Nhĩ: “À…”
Sao càng nói càng lạ vậy.
Xem nói ngắn gọn là được, vì thế trong thời gian kế tiếp, Từ Nhĩ chọn tin tức quan trọng, nói cho mọi người biết về một ít việc liên quan tới Tống Thụy Trì trong mấy ngày nay.
Ba người xong thì phản ứng.
Trần Nam: “Lego máy đánh chữu! Có thể đánh chữ ?”
Kha Lâm: “Cậu thật sự tìm được người uống cà phê cho đường rồi.”
Từ Thần: “Em nói mà, ấy rất tuấn tú, người thật càng đẹp hơn đúng ?”
Từ Nhĩ đáp lại từng câu.
“Không thể đánh chữ.”
“Mấy cậu hiểu được cà phê cho đường.”
“Thực sự đẹp hơn.”
Trả lời xong, Từ Nhĩ liền tìm tới mục tiêu đầu tiên trong tối nay của mình, cậu nhanh hơn, dẫn ba người còn lại vào tiệm quần áo cho nam.
Cái áo gió cậu nhìn trúng được dùng làm mẫu ở cửa, vô cùng may mắn là khi cậu sờ thử chất vải, chính là cảm giác này.
Sau khi nhờ nhân viên bán hàng gỡ xuống, ba người còn lại liếc nhìn giá cả, lập tức lộ vẻ khó xử.
khi Từ Nhĩ mặc cái áo lên, ba người gần như là trăm miệng một lời.
“Mua!”
Từ Nhĩ vô cùng thoải mái, vào cửa hàng đến 10 phút đã cầm lấy cái áo, hơn nữa bởi vì vừa rồi nước chấm dính vào áo khoác, cậu trực tiếp , cất áo cũ vào túi.
“Phải nói chứ, thật sự rất thích hợp với cậu.”
Ra khỏi cửa hàng, Trần Nam nhịn được mà đánh giá.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sao-ma-van-khong-hieu/chuong-24.html.]
Kha Lâm đuổi kịp: “Đúng vậy, bình thường thấy cậu luôn mặc phong cách vận động, đột nhiên lần này cảm thấy cậu trưởng thành hơn ít.”
Từ Nhĩ cười một chút.
Từ Thần: “Sao lại đổi phong cách này thế?”
Từ Nhĩ có chút ngượng ngùng: “Tùy tiện suy nghĩ lại thôi.”
Trần Nam đột nhiên nghĩ đến một vấn đề: “Không phải là cậu giấu bọn mình có người cậu thích chứ?”
Từ Nhĩ: “Sao có thể.”
Trần Nam nhướng mày: “Thật sự có à?”
“Thật sự có.” Từ Nhĩ bất đắc dĩ: “Có chuyện gì của mình mà các cậu biết chứ.”
Trần Nam: “Cũng đúng.”
Mua áo gió rất thuận lợi, mua áo ngủ cũng thuận lợi.
Khi trả tiền, rất vừa vặn, điện thoại xuất hiện tin nhắn của Tống Thụy Trì.
Cũng là lần này, cậu cảm nhận được cái gọi là có quan hệ tốt trong miệng Trần Nam.
Dường như thực sự tệ lắm.
Tin nhắn gần nhất là 1 giờ trước, Từ Nhĩ chụp bánh Ciba ăn khá ngon cho Tống Thụy Trì xem.
Có lẽ là bên đang bận, lúc này mới trả lời.
Hắn nói: [Nhìn là biết rất ngon.]
Từ Nhĩ: [Siêu cấp ngon!]
Tống Thụy Trì lại nói: [Tay khô.]
Từ Nhĩ phóng đại ảnh chụp, phát hiện ngón tay lọt vào ống kính có phần da bị bong..
Xác thật rất khô, Từ Nhĩ nhìn tay của chính mình, chỉ có da bong, mu bàn tay cũng nứt rồi.
Từ Nhĩ: [Tôi trực tiếp xé xuống.]
Tin nhắn của Tống Thụy Trì tới rất nhanh: [Đừng.]
Từ Nhĩ: [Vì ?]
Tống Thụy Trì: [Rất đau.]
Từ Nhĩ nở nụ cười: [Tôi trực tiếp xé đến bả vai.]
Tống Thụy Trì: [Tôi chết đây.]
Từ Nhĩ: [Hahaha.]
Từ Nhĩ: [Được rồi, động.]
Tống Thụy Trì: [Dúng bấm móng tay mà cắt.]
Từ Nhĩ: [Được được được, trở về sẽ dùng.]
Từ Nhĩ nhắn xong thì ngẩng đầu, muốn nói cái gì đó, lại phát hiện mọi người đều đang nhìn mình.
Từ Nhĩ sửng sốt: “Hả?”
Ba người híp mắt lại, nhếch miệng, sờ cằm.
Từ Nhĩ cười: “Làm gì đó?”
Trần Nam xuất kích trước: “Nói chuyện với ai đó?”
Kha Lâm tiếp lời: “Cười thành như vậy.”
Từ Nhĩ nhéo mặt một chút: “Mình cười à?”
Được rồi, hình như là có cười.
Từ Thần: “Ai thế?”
Từ Nhĩ trực tiếp nói, còn giơ điện thoại phía trước, tỏ vẻ trong sạch: “Không có ai, là Tống Thụy Trì.”
Trần Nam “Ha” một tiếng: “Mình đã nói là quan hệ tốt mà, cậu còn thừa nhận.”
Từ Nhĩ phản bác: “Mình thừa nhận ?”
Trần Nam ̣n lại, đầu hỏi Kha Lâm: “Cậu ấy hừa nhận à?”
Kha Lâm lập tức có hứng thú: “Không biết, bây giờ về nhà ?”
Từ Thần: “Về thôi, tối nay em ngủ sớm, phải về rồi.”
Kha Lâm: “Bạn gái mình cũng kêu mình về sớm một chút.”
Trần Nam: “Có bạn gái thì ghê gớm à?”
Kha Lâm đắc ý: “Còn phải .”
Trần Nam âm dương quái khí: “Bạn gái mình cũng kêu mình về sớm một chút.”
Kha Lâm: “Lêu lêu lêu.”
Đang nói chuyện, Từ Thần đột nhiên lại: “Anh! Anh nói gì với Tống Thụy Trì thế, cười thành như vậy?”
Từ Nhĩ “A” một tiếng, cho Từ Thần xem tay của mình: “Anh nói với ấy là chuẩn bị xé phần da này, xé từ đây đến bả vai.”
“Eo!”
Ba người đồng thời phát âm thanh ghét bỏ.
Từ Nhĩ nở nụ cười.