Đã nói đến mức này rồi, Từ Nhĩ cảm thấy hiện ̣i muốn nói cái gì cũng được.
Cậu gật đầu với Tống Thụy Trì: “Đúng vậy, thằng bé rất thích , biết từ rất sớm trước đó rồi, là thần tượng đó.”
Tống Thụy Trì hỏi: “Sớm cỡ nào?”
Từ Nhĩ nghiêm túc suy nghĩ.
Từ Thần nhắc tới Tống Thụy Trì từ lúc nào?
“Có lẽ là…” Từ Nhĩ tính toán một chút: “Hai năm trước.”
Tống Thụy Trì: “Vậy cậu cũng biết từ sớm rồi ?”
Từ Nhĩ gật đầu: “Đúng vậy.”
Động ́c tay Tống Thụy Trì đột nhiên ngừng lại, hắn ngẩng đầu nhìn Từ Nhĩ.
Từ Nhĩ: “Làm vậy?”
Tống Thụy Trì: “Cậu tới thêm Wechat của là đã biết là ai rồi?”
Từ Nhĩ “A” một tiếng: “Đúng vậy.”
Tống Thụy Trì tiếp tục: “Buổi sáng thì ? Lúc ngắm mặt trời mọc.”
Từ Nhĩ: “Cái đó thì có.”
Không biết đoạn đối thoại này có vấn đề gì, dường như Tống Thụy Trì nhíu mày, hắn nhìn Từ Nhĩ, lại nhìn bó hoa Từ Nhĩ tặng ở bàn.
Sau đó hắn hỏi: “Em trai cậu biết chuyện của chúng ?”
Từ Nhĩ gật đầu: “Biết, thằng bé rất vui vẻ.”
Tống Thụy Trì cúi đầu cười, tiếp tục công việc tay.
Không biết là dùng hạt cà phê gì, đặc biệt thơm.
Giờ phút này, hình ảnh trước mắt Từ Nhĩ có thể đóng khung, thậm chí còn có thể trực tiếp lên TV làm quảng cáo, còn về vấn đề là quảng cáo gì...
Đều có thể, quảng cáo cà phê cũng có thể, quảng cáo quần áo cũng có thể, quảng cáo tay cũng có thể, thậm chí là cần cố ý quảng cáo cái gì, phát sóng mỗi hắn lên cũng được.
Để có vẻ như cố tình, Từ Nhĩ cố gắng an tĩnh vài phút.
Sau một lúc, cậu lại nói: “Em trai muốn ảnh chụp có chữ ký của .”
Tống Thụy Trì cười: “Tôi nào có ảnh chụp có chữ ký.”
Từ Nhĩ vươn tay, khoa tay múa chân làm độngt ác giơ camera, ưỡn người một chút: “Chụp ̣i chỗ, rửa ̣i chỗ, ký ̣i chỗ.”
Tống Thụy Trì thực sự phối hợp, giơ ly cà phê lên ̣o dáng khi Từ Nhĩ khoa chân múa tay, đôi mắt nở nụ cười nhìn Từ Nhĩ, khi dừng lại một giây thì cầm lấy bút khí, ký tên vào khí.
Đoạn biểu diễn tiếng động này trực tiếp chọc cười Từ Nhĩ.
Vị cà phê càng đậm, Từ Nhĩ lên trước tiếp cận: “Xong rồi sap?”
Tống Thụy Trì đưa ly đầu tiên tay cho Từ Nhĩ: “Xong rồi.” Hắn hỏi: “Cho đường ?”
Từ Nhĩ lắc đầu: “Không cho.”
Tống Thụy Trì: “Không tồi.”
Từ Nhĩ nghiêng đầu nhìn Tống Thụy Trì: “Anh cũng cho đường à?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sao-ma-van-khong-hieu/chuong-20.html.]
Tống Thụy Trì: “Không cho.”
Rất vừa ý Từ Nhĩ, chờ đến khi Tống Thụy Trì đổ ly , Từ Nhĩ nhanh chóng nâng ly, cụng với Tống Thụy Trì một chút.
Một ngụm vào miệng, Từ Nhĩ vô cùng khẳng ̣nh mà like: “Dễ uống dễ uống.”
Tống Thụy Trì chút gợn sóng, chỉ cười cười.
Từ Nhĩ lại uống thêm một ngụm: “Bạn bè của hiểu được việc uống cà phê cho đường.”
Tống Thụy Trì: “Cậu gặp được rồi.”
“Đúng vậy.” Từ Nhĩ ngồi thẳng một chút: “Tôi gặp được rồi.”
Sự vui vẻ của Từ Nhĩ đặc biệt trực tiếp, đầu tiên là đôi mắt, khóe mắt cong cong biểu lộ rõ tâm tình lúc này của cậu.
Khi đang pha cà phê, Tống Thụy Trì cũng đã tắt đèn phòng khách, để lại bóng đèn trong quầy bar, còn mở nhạc.
Lúc này bầu khí rất tốt, âm nhạc nhẹ nhàng chậm chạp vừa đủ cho bọn họ nói chuyện phiếm, ánh đèn lờ mờ cũng vừa đù để bọn họ nhìn thấy , mèo cũng đã trèo lên quầy bar, phá hư mà chỉ nằm bò, cái đuôi lắc lư trái phải.
“Vào buổi sáng ngắm mặt trời mọc, thấy cuộc đối thoại của với bạn.” Từ Nhĩ bất tri bất giác đã nghiêng người dựa vào.
(Bất tri bất giác: đột ngột, thình lình xảy có ý ̣nh từ trước, thuận theo tự nhiên)
Tống Thụy Trì đang thu dọn ̀n cục bàn: “Chúng nói cái gì?”
Từ Nhĩ: “Bạn của mắng , nói mặt mọc ở mà chả là mặt trời mọc, nhất ̣nh phải đến nơi xa như vậy để xem.”
Tống Thụy Trì: “Cậu biết cái gì chứ.”
Từ Nhĩ: “Đúng vậy, biết cái gì chứ.”
Vì thế, Từ Nhĩ hỏi: “Vậy vì lại muốn đến chỗ đó ngắm mặt trời mọc?”
Tống Thụy Trì lại nói: “Vậy còn cậu, vì cậu lại muốn đến chỗ đó ngắm mặt trời mọc?”
Đầu óc Từ Nhĩ muốn trả lời, nhưng đôi mắt cậu nhìn vào Tống Thụy Trì.
Sự đói diện này có cảm giác như hết thảy đều cần nói.
Vì thế dưới hoàn cảnh an tĩnh như vậy, hai người nhìn cười.
“Dường như chúng có chút giống .” Từ Nhĩ đổi tư thế, chống đầu.
Tống Thụy Trì: “Chỉ một chút thôi ?”
Đôi mắt của Từ Nhĩ lại cong cong: “Hai chút, ba chút, bốn chút, năm chút.”
Có chút hồ ngôn loạn ngữ, Tống Thụy Trì duỗi tay nhéo mặt Từ Nhĩ một chút.
(Hồ ngôn loạn ngữ: nói bậy, nói xàm)
“Anh làm gì mà cứ nhéo vậy?” Từ Nhĩ áp tay lên chỗ bị nhéo.
Câu trả lời của Tống Thụy Trì là lại nhéo một chút.
Tống Thụy Trì: “Cho nhéo ?”
Theo lý mà nói là cho.
vậy mà Từ Nhĩ lại mở miệng trả lời: “Cho.”